Một ngày trời trong nắng nhẹ, gió thổi qua những tán cây ngoài sân trường, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn. Bùi Cẩn ngồi trong lớp, mắt dán vào cuốn sách giáo khoa, lòng còn canh cánh chuyện đêm qua. Cậu đã đồng ý — đồng ý với điều kiện quái gở của Khương Hoài. Giúp hắn học, giúp hắn lấy bằng tốt nghiệp, đổi lấy việc xoá sạch khoản nợ.
“Chỉ là dạy học thôi mà,” cậu tự nhủ, xiết chặt bàn tay. “Chỉ cần cố gắng thêm một chút…”
Tiếng cười nói rì rầm vang lên khắp lớp, không khí buổi sáng như mọi ngày. Một vài đứa bạn huých vai nhau bàn tán chuyện idol mới ra mắt, đứa khác cặm cụi làm nốt bài tập. Nhưng rồi...
Cạch.
Tiếng cửa lớp mở ra, nặng nề, dứt khoát.
Tất cả như đông cứng lại.
Một bóng người bước vào, dáng cao lớn, áo sơ mi đen cài cúc chỉnh tề, khoác ngoài chiếc áo blazer xám đậm. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua lớp học, đôi môi mỏng nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
Bùi Cẩn chỉ cần liếc một cái đã nhận ra.
Là hắn.
Là cái tên phiền phức đó.
Khương Hoài bước thẳng vào, không buồn để ý mấy ánh mắt đổ dồn về phía mình. Thầy chủ nhiệm lật sổ điểm, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “À… đây là học sinh mới chuyển đến, Khương Hoài. Em ấy sẽ học cùng lớp ta từ hôm nay.”
Một vài tiếng xì xào bật lên.
“Trời ơi, đẹp trai thật…”
“Nhìn lạnh lùng chưa kìa…”
“Ê, không phải là rất giống cái anh xã hội đen khét tiếng ngoài phố à?”
Khương Hoài lướt ánh mắt qua đám học sinh, cười khẽ. “Ồn ào quá.”
Chỉ hai chữ, nhưng đủ để bầu không khí đông cứng lại.
Bùi Cẩn cúi gằm mặt, lòng như bị ai bóp nghẹt. “Anh ta thật sự tới đây sao…?” Cậu siết chặt tay, móng tay hằn lên da: “Phiền phức… thật phiền phức.”
“Khương Hoài, em muốn ngồi đâu?” Thầy giáo cất giọng dè dặt.
“Bên cạnh cậu ta,” hắn nhếch cằm về phía Bùi Cẩn.
Một giây im lặng nặng nề.
“Bùi Cẩn, em… không phiền chứ?” Thầy chủ nhiệm liếc nhìn cậu học trò ngoan, ánh mắt đầy xin lỗi.
Bùi Cẩn hít một hơi thật sâu: “Dạ… không ạ.”
Tiếng ghế kéo kèn kẹt. Khương Hoài ngồi xuống bên cạnh, gác chân, khoé môi cong cong đầy nhàn nhã.
“Chào cậu nhé, bạn học.”
Bùi Cẩn không đáp, ánh mắt trốn tránh, lẩm nhẩm trong lòng: “Anh ta chỉ cần học, chỉ cần học thôi… mình không cần quan tâm.”
Tiết học bắt đầu. Thầy giáo giảng bài, giọng đều đều. Bùi Cẩn chăm chú ghi chép, tai hơi nghiêng sang, nghe thấy tiếng bút Khương Hoài xoay xoay. Cậu liếc sang — hắn chẳng ghi gì cả, chỉ ngồi tựa lưng, một tay chống cằm, tay kia xoay bút hờ hững.
“Mình sẽ điên mất…” Bùi Cẩn cắn răng.
Ra chơi, cả lớp ùa ra ngoài, chỉ còn vài người ngồi lại. Nhưng Khương Hoài không đi đâu cả, vẫn ngồi yên bên cạnh, ánh mắt hơi nheo lại nhìn Bùi Cẩn.
“Cậu học giỏi thật à?” Hắn hỏi, giọng đầy thích thú.
“Không liên quan đến anh.” Bùi Cẩn cắm cúi viết bài.
“Cậu ghét tôi à?”
“Không liên quan đến anh.”
Khương Hoài cười khẽ: “Mặt cậu đỏ rồi kìa.”
“…” Bùi Cẩn siết chặt bút, hít một hơi, tự nhủ: “Mình làm vì bà… làm vì bà thôi.”
Một nhóm học sinh đi ngang qua cửa lớp, ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi liếc nhìn vào. Khương Hoài chẳng buồn để ý, chỉ nhếch môi, lười biếng dựa vào ghế.
“Bắt đầu học kèm từ hôm nay nhé?” Hắn hỏi, giọng hạ thấp, hơi cúi sát lại gần.
“Ra… ra xa một chút!” Bùi Cẩn giật mình, lùi hẳn ra mép bàn.
“Ừm.” Khương Hoài cười khẽ, tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau. “Cậu thú vị thật đấy.”
Trống hết giờ vang lên. Bùi Cẩn thu dọn sách vở, lòng trào dâng một nỗi bực bội không tên. “Tại sao cuộc đời mình lại dính phải loại người này…” Cậu cắn môi. “Phiền phức… thật phiền phức.”
Bóng nắng ngoài sân trải dài, những chiếc lá rụng xào xạc dưới bước chân học sinh tan học. Khương Hoài đi bên cạnh, tay đút túi quần, liếc nhìn cậu bạn nhỏ hơn nửa cái đầu đang cúi gằm mặt đi nhanh.
“Đi đâu đấy, bạn học?”
“Về nhà.”
“Tôi đưa về.”
“Không cần!”
“…”
Khương Hoài khẽ cười, chậm rãi bước theo sau.
Bùi Cẩn siết chặt quai cặp, lòng thầm rủa: “Anh ta thật phiền phức.” Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc thoáng qua, cậu liếc sang, bắt gặp nụ cười nhàn nhạt trên môi hắn, nụ cười chẳng giống một ông trùm xã hội đen chút nào.
Trời chạng vạng, gió se lạnh. Một ngày kết thúc, nhưng một chuỗi rắc rối mới chỉ vừa bắt đầu.