Tưởng Hoàn đã ở thủ đô một năm, có lẽ sẽ biết được. Cô vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác êm ái của cái ghế ấy, làm cho cô chẳng muốn rời khỏi nó chút nào.
Tưởng Hoàn đáp: “Cũng giống như ghế bình thường thôi, chỉ là mềm hơn.”
Hóa ra, dù từng sống ở thủ đô một năm, ban đầu Tưởng Hoàn cũng không biết “sô-pha” là gì, chỉ là sau này nghe người ta nói mới biết đến.
Thế giới bên ngoài có vô số điều mới lạ, sao anh có thể biết hết được. Nhưng khi cô hỏi, nếu anh biết, thì sẽ trả lời cho cô.
“Tưởng Hoàn, anh thật lợi hại, cái gì cũng biết.”
Nghe vậy, Tưởng Hoàn cũng không nói gì, chỉ cười nhẹ. Có lẽ đúng là thật sự có món đồ gọi là “sô-pha” như cô mơ thấy.
Chỉ có cô, dùng giọng điệu đó khen “lợi hại”, mới làm cho người ta không cảm thấy chướng tai. Có những người bẩm sinh không biết nói chuyện, mở miệng ra là lời lẽ châm chọc, khiến cho ai nghe cũng khó chịu.
Mặc dù cô không phải là người thông minh xuất chúng, nhưng lại rất chân thành, cảm xúc cũng dễ dàng thể hiện ra ngoài.
Tưởng Hoàn nói: “Không phải cái gì cũng biết, chỉ là tình cờ từng thấy qua thôi.”
Sở Kiều đáp: “Dù sao thì anh vẫn biết nhiều hơn em rất nhiều.”
“Tiếp tục học đi, chiều nay anh còn phải đi làm.” Ý là hôm nay không có nhiều thời gian để học, đừng lãng phí thời gian vào mấy chuyện như ghế sofa nữa.
Sở Kiều cũng không buông lời lan man nữa, tiếp tục học toán cùng Tưởng Hoàn.
Hôm nay cô học khoảng một tiếng rưỡi mới rời đi. Trên đường về nhà thì đυ.ng ngay gia đình chú thím – những người mà cô không hề mong gặp.
Trong gian nhà chính.
Đường Ánh Hồng nói: “Hôm qua nghe nói Kiều Kiều đang quen với Tưởng Hoàn ở thôn bên cạnh. Hôm nay tôi đến hỏi thử xem sao, thật sự đang quen nhau à?”
Vu Vĩnh Lan đáp: “Chuyện của tụi nhỏ, chúng tôi quản không nổi. Kiều Kiều lớn rồi, nó muốn ở bên ai cũng không phải chuyện chúng tôi có thể can thiệp. Nó trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra rất có chính kiến. Có đang quen hay không, chỉ có nó mới biết.”
Cũng chỉ có thể dùng chiêu đánh võng, đẩy qua đẩy lại, cuối cùng đẩy trách nhiệm sang cho con gái mình.
Đường Ánh Hồng mặt mày đầy bất mãn: “Chị làm mẹ mà để cho con gái mình bị thằng nhóc vớ vẩn lừa gạt à, thi đỗ đại học thì giỏi lắm sao? Cùng lắm cũng chỉ là một đứa vừa nghèo vừa mồ côi không cha không mẹ thôi.”
Giọng nói trong nhà chính không hề nhỏ. Sở Kiều vừa bước vào cổng liền nghe thấy. Nhưng cô cũng không có phản ứng gì, chỉ đứng ngoài sân canh chừng bốn đứa trẻ nhà chú thím. Đứa nào mà định chạy loạn là cô chặn ngay.
Nhà chú Sở Vệ và thím Đường Ánh Hồng có bốn đứa con, ba gái một trai. Đứa con trai là út, năm nay mới ba tuổi. Cậu bé ba tuổi này tính tình rất khó chịu, thấy đồ ăn là đòi cho bằng được, còn chạy đến chỗ Sở Kiều xin ăn.
Thím cô mỗi lần đến nhà đều muốn moi chút đồ ngon mang về. Trước kia cô không cảnh giác, giờ thì chỉ cần trong nhà có chút gì ngon – kể cả muối – mẹ cô cũng phải khóa tủ lại, tuyệt đối không để cho bên đó vớ được gì.
Mỗi lần họ tới đây, ngoài việc khiến cô tức giận ra, thì chẳng có gì tốt đẹp. Một gia đình khiến cho người ta chán ghét.
“Không có, nhà chị chẳng có món gì ngon cả. Muốn ăn thì về nhà chị mà ăn.” Trước thằng bé mập mạp, Sở Kiều trở nên cứng rắn.
Trước đây thấy em họ còn nhỏ, cô thật sự không nỡ từ chối. Nó đòi ăn gì, cô đều cho.
Giờ thì không. Cứ để nó ăn loạn thêm nữa thì mắt sẽ thành một đường kẻ mất.
So với ba chị gái, thằng nhóc này rõ ràng ăn quá nhiều. Béo thì không sao – cô cũng mập – nhưng mập mà tính tình lại tệ thì không được. Mới mấy tuổi đầu đã khó ưa thế này.
Cô chỉ vừa bảo không có gì ăn, nó đã gào lên đòi khóc ầm ĩ. Có đồ ăn ngon, cô thà mang cho Tưởng Hoàn còn hơn. Nhất quyết không cho thằng bé mập kia.
---
“Chị Kiều Kiều đem hết đồ ăn ngon cho thằng nhãi không cha không mẹ Tưởng Hoàn ăn rồi, chẳng còn phần cho em đâu.”
Người nói là con cả, tên Sở Đại Nữu, mới mười tuổi, nhưng đã học hết mọi thói chua ngoa, độc miệng của mẹ, chẳng khác gì cái đuôi nhỏ của bà ta. Hai đứa em gái chắc cũng không ít lần bị chị bắt nạt.
Nhắc đến chuyện khác thì Sở Kiều có thể bỏ ngoài tai, nhưng động đến cha mẹ của Tưởng Hoàn là cô không thể chịu nổi: “Cha mẹ của Tưởng Hoàn mất sớm, chứ không phải không có. Từ nay về sau đừng có mở miệng nói bậy về anh ấy nữa. Nếu em còn dám nói thêm câu nào, chị sẽ lấy chổi đánh cho một trận.”