Lúc này Thịnh Hằng đã bình tĩnh lại một chút, thấy Trình Văn Khang chưa đến năm phút đã quay lại, nhịn không được kinh ngạc nói: “Sao cậu lại quay về nhanh như vậy, thuốc đâu?”
“Ờ, cái kia… vừa rồi ra ngoài được một lúc, em gặp tiểu học đệ, sau đó, em liền thuận miệng nói với tiểu học đệ một tiếng.”
“Ai bảo cậu lắm chuyện.” Thịnh Hằng cau mày.
“Tiểu học đệ vừa nghe nói tay anh bị thương, liền chạy đến tiệm thuốc, nói muốn tự mình pha thuốc cho anh. Nếu anh không muốn, bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho cậu ấy, bảo cậu ấy đừng mua nữa.” Trình Văn Khang cố ý nói.
Thịnh Hằng ngừng lại, trừng mắt liếc Trình Văn Khang một cái, không nói gì nữa.
“Thật là, tsundere*.” Trình Văn Khang lẩm bẩm một câu, đi sang một bên ăn uống.
(ngoài lạnh trong nóng)
Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng tập cơ giáp bị gõ, hai mắt Thịnh Hằng sáng lên, đứng dậy định đi mở cửa.
“Đại ca, để em đi, anh là người bị thương, yếu đuối một chút.” Trình Văn Khang nhắc nhở.
Thịnh Hằng do dự một chút, quả thật yếu ớt ngồi xuống.
Trình Văn Khang đi tới mở cửa, người đứng ngoài cửa quả nhiên là Yến Cảo xách theo một túi lớn thuốc.
“Tiểu học đệ, phiền em chạy một chuyến rồi, mau vào đi.” Trình Văn Khang nhiệt tình mời cậu vào trong.
“Không có gì.” Yến Cảo đi vào, nhanh chóng nhìn thấy Thịnh Hằng đang ngồi ở góc phòng, vội vàng đi tới, “Học trưởng Thịnh Hằng, tay anh thế nào rồi, cho em xem thử.”
“Không sao đâu, tên mập này phóng đại thôi.” Thịnh Hằng an ủi.
“Để em xem thử.” Thấy Thịnh Hằng không nhúc nhích, Yến Cảo dứt khoát ngồi xổm xuống, trực tiếp kéo bàn tay Thịnh Hằng đang buông thõng bên người, nắm chặt trong tay, cẩn thận kiểm tra.
Tuy rằng đã nghỉ ngơi gần nửa tiếng, nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể phát hiện ngón tay Thịnh Hằng đang run nhẹ, khớp xương còn hơi sưng đỏ.
“Học trưởng, anh nắm chặt tay thử xem, xem có dùng được sức không?” Yến Cảo ngẩng đầu nói với Thịnh Hằng.
Lúc bàn tay bị Yến Cảo nắm lấy, Thịnh Hằng đã có chút cứng ngắc, lúc này nghe thấy Yến Cảo yêu cầu, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm, sau đó mím môi, nắm chặt hai tay theo yêu cầu của Yến Cảo. Mà Yến Cảo vì muốn cảm nhận lực nắm tay của Thịnh Hằng, nên không rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay đối phương, cho nên Thịnh Hằng vừa nắm như vậy, liền bao trọn tay cậu vào trong.
Thì ra tay tiểu học đệ nắm vào là cảm giác này.
“Học trưởng, tay anh từng bị thương sao?” Yến Cảo đột nhiên hỏi.
Thịnh Hằng hoàn hồn, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm, hồi nhỏ bị thương.”
“Trách không được ngón tay anh lại sưng như vậy, tình trạng của anh, không thể luyện tập cường độ cao được.” Yến Cảo nói.