Chương 3: Tại Sao Lại Là Tôi

Chiều muộn, trời đổ mưa lất phất. Bùi Cẩn ngồi thu mình trong góc phòng học, chăm chú ghi chép những dòng cuối cùng trên tập bài tập toán. Bên ngoài cửa sổ, những giọt mưa bám vào kính, trượt dài như những vệt lệ lạnh lẽo. Trong lớp, chỉ còn lác đác vài bóng người.

Một giọng nói vang lên bên cạnh: “Này, Bùi Cẩn, dạo này cậu có bận lắm không?”

Bùi Cẩn ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt tươi cười của Quốc Hoàng – cậu bạn cùng lớp nổi tiếng lanh lợi, miệng dẻo quẹo, quen biết rộng.

“Cũng… bình thường thôi.” Bùi Cẩn khẽ đáp, thu dọn sách vở, chuẩn bị về nhà.

Quốc Hoàng tiến lại gần, ghé xuống thấp giọng: “Tôi nghe nói dạo này cậu phải làm thêm nhiều lắm để trang trải học phí với tiền thuốc cho bà, đúng không? Cực ghê á.”

Nghe đến đó, vai Bùi Cẩn hơi căng lại. Cậu gượng cười: “Ừ, cũng phải cố thôi, không sao đâu.”

Quốc Hoàng cười hì hì: “Thế cậu có muốn kiếm thêm không? Tôi có một mối nhỏ, chỉ cần bỏ chút tiền ra, mấy ngày là gấp đôi, gấp ba. Toàn tụi trong trường mình chơi, an toàn mà. Chẳng qua tôi thấy cậu chăm chỉ quá nên muốn rủ thôi.”

Bùi Cẩn hơi cau mày: “Đầu tư kiểu gì mà dễ vậy?”

“Cái này giống hùn vốn chơi nhỏ thôi mà. Ai cũng làm được. Mà cậu yên tâm, tôi làm trước rồi, kiếm được rồi nên mới nói. Chứ không ai bắt cậu đâu.” Quốc Hoàng nhoẻn miệng cười: “Chỉ cần vài triệu thôi, chứ không nhiều.”

Bùi Cẩn thoáng lặng đi. Vài triệu… với nhiều người có thể không đáng gì, nhưng với cậu, đó là gần như toàn bộ tiền tiết kiệm từ những lần làm thêm, những bữa ăn bớt lại, những bộ đồ cũ mặc lại suốt cả năm.

Cậu lắc đầu: “Thôi, tôi không dám đâu. Tôi cần chắc chắn.”

Quốc Hoàng bĩu môi: “Tùy cậu thôi. Tôi chỉ thấy tiếc. Chơi một lần kiếm tiền nhanh, cậu khỏi phải nai lưng làm đêm hôm.”

Quốc Hoàng nói rồi bỏ đi, để lại một mình Bùi Cẩn ngồi đó, trống rỗng. Ngoài trời, mưa đã tạnh. Cậu thở dài, xiết chặt quai cặp.

Tối hôm đó, khi cậu về đến nhà, bà ngoại đang ho sù sụ trong phòng. Trên bàn, đơn thuốc mới đặt đó, kẹp cùng tờ hóa đơn viện phí chưa trả. Bùi Cẩn ngồi xuống mép giường, cầm lên, bàn tay hơi run. Cậu lẩm bẩm: “Mình phải làm gì bây giờ…”

Đêm đó, cậu trằn trọc mãi. Cuối cùng, khi trời gần sáng, cậu nhắn tin cho Hoàng: “Chuyện hôm qua cậu nói, tôi muốn thử.”

Hoàng trả lời rất nhanh. “Tốt lắm! Mai tôi hướng dẫn cậu nha. Đừng lo.”

...

Vài ngày sau, Bùi Cẩn đứng trước quán cà phê nhỏ, trao một phong bì cho Hoàng. Trong phong bì là toàn bộ số tiền cậu dành dụm suốt hai năm qua. Hoàng cười tươi rói, đập vai cậu: “Yên tâm đi, lần này cậu sẽ không hối hận đâu.”

Bùi Cẩn cười gượng: “Ừ… mong là vậy.”

