Cái tên Khương Hoài trong giới ngầm là một cái tên không ai không biết. Người ta nhắc đến hắn bằng giọng điệu dè chừng, nửa kính nể nửa sợ hãi. Hai năm trước, hắn từ tay trắng dựng nên một tổ chức có thể sánh vai với những thế lực lâu đời nhất. Người ngoài chỉ biết hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, nói một là một, không bao giờ khoan nhượng.
Buổi tối, quán bar sang trọng nằm ở tầng cao nhất một tòa nhà trong trung tâm thành phố náo nhiệt. Đèn neon nhấp nháy đỏ tím, tiếng nhạc xập xình át cả tiếng người. Bên trong căn phòng VIP, Khương Hoài ngồi dựa vào ghế, chân bắt chéo, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt lạnh như băng.
Một người đàn ông trung niên quỳ dưới đất, toàn thân run rẩy, mồ hôi nhỏ giọt trên trán. Hắn van nài, giọng nghẹn ngào: “Anh Hoài, tôi… tôi chỉ lỡ tay, không cố ý… xin anh tha cho tôi lần này…”
Khương Hoài nhấc mắt lên, đôi mắt đen sắc lẹm không chứa chút cảm xúc. Hắn lơ đãng hỏi: “Lỡ tay? Là ‘lỡ tay’ làm mất ba trăm triệu của tôi, hay ‘lỡ tay’ bán thông tin nội bộ cho đối thủ?”
Người đàn ông kia hoảng loạn, vội vàng cúi đầu lạy lia lịa: “Không phải tôi! Là bọn nó ép tôi, tôi không còn cách nào khác…”
Một nụ cười khinh miệt thoáng qua khóe môi Khương Hoài. Hắn dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đứng dậy chậm rãi, bước từng bước về phía kẻ đang run lẩy bẩy. Đôi giày da đen bóng gõ từng tiếng nặng nề trên sàn gỗ.
“Mày biết luật của tao rồi mà.”
Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng từng chữ rơi xuống khiến không khí như đặc quánh lại. Người đàn ông kia bật khóc, giãy giụa bò lùi về sau. Nhưng chỉ một cái gật đầu của Khương Hoài, hai tên thuộc hạ lập tức tiến lên, kéo gã ra ngoài, tiếng kêu cứu vang vọng dọc hành lang tối.
Khương Hoài không ngoái nhìn. Hắn khoanh tay sau lưng, đứng bên cửa kính sát trần, nhìn ra thành phố rực rỡ ánh đèn. Dưới lớp áo sơ mi đen, cơ bắp hắn căng lên đầy áp lực, từng đường nét sắc bén hệt một con mãnh thú chuẩn bị xé xác con mồi.
Điện thoại rung lên trong túi quần. Hắn lấy ra, liếc màn hình: “Số lạ.”
Hắn nhấn nghe. Giọng người bên kia run rẩy: “Anh Hoài… tôi đã làm xong chuyện anh dặn…”
“Ừ.” Hắn trả lời cụt lủn, cúp máy không thương tiếc.
Tất cả mọi việc đều phải hoàn hảo, không có chỗ cho sai sót. Trong thế giới của hắn, kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng, kẻ phản bội sẽ phải trả giá. Hắn không cần lòng trung thành giả tạo, chỉ cần kết quả.
Khoảng gần nửa đêm, Khương Hoài rời khỏi quán bar, lên xe riêng. Tài xế ngồi ghế trước, không dám hé một lời. Chiếc xe lướt đi trên đường phố vắng vẻ, ánh đèn đường phản chiếu lên kính xe loang loáng.
“Về nhà.” Khương Hoài nói khẽ.
Căn nhà của hắn nằm ở ngoại ô, khác hẳn với hình ảnh một ông trùm xã hội đen hào nhoáng. Đó chỉ là một ngôi nhà hai tầng đơn giản, sân vườn nho nhỏ, trồng đầy hoa hồng trắng. Hắn tự lái xe vào gara, tắt máy, đứng yên một lúc trong bóng tối.
Mở cửa bước vào nhà, hắn cởϊ áσ khoác, lặng lẽ đi lên phòng riêng trên tầng hai. Căn phòng bài trí gọn gàng, giản dị đến mức lạ lùng: chỉ có một chiếc giường gỗ, một bàn làm việc, vài cuốn sách, và một chiếc tủ kính nhỏ kê sát tường.
Hắn đi đến chiếc tủ kính, mở ra, lấy một chiếc hộp gỗ nho nhỏ, vuốt ve thật chậm. Mở nắp hộp, bên trong là một tấm ảnh đã hơi ố vàng: người phụ nữ trẻ tuổi cười dịu dàng, vòng tay ôm lấy cậu bé nhỏ bé, đôi mắt cậu bé lấp lánh ngây thơ.
Khương Hoài ngồi xuống giường, ánh mắt hắn dịu lại. Ngón tay thô ráp chạm lên tấm ảnh, hắn khẽ thì thầm: “Mẹ, con đã làm được… con đã đứng trên đỉnh rồi.”
Hắn ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà, giọng trầm xuống: “Mẹ muốn con học xong đại học, đúng không? Được, mẹ xem nhé. Con sẽ có bằng cấp hẳn hoi, đàng hoàng… dù có phải dùng mọi cách.”
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng cây, lá xào xạc. Trong căn phòng tối, người đàn ông trẻ tuổi ngồi lặng lẽ, bóng dáng to lớn của hắn đổ dài trên sàn. Ai có thể ngờ, ông trùm xã hội đen khét tiếng, kẻ vừa ra lệnh gϊếŧ người không chớp mắt, lại có lúc ngồi một mình nhớ về mẹ, lặng lẽ thì thầm những lời hứa giản đơn đến vậy.
Hắn khép hộp gỗ lại, đặt nó cẩn thận vào tủ, như cất giữ cả một phần mềm yếu nhất của mình. Đôi mắt hắn lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Ngày mai… bắt đầu rồi.”
Đêm đó, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong lòng ai đó, bầu trời đã u ám từ lâu.