Chương 5

Khi xe bò đến thôn Triệu Gia, ba cha con đã thấy người trên đường chỉ trỏ bàn tán.

Chuyện con dâu nhà họ Triệu bỏ chạy về nhà mẹ đẻ đã lan khắp cả làng. Nghe nói bà Triệu suýt nữa tức chết. Để kiếm tiền trang trải gia đình, con trai thứ nhà họ Triệu dù ốm vẫn cố chạy lên trấn viết thư thuê cho người ta, kết quả bệnh tình càng nặng, giờ này không biết thế nào rồi.

La Lão Căn thấy mọi người chỉ trỏ thì cảm thấy xấu hổ, nhưng ông vẫn gắng gượng đánh xe đi về phía nhà họ Triệu.

Đến sân nhà họ Triệu, ông vội xuống xe bò, gọi to: "Bà thông gia ơi! Có ai ở nhà không?"

La Tố và La Hổ cũng nhanh chóng xuống xe.

Nhà họ Triệu vẫn khá khẩm hơn nhà họ La, dù đều là nhà đất nhưng diện tích có vẻ rộng hơn, sân cũng cao ráo hơn, trông ngăn nắp. Không như nhà họ La, nhìn đã thấy tiều tụy. La Tố chưa kịp quan sát kỹ ngôi nhà họ Triệu thì một cô bé tóc tết hai bên từ gian giữa bước ra. Cô bé nhìn thấy La Tố, sợ hãi chạy trốn vào nhà.

"Ồ, là Miên Hoa đấy à."

La Lão Căn vẫn nhận ra cô con gái út nhà họ Triệu, thấy cuối cùng cũng có người, ông vội vàng vui vẻ chào. La Tố cũng nhận ra đứa em chồng Triệu Mộc Miên này, tên gọi ở nhà là Miên Hoa, năm nay mới sáu tuổi. Cô bé vừa ra ngoài không lâu, một cậu bé khác cũng bước ra, cùng tuổi với Triệu Mộc Miên. Từ kí ức của La Đại Nha, La Tố lập tức biết được đây là đứa em út, sinh đôi với Triệu Mộc Miên, tên là Triệu Lâm.

Nhìn hai đứa trẻ nhỏ như cây giá đỗ, lòng La Tố chợt mềm lại.

Vội vẫy tay: "Miên Hoa, Lâm Tử."

Triệu Mộc Miên và Triệu Lâm lại chui tọt vào nhà.

La Tố bỗng thấy ngại ngùng. Trong ký ức hiện lên những việc cô đã làm ở nhà họ Triệu, hình như “cô” có bắt nạt hai đứa trẻ này nên hiểu được tại sao chúng lại sợ mình như vậy, La Lão Căn lúc này cũng đoán được, có lẽ con gái mình trước đây ở nhà họ Triệu đã cư xử như thế nào nên mới khiến hai đứa trẻ phản ứng như thế, ông không nhịn được trừng mắt nhìn con gái.

"Do cái nết của con đấy."

La Tố cười ngượng: "Con đảm bảo sau này sẽ không thế nữa."

Giáo dục hiện đại ăn sâu vào máu, cô đâu thể làm chuyện ngược đãi trẻ con.

La Lão Căn không quan tâm cô nói thật hay giả, cũng chẳng thèm để ý. Ông bước về phía cửa, lại hỏi Triệu Lâm: "Nhà có người lớn không?"

Dù sợ sệt nhưng tính tình Triệu Lâm ngoan ngoãn, nghe hỏi liền thật thà trả lời: "Mẹ cháu lên núi đốn củi rồi, chỉ có anh hai ở nhà. Nhưng anh hai đang ốm, cứ nằm trên giường suốt."

Nghe tình hình này, La Lão Căn đâm ra lúng túng, ông vốn định gặp trực tiếp mẹ chồng để nói đôi lời hầu con gái mình về sau ở nhà họ Triệu đỡ khổ. Nhưng giờ mẹ chồng không có nhà, lại không biết khi nào về.

La Lão Căn ngoảnh lại nhìn con gái: "Con lo việc của con trước đi, cha vào thăm Triệu Từ."

Triệu Từ là con trai thứ nhà họ Triệu, cũng là người đã ôm gà trống làm lễ với La Tố.

La Tố muốn theo vào xem tình hình, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình thì cũng chẳng còn tâm trạng nữa. Cô đành bảo La Hổ chơi với chị em Triệu Mộc Miên, còn mình thì cầm hành lý về phòng.