Từ nhỏ, Giản Dao đã thích lẽo đẽo theo sau Phó Thịnh Niên. Cô quen thuộc với tiếng bước chân của anh. Lúc này, nghe tiếng bước chân quen thuộc ấy đang tiến lại gần, cô hít mũi, vội lau nước mắt.
“Đến thăm Thi Thi à.” Cô ngẩng đầu, nặn một nụ cười nhìn Phó Thịnh Niên.
Đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc, khóe mắt còn đọng vệt lệ, lớp trang điểm lem luốc, trông cô có phần thảm hại.
Phó Thịnh Niên chỉ “ừ” một tiếng lạnh nhạt, hỏi: “Cô thăm Thi Thi xong rồi?”
“Xong rồi.”
Có lẽ thấy cô trông quá đáng thương, Phó Thịnh Niên lần đầu tiên phá lệ an ủi cô: “Đừng lo, Thi Thi sắp được cấy ghép tủy, em ấy sẽ ổn thôi.”
“Tôi biết.”
Phó Thịnh Niên không nói gì thêm, quay người đẩy cửa phòng bệnh. Cô không kìm được, lên tiếng: “Làm ơn chăm sóc Thi Thi thật tốt.”
Nếu cô không thể có được anh, thì hãy để anh về bên Thi Thi.
Anh khựng lại, không ngoảnh đầu, giọng lạnh tanh: “Tôi sẽ chăm sóc cô ấy, không cần cô nhắc.”
Giọng anh lộ rõ sự tức giận, từng chữ như được nhấn mạnh đầy sức nặng.
Cô đã ký vào đơn ly hôn, Phó Thịnh Niên cuối cùng cũng được tự do trở về bên Thi Thi. Đây hẳn là ngày anh mong mỏi bấy lâu. Vậy sao anh còn nổi giận với cô?
Anh mất kiên nhẫn với cô đến thế sao?
Ghét cô đến vậy à?
Phó Thịnh Niên đã bước vào phòng bệnh, còn Giản Dao vẫn ngồi ngẩn ngơ trên ghế, nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Cảnh này khiến Cố Tương xót xa, vội chạy đến kéo cô rời khỏi khu nội trú.
Thời gian sau đó, ngày nào cô cũng đến bệnh viện thăm Thi Thi. Biết mình không được chào đón, cô không bao giờ vào phòng, chỉ đứng ngoài nhìn qua ô kính trên cửa.
Có lúc Phó Thịnh Niên đưa Thi Thi xuống sân đi dạo, cô chỉ đứng từ xa nhìn họ.
Anh lạnh lùng, cáu kỉnh với cô bao nhiêu, thì dịu dàng, chu đáo với Thi Thi bấy nhiêu. Sự khác biệt ấy khiến cô nhìn mà tim đau thắt.
Một tháng sau, Thi Thi được cấy ghép tủy. Ca phẫu thuật thành công mỹ mãn, không có phản ứng đào thải hay biến chứng, cô bé hồi phục rất tốt.
Trái tim treo lơ lửng của Giản Dao cuối cùng cũng được thả xuống.
Trong thời gian này, Phó Thịnh Niên hầu như ở bệnh viện suốt. Anh dường như quên mất chuyện phải cùng cô ra cục dân chính để hoàn tất thủ tục ly hôn.
Cô đã nhìn đủ sự chăm sóc tận tình của anh dành cho Thi Thi. Cô muốn chấm dứt tất cả, bắt đầu lại từ đầu.
Hôm đó, cô chủ động gọi cho Phó Thịnh Niên. Chuông reo rất lâu, anh mới nhấc máy.
“Có chuyện gì?” Giọng anh nhàn nhạt, lạnh lùng.
“Khi nào đi làm thủ tục ly hôn?”
Anh im lặng hồi lâu, vẫn giọng điệu thờ ơ: “Tôi chưa ký.”
“?”
Đã bao lâu rồi, vậy mà anh vẫn chưa ký vào đơn ly hôn?
Giản Dao ngẩn ra một lúc.
Sao anh vẫn chưa ký?
Chẳng lẽ anh đổi ý, không muốn ly hôn?
Ý nghĩ này thoáng qua, chính cô cũng thấy buồn cười.