Chương 2

Từ những ký ức này, cô biết được La Đại Nha sống ở triều đại gọi là Đại Chu, trong một ngôi làng tên La Gia Thôn, ngôi làng này nổi tiếng nghèo khó, và gia đình La Đại Nha thuộc diện nghèo nhất làng. Dù nghèo nhưng hai vợ chồng La Lão Căn chỉ có một trai một gái nên rất cưng chiều đứa con gái duy nhất này. Điều đó khiến La Đại Nha không được đảm đang như những đứa trẻ khác mà hơi có tính bướng bỉnh.

La Đại Nha phải lòng Triệu Thành là con trai trưởng thôn Triệu gia bên cạnh nên khăng khăng muốn lấy gã ta. Nhà họ Triệu ở thôn Triệu gia được coi là gia đình khá giả, hai vợ chồng già đều khỏe mạnh, làm việc giỏi, lại thêm con trai trưởng Triệu Thành cao lớn, con thứ Triệu Từ là người đọc sách nổi tiếng trong vùng. Trong mắt mọi người, cuộc sống của họ sang trọng hơn hẳn những hộ nông dân bình thường.

Nói đến kết thân với nhà họ Triệu, đây là điều hai vợ chồng La Lão Căn không dám nghĩ tới. Nhưng đúng lúc ông Triệu lâm bệnh nặng, nhà họ Triệu tính chuyện cưới vợ cho con để xua đuổi tà khí. Vào lúc bình thường, nhiều người sẵn sàng kết thân, vấn đề là làm vợ để xua đuổi tà khí không được danh giá cho lắm, lại thêm nếu ông Triệu qua đời, gia đình sẽ mất đi một lao động nên nhiều nhà không muốn.

Nghe được tin này, La Đại Nha liền thúc giục gia đình đến nhà họ Triệu hỏi cưới, La Lão Căn vốn không muốn cho con gái đi xua đuổi tà khí cho người khác, nhưng ở nhà bị con gái quấy rầy không yên, đành phải đồng ý. Ông tìm bà mối trong làng đến nhà họ Triệu ngỏ lời.

Nhà họ Triệu đang lúc sốt ruột, nghe bà mối khen La Đại Nha hết lời, bà Triệu lại đích thân đến xem trộm tướng mạo của La Đại Nha. Thấy cô gái mày rậm mắt to, bà rất hài lòng, lập tức đồng ý hôn sự.

Vốn là chuyện tốt, không ngờ Triệu Thành trên đường đi lấy thuốc cho cha lại bị bắt đi lính, một đi không trở lại. Nhà họ Triệu đành phải để con trai thứ là Triệu Từ ôm con gà trống cùng La Đại Nha làm lễ thành hôn. Vừa toại nguyện gả vào nhà họ Triệu, La Đại Nha chưa kịp vui mừng thì những chuyện xui xẻo ập đến liên tiếp.

Đầu tiên là tình trạng của ông Triệu trầm trọng hơn rồi qua đời, tiếp theo là tin tức từ phía con trai cả bị bắt lính, người ta nói gã đã hi sinh. Quan trọng nhất là Triệu Từ, người con trai thứ biết chữ nghĩa trong nhà họ Triệu cũng ngã bệnh nằm liệt giường.

Nhìn cảnh gia đình già trẻ lớn bé, lại thêm em chồng nằm trên giường bệnh, La Đại Nha cắn răng gói ghém đồ đạc trở về nhà đẻ. Ai ngờ La Lão Căn là người cứng cỏi, cho rằng con gái như vậy là bất nghĩa, nhất quyết bắt nàng trở về. Trong lúc đuổi đánh, La Đại Nha không may đập đầu vào tường và qua đời.

La Tố ôm mặt, trong lòng cô thầm than số phận của nàng La Đại Nha này đúng là cay đắng như trái khổ qua, một chữ thôi: KHỔ!

"Khoan đã, tại sao mình lại hiểu rõ chuyện của La Đại Nha đến thế?"

Trong lòng La Tố chấn động, cô đưa tay sờ lên trán, quả nhiên ở vị trí trên đầu, cô sờ thấy một dải băng vải. Cô nhớ mình rơi xuống con sông đầu làng ở quê cũ, dưới sông toàn là nước, thế nào cũng không thể bị thương ở đầu được.

Lẽ nào...

La Tố đang hoang mang không yên, đột nhiên cửa phòng vang lên tiếng "cọt kẹt", cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy ra. Dưới ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, cô thấy một người phụ nữ lớn tuổi búi tóc bước vào. Khi bà đến gần hơn, cô lập tức nhận ra đây là Lưu Thúy Hoa, mẹ ruột của La Đại Nha trong ký ức. Cô chỉ thấy Lưu Thúy Hoa bưng một bát cháo nóng hổi đi tới, nhìn lên giường thấy con gái đã mở mắt, trên mặt lập tức nở nụ cười: "Đại Nha à, cuối cùng con cũng tỉnh rồi."