Những ngày sau đó, cậu không dám nghĩ nhiều. Cậu vẫn đi học, đi làm, thỉnh thoảng nhắn tin hỏi Hoàng, nhưng Hoàng luôn trả lời rất mơ hồ.

Đến cuối tuần, Quốc Hoàng hẹn cậu ra gặp. Bùi Cẩn bước tới, lòng đầy hồi hộp. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt căng thẳng của Hoàng, cậu đã cảm thấy bất an.

“Có chuyện gì vậy?”

Quốc Hoàng liếʍ môi: “Cái vụ đầu tư… hình như bị lộ, tiền không rút ra được.”

Tim Bùi Cẩn như rơi xuống vực: “Cái gì? Ý cậu là sao?”

“Bình tĩnh đi!” Quốc Hoàng giơ tay: “Tôi cũng mất rồi. Chúng ta chỉ là người chơi nhỏ thôi, không liên quan gì cả.”

“Không liên quan?” Giọng Bùi Cẩn khàn khàn. “Tôi đã đưa cậu tất cả số tiền mình có. Giờ cậu nói không liên quan?”

Quốc Hoàng lùi lại, mặt tái đi: “Tôi… tôi cũng bị lừa mà!”

Bùi Cẩn thấy mọi thứ quay cuồng. Cậu ngồi sụp xuống vỉa hè, hai tay ôm đầu. Bà, viện phí, học phí… tất cả tiêu rồi sao?

Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại ở đó.

Ba ngày sau, khi cậu vừa tan học, một chiếc xe đen trượt tới bên lề đường. Hai gã đàn ông mặc đồ đen bước xuống, không nói lời nào, túm lấy cậu, kéo lên xe.

“Buông tôi ra! Các người là ai?! Tôi không biết gì hết!” Bùi Cẩn hoảng loạn kêu lên, nhưng xung quanh chẳng ai dám xen vào.

Trong xe, không khí lạnh buốt. Một tên ném tập hồ sơ lên đùi cậu: “Giấy nợ. Đứng tên mày.”

Cậu lật ra, thấy tên mình, chữ ký mình, dấu vân tay mình. Tim cậu thắt lại: “Không… không phải… tôi không biết gì hết…!”

Tên kia cười khẩy: “Không biết? Chủ nợ muốn gặp mày.”

Chiếc xe dừng trước một tòa nhà sang trọng. Đèn neon rực rỡ, người qua kẻ lại đều cúi đầu nhường đường. Bùi Cẩn bị lôi vào thang máy, đẩy thẳng lên tầng cao nhất.

Cánh cửa mở ra. Một căn phòng rộng lớn, ánh sáng dịu mờ, ghế sofa bọc da đen, bàn trà bằng kính trong suốt.

Ở đó, một người đàn ông trẻ tuổi ngồi lặng lẽ. Hắn mặc áo sơ mi đen, tay đeo nhẫn bạc, mắt nhìn ra cửa sổ đêm, sống lưng thẳng tắp, tỏa ra hơi thở áp chế khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Tên đàn em cúi đầu: “Đại ca, đưa thằng nhóc đến rồi.”

Người đàn ông kia quay lại. Ánh mắt đen nhánh lạnh lùng như băng tuyết quét qua người Bùi Cẩn.

Bùi Cẩn cứng đờ, tim đập thình thịch. Cậu chưa từng thấy ai đáng sợ như vậy.

Người đó nở một nụ cười nhạt: “Chỉ là một thằng học sinh, mà cũng dám dính vào trò chơi này?”

Bùi Cẩn run rẩy: “Tôi… tôi bị lừa… xin anh… cho tôi thời gian, tôi sẽ trả…”

Người kia đứng dậy, bước chậm rãi về phía cậu. Mỗi bước chân như dẫm lên trái tim đang co rút lại của cậu.

Khi chỉ còn cách một mét, hắn cúi đầu, khẽ nói: “Mày biết tao là ai không?”

Bùi Cẩn cố nuốt nước bọt, mím môi, lắc đầu.

Hắn cười khẽ, ngón tay lạnh lẽo nâng cằm cậu lên" “Nhớ kỹ tên tao: Khương Hoài.”

“Và từ giờ, mạng của mày, thuộc về tao.”