Chương 1

Thành phố A, ánh đèn bắt đầu sáng lấp lánh.

Sau ba tháng miệt mài quay phim, chiếc máy bay chở Giản Dao cuối cùng cũng hạ cánh sau bốn tiếng lượn trên trời.

Lấy xong hành lý, cô kéo vali ra cổng sân bay. Cô tưởng công ty sẽ cử xe đến đón, nhưng vừa bước ra đã thấy bác Lý, tài xế nhà họ Phó, đứng cung kính bên chiếc Rolls-Royce đen bóng.

Cô chậm rãi kéo vali đến, bác Lý vội đỡ lấy hành lý, rồi mở cửa xe cho cô.

Trong xe, có một người đàn ông khí chất sang trọng đang ngồi. Bộ vest đen may vừa vặn tôn lên dáng người, nhưng gương mặt sắc lạnh như tạc chẳng chút biểu cảm, thậm chí còn không thèm liếc cô một cái.

Người đàn ông này là Phó Thịnh Niên, người là chồng cô suốt hai năm qua. Anh đích thân ra sân bay đón cô, điều này khiến cô hơi bất ngờ. Nhưng nghĩ lại, hôm nay là ngày hợp đồng hôn nhân của họ hết hạn, anh đến cũng chẳng có gì lạ.

Cô bước lên xe, cố ý ngồi cách anh một khoảng.

Phó Thịnh Niên từng nói anh ghét cô đến gần quá. Hai năm rồi, đây là lần đầu họ ngồi gần nhau thế này.

Mùi nước hoa nam thoang thoảng trên người anh phả vào mũi cô, vừa quen vừa lạ.

Bác Lý cất hành lý vào cốp, lên xe và lái khỏi sân bay.

Không khí trong xe ngột ngạt đến nặng nề. Người đàn ông bên cạnh trầm mặc, mặt lạnh tanh, chẳng nói một lời. Áp lực từ anh khiến Giản Dao căng thẳng tột độ, tim đập thình thịch, đến thở cũng thấy khó khăn.

Hai mươi phút sau, chiếc Rolls-Royce dừng trước cổng biệt thự nhà họ Phó. Quản gia vội chạy ra mở cửa sau, Phó Thịnh Niên bước xuống với đôi chân dài, lạnh lùng buông một câu: “Lên phòng làm việc.”

Rồi anh quay lưng bước thẳng vào nhà, chẳng ngoảnh lại.

Cả chặng đường, dây thần kinh của Giản Dao căng như dây đàn, đến giờ vẫn chưa thể thả lỏng. Cô đã đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Vì thế, khi bước vào phòng làm việc, thấy anh lấy từ ngăn kéo ra một bản thỏa thuận ly hôn và ném trước mặt cô, cô chẳng hề bất ngờ, chỉ bình tĩnh đến lạ.

“Ly hôn đi.”

Ba tháng không gặp, câu đầu tiên anh nói với cô lạnh như băng, như con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim cô.

Cô yêu anh suốt mười năm trời. Nhưng dù có danh phận là vợ anh thì đã sao? Thân xác và trái tim anh chẳng bao giờ thuộc về cô.

“Thi Thi năm nay hai mươi rồi nhỉ, đủ tuổi kết hôn hợp pháp rồi.” Cô cố tỏ ra bình thản.

Phó Thịnh Niên khẽ cau mày, đôi mắt đẹp đẽ lộ chút mất kiên nhẫn. Không chút do dự, anh đưa cây bút về phía cô.

Cô nhếch môi, nặn ra một nụ cười gượng gạo. Vì không trang điểm, môi cô nhạt nhòa, gương mặt cũng tái nhợt.

Phó Thịnh Niên chẳng buồn đáp lại, chỉ lạnh nhạt nói: “Ký đi.”

Cô gật nhẹ, cầm lấy cây bút, chẳng buồn đọc nội dung thỏa thuận, lật thẳng đến trang cuối và ký tên mình vào đó.