Chương 3

“Từ chối giúp tôi, tôi mệt lắm, muốn nghỉ ngơi một thời gian.”

Người quản lý nghe xong suýt nổi điên: “Nghỉ ngơi là muốn nghỉ là nghỉ được à? Ra mắt ba năm rồi, cô không nhận cảnh thân mật, không tham gia chương trình giải trí, không chịu chiêu trò, không muốn ghép đôi với nam nghệ sĩ để tạo scandal, công ty chiều cô hết rồi, cô còn muốn gì nữa? Ba năm trời mà cô chẳng có chút tham vọng nào, cứ thế này thì sớm muộn gì cô cũng hết thời!”

“Hết thời thì hết.”

“Giản Dao, cô…”

Giản Dao thấy phiền, dứt khoát cúp máy, đứng dậy đi vào phòng tắm. Điện thoại cứ reo liên hồi vì người quản lý gọi lại, nhưng cô mặc kệ, chẳng buồn để ý.

Tắm rửa xong, cô trang điểm nhẹ, rồi gọi cho cô bạn thân lâu ngày không gặp, Cố Tương, muốn qua ở nhờ nhà cô ấy vài hôm. Cố Tương mừng rỡ, chẳng nói hai lời, lập tức lái xe đến đón cô.

Đến nơi, cô sắp xếp hành lý qua loa, cùng Cố Tương ăn một bữa cơm, rồi cả hai đi thẳng đến bệnh viện trung tâm.

Thi Thi ở trong một phòng bệnh riêng, có người chăm sóc đặc biệt. Qua ô kính trên cửa, Giản Dao thấy người chăm sóc đang đút Thi Thi ăn, nhưng cô bé chỉ ăn được vài miếng thì nôn hết ra. Nhìn cảnh đó, lòng cô đau nhói, chẳng biết diễn tả thế nào.

Thi Thi là em gái cùng cha khác mẹ của cô, kém cô năm tuổi, năm nay vừa tròn hai mươi. Hồi nhỏ, hai chị em thân nhau lắm, Thi Thi luôn bám theo cô, líu lo như chú chim nhỏ. Nhưng từ khi cả hai cùng yêu Phó Thịnh Niên, mối quan hệ thân thiết ấy bắt đầu có chút rạn nứt.

Hai năm trước, khi Thi Thi được chẩn đoán mắc bệnh máu trắng, Phó Thịnh Niên gần như phát điên. Lúc đó, Giản Dao nhận ra người anh yêu không phải là cô.

Kết quả xét nghiệm máu của cô không có vấn đề, cũng không có phản ứng đào thải, cô hoàn toàn có thể cứu Thi Thi.

Dù người bệnh là một người xa lạ, cô cũng sẽ chẳng ngần ngại hiến tủy, huống chi đó là em gái ruột của mình.

Nhưng chưa kịp nói ra quyết định, Phó Thịnh Niên đã vội kết luận cô máu lạnh, vô tình, sẽ chẳng đời nào cứu Thi Thi. Để cứu em, anh thậm chí quỳ xin cô. Hình ảnh anh cúi mình như thế khiến tim cô đau thấu.

Cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên vì ai mà trở nên thấp hèn đến vậy.

Từ tiểu học, trung học đến cấp ba, cô và Phó Thịnh Niên luôn học cùng trường, lớn lên bên nhau, nói là thanh mai trúc mã cũng chẳng ngoa. Để bảo vệ cô, anh từng đánh nhau với đám con trai khác, từng thức khuya cùng cô để ôn bài.

Cô từng nghĩ, bao năm bên nhau, cô sẽ có được tình yêu của anh. Nhưng cô lầm rồi.

Tình cảm chẳng bao giờ có lý lẽ.

Cô không biết làm nũng như Thi Thi, không biết cách lấy lòng Phó Thịnh Niên. Dù anh yêu thương cả hai, nhưng sự dịu dàng anh dành cho Thi Thi luôn nhiều hơn, ấm áp hơn.

Chắc anh yêu Thi Thi rất nhiều.

Nghĩ đến đây, lòng Giản Dao đau nhói, khóe mắt bất giác ướt đẫm.

Cô vẫn không thể chấp nhận việc Phó Thịnh Niên cho rằng cô máu lạnh, đến mức thấy em gái mình nguy kịch cũng chẳng màng cứu giúp. Lúc đó, vì giận quá mất khôn, cô đã lợi dụng cơ hội ấy, yêu cầu Phó Thịnh Niên cưới mình.

Cô muốn danh phận bà Phó.