Tận thế “nạn đói” quét sạch toàn cầu. Ba mẹ nuôi của Khương Tô vì muốn để con trai ruột của mình được ăn thịt mà đã ép Khương Tô phải gả cho một lão già sáu mươi tuổi chuyên nuôi heo. Khương Tô chạy t …
Tận thế “nạn đói” quét sạch toàn cầu. Ba mẹ nuôi của Khương Tô vì muốn để con trai ruột của mình được ăn thịt mà đã ép Khương Tô phải gả cho một lão già sáu mươi tuổi chuyên nuôi heo.
Khương Tô chạy trốn ngay trong đêm, lúc này cô vừa nghèo vừa đói, vậy mà lại ngoài ý muốn tải xuống một trò chơi kỳ lạ.
Không ngờ cô vừa bắt đầu trò chơi, nó đã tặng cho cô một quân nhân sắp chết đói ở năm 1980, anh tên Liêu Vệ Đông, là một người bị mất trí nhớ.
Khương Tô vô tình phát hiện, bất cứ thứ gì cô cho Liêu Vệ Đông ăn trong game thì ngoài đời thực cô cũng có được thứ đó.
Mà Liêu Vệ Đông càng đói thì đồ ăn cô lại ăn càng ngon...
Khi hai người họ đang sống những ngày yên ổn ngọt ngào, cái trò chơi chết tiệt kia lại dựng nên một màn Tu La Tràng.
Một dàn mỹ nam trong hệ thống đều chờ được cô cho ăn cơm...
Thiếu chủ tộc sói hoang dã: “Khương Tô, cô có biết ở trên thảo nguyên tuyết mà đưa cho người ta miếng ăn đầu tiên chính là hành vi theo đuổi để kết bạn lữ không? Cô còn cắn tai tôi, cô nhất định phải cưới tôi!”
Khương Tô: “Là chính anh cứ lao vào ngực tôi mà...”
Vị chỉ huy bá đạo trong liên minh tinh tế: “Hôm nay em cho con chó lông xù kia ăn ba lần, mà tôi lại chưa được lần nào. Em định bây giờ đích thân cho tôi ăn, hay là để tôi gϊếŧ con chó kia?”
Khương Tô: “Nó không phải chó, nó là sói...”
Sư tôn tiên môn sống nghìn năm có tu vi thâm sâu: “Trong thức ăn của phàm nhân có nhiều trọc khí, dễ cản trở tu hành... Nhưng thiên cơ đã nói, nếu ta không ăn chén bánh trôi này, tam giới sẽ gặp đại kiếp. Bổn tiên đây là xả thân vì kiếp nạn.”
Khương Tô: “Đây đã là chén thứ ba rồi...”
Được hệ thống nhắc nhở, Khương Tô nhìn một căn phòng toàn mỹ nam đang tranh giành tình cảm với mình mà cảm thấy mình chẳng khác gì hoàng đế lật thẻ bài...
Phụ nữ tuyệt đối không thể quá tham sắc và tham ăn. Cô căn bản là không cho bọn họ ăn hết được!