Đêm xuống nhanh hơn tưởng tượng. Thành phố thắp sáng những dãy đèn đường vàng nhạt, hắt bóng những cậu học sinh về muộn lên mặt đất lốm đốm. Nhưng hôm nay, trên con đường quen thuộc dẫn về căn nhà nhỏ của bà cháu Bùi Cẩn, không có bóng dáng quen thuộc ấy.
Trong một căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn vàng mờ hắt xuống bàn trà, Bùi Cẩn ngồi co rúm trên chiếc ghế da rộng thênh thang. Hai tay cậu bị trói chặt ra sau lưng, những sợi dây siết chặt đến mức hằn vết đỏ trên cổ tay. Toàn thân run rẩy, không biết vì lạnh hay vì sợ.
Đối diện, Khương Hoài ung dung dựa lưng vào ghế, chân vắt lên bàn, một điếu thuốc kẹp hờ trên môi. Hắn cúi đầu, chăm chú đọc tập hồ sơ trên tay, mái tóc đen bóng rũ xuống, che mất đôi mắt sắc lạnh.
“Anh… anh muốn gì…?” Bùi Cẩn cắn môi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng vẫn không kìm nổi tiếng run rẩy: “Tôi… tôi chỉ là học sinh, tôi không có tiền… tôi…”
“Im đi.”
Giọng nói ấy cắt phăng câu chữ trong miệng cậu, như một nhát dao bén ngọt.
Khương Hoài chậm rãi đặt tập hồ sơ xuống bàn, ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy cậu. Trong khoảnh khắc ấy, Bùi Cẩn có cảm giác như bị hút vào một vực thẳm lạnh lẽo, không có lối ra.
“Cậu nợ tôi tổng cộng hai trăm triệu.” Hắn nhả khói thuốc, khóe môi nhếch lên thành nụ cười nhạt. “Lãi mẹ đẻ lãi con, một tháng sau là ba trăm. Cậu nghĩ cậu có thể trả nổi không?”
“Không… không thể nào…” Bùi Cẩn lắc đầu, giọng nghẹn lại: “Tôi không vay… là bạn tôi… là cậu ta lừa tôi…”
“Không quan tâm.” Khương Hoài nhún vai, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Tên trên giấy là ai?”
“Là tôi.”
“Đúng rồi đấy.” Hắn nhướng mày, cười càng thêm chậm rãi: “Vậy trách ai được, nhóc?”
Bùi Cẩn cúi đầu, hai bàn tay siết chặt, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, cổ họng nghẹn ứ.
“Xin anh…” Giọng cậu khàn đi, gần như là thì thầm: “Xin anh cho tôi thời gian… tôi sẽ trả dần… tôi có thể làm thêm, tôi sẽ cố hết sức…”
“Ha.”
Một tiếng cười khẽ bật ra.
Bùi Cẩn giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy Khương Hoài chống cằm, ánh mắt nửa cười nửa không.
“Cậu định làm thêm bao lâu mới trả nổi ba trăm triệu? Mười năm? Hai mươi năm?”
“… Tôi…”
“Đừng ngốc nữa.” Hắn đứng dậy, bước chậm về phía cậu, mỗi bước chân vang lên nặng nề trong căn phòng tĩnh lặng.
Bùi Cẩn rụt người lại theo bản năng, ánh mắt hoảng sợ nhìn người đàn ông cao lớn đang áp sát.
Khương Hoài cúi người, đưa tay bóp cằm cậu, buộc cậu phải ngẩng lên nhìn thẳng vào hắn. Khoảng cách gần đến mức Bùi Cẩn có thể ngửi thấy mùi khói thuốc lẫn mùi nước hoa nhàn nhạt trên người hắn.
“Nhưng.” Hắn chậm rãi nói, giọng trầm thấp kéo dài từng chữ: “Nếu cậu giúp tôi lấy bằng đại học, tôi xóa sạch nợ cho cậu.”
Cả người Bùi Cẩn cứng đờ.
“… Cái gì?”
“Cậu không nghe nhầm đâu.” Khương Hoài buông cằm cậu ra, nhún vai cười nhạt. “Tôi cần một kẻ học giỏi như cậu để dạy tôi học, giúp tôi thi đỗ, làm bài tập, vượt qua môn. Đổi lại, cậu tự do, không nợ nần gì cả.”
Trong đầu Bùi Cẩn vang lên một tiếng ong ong, như có ai đó vừa gõ mạnh một cái chuông lớn ngay bên tai.
Đây… là thật sao?
Cậu run rẩy ngồi đó, trong đầu là một mớ hỗn độn. Làm gia sư cho một ông trùm xã hội đen? Làm sao có thể?
Nhưng nếu không làm, cậu lấy đâu ra tiền? Bà ngoại cậu đã lớn tuổi, sức khỏe ngày càng yếu, tiền thuốc men mỗi tháng còn không đủ, nói gì đến trả nợ. Nếu chủ nợ kéo đến, nếu bọn chúng phá nhà, nếu bà bị dọa sợ…
Hình ảnh người bà nhỏ bé, gầy guộc, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương hiện lên rõ ràng trong tâm trí cậu. Những nếp nhăn nơi khóe mắt, đôi bàn tay run run mỗi khi pha trà, giọng nói yếu ớt nhưng luôn dịu dàng gọi cậu “Cẩn à, về rồi sao cháu?”.
Bùi Cẩn siết chặt nắm tay, ngón tay lạnh toát, môi mím chặt đến trắng bệch. Cậu cố hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra, cảm thấy l*иg ngực đau nhói.
“Anh…” Giọng cậu run rẩy, lạc đi. “Anh sẽ giữ lời chứ? Nếu tôi giúp anh… anh sẽ xóa hết nợ cho tôi?”
“Đương nhiên.” Khương Hoài cười khẩy, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thản nhiên như thể đang nói về một cuộc giao dịch mua bán bình thường. “Tôi không có hứng lừa trẻ con đâu.”
Bùi Cẩn cúi đầu, không nói gì nữa.
Căn phòng rơi vào im lặng. Một hồi lâu sau, chỉ nghe tiếng thở dài khe khẽ, gần như không thể nghe thấy.
“Bà ơi…”
Cậu thì thầm, giọng khản đặc, ánh mắt mờ đi vì hơi nước.
“Bà ơi, cháu xin lỗi…”
Trong lòng, cậu thầm nhủ, như một lời hứa với chính mình: Chỉ cần qua được chuyện này… chỉ cần bảo vệ được bà… mình có thể nhịn, có thể chịu, có thể làm tất cả.