Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, bên trong vang lên một tiếng “rầm” long trời lở đất, theo sau đó là một tiếng thét thảm thiết.
Tiếng hét thảm ấy không phải của Thịnh Lãng.
Lâm Tri Hạ đứng tựa vào cánh cửa, thong thả lấy cuốn sổ từ vựng tiếng Anh trong túi ra, ung dung bắt đầu ôn bài.
Có vài nam sinh định vào vệ sinh nhưng đã bị Lâm Tri Hạ chặn lại.
“Nhà vệ sinh hỏng rồi.” Lâm Tri Hạ nói dối tỉnh bơ, hoàn toàn phớt lờ những tiếng động đang vang lên phía sau cánh cửa: “Ống thoát nước bị nghẹt, cứ thế phun ngược ra ngoài, tường giờ toàn là phân. Cậu có muốn vào xem không?”
Nam sinh kia bị dọa tái mặt, ôm bụng chạy thẳng lên tầng trên.
Tiếng chuông báo tiết đầu vang lên lần thứ nhất, phía sau cánh cửa cuối cùng cũng yên ắng trở lại.
Lâm Tri Hạ hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gõ cửa.
“Tiểu Lang?”
Không có tiếng trả lời.
Gương mặt Lâm Tri Hạ bỗng trầm xuống, ánh mắt sâu thẳm như đáy hồ chợt loé lên một tia sắc lạnh.
Cậu vừa đưa tay lên, còn chưa kịp chạm vào cánh cửa thì nó đã “két” một tiếng tự động mở ra.
Thịnh Lãng từ bên trong bước ra, mang theo một luồng gió mát mẻ lướt qua hành lang u ám.
Áo quần xộc xệch, một bên mũi rỉ máu, gò má còn hằn một vệt đỏ dài. Ngoài những dấu vết đó ra, hắn dường như không có thương tích nào đáng kể.
Lâm Tri Hạ hơi sững người, sau đó theo bản năng nhìn vào bên trong nhà vệ sinh.
Trong đó, mấy thân hình nằm la liệt như xác trôi, tiếng rêи ɾỉ yếu ớt vang vọng bốn phía.
Có kẻ đầu chúi vào bồn tiểu, có kẻ treo lủng lẳng trên ống sưởi, có kẻ thì co quắp như tôm luộc trong góc tường.
Tên đầu gấu lúc nãy đang chật vật bò ra từ buồng vệ sinh, trên đầu đội một cái thùng rác, giấy vệ sinh dính đầy phân nhão nhoẹt bê bết cả mặt mũi.
Lâm Tri Hạ: “…”
Cậu lặng lẽ rút chiếc điện thoại cũ kỹ kiểu ấn nút trong túi ra, giơ lên chụp mấy tấm.
“Lưu lại làm kỷ niệm.” Lâm Tri Hạ nói với vẻ nhàn nhã: “Mấy người các cậu nếu muốn lấy ảnh có thể đến lớp 1 khối 7 tìm tôi. Tôi tên Lâm Tri Hạ.”
Thịnh Lãng bật cười khẽ một tiếng, cảm thấy cái “bình sữa nhỏ” nhà mình thật đúng là hiểu chuyện quá chừng.
Hắn thản nhiên thò tay vào túi áo Lâm Tri Hạ lôi ra một gói khăn giấy, rút một tờ nhét vào mũi.
“Đi thôi.” Thịnh Lãng vắt tay qua vai Lâm Tri Hạ, ngả ngớn nói: “Lên lớp nào.”
—
Thầy Chu bước vào lớp đúng lúc chuông báo tiết thứ hai vừa dứt, cảm thấy không khí hôm nay có gì đó khang khác.
Nhìn kỹ một lượt, phát hiện mấy nam sinh mới nãy còn nguyên vẹn thì giờ mặt mũi đứa nào đứa nấy đều như tranh vẽ, thêm vài nét “đậm chất đời” ở má, mũi, trán. Còn Thịnh Lãng thì đang nhét giấy vào lỗ mũi.
Mấy chuyện như đánh nhau trong trường, nếu không xảy ra ngay trước mắt thầy cô thì thường là “dân không tố, quan không xử”.
Mà mấy đứa trong cuộc cũng cứ điềm nhiên như không nên thầy Chu cũng vui vẻ nhắm mắt làm ngơ cho yên chuyện.
“Được rồi, lấy sách ra, lật đến trang hai mươi ba.”
Câu chuyện nhà vệ sinh cứ thế trôi qua cùng tiếng lật sách xào xạc khắp lớp.
—
Giờ ăn tối, Thịnh Lãng mới ung dung kể lại bí quyết chiến thắng của mình.
“Đánh một chọi nhiều thì không thể chọn chỗ rộng rãi, dễ bị bao vây lắm. Phòng vệ sinh là nơi thích hợp nhất, có nhiều vách ngăn, tôi dễ ẩn thân. Đừng thấy mấy tên học sinh cấp ba to xác mà tưởng ghê gớm, tụi nó chỉ biết dùng sức, chẳng có tí khéo léo nào. Không gian hẹp như vậy, chúng nó xoay sở không nổi, chỉ có nước bị tôi đánh cho xoay như chong chóng.”
Thịnh Lãng vừa nhanh nhẹn vừa dẻo dai. Dưới nước là cá, lên bờ hoá sói.
Móng vuốt sắc, răng nanh nhọn, ánh mắt xanh lạnh như ma quỷ, thân hình linh hoạt, chiêu thức hiểm độc… nhiêu đó đã đủ khiến mấy tên vô dụng đó từ nay về sau mỗi lần bước chân vào nhà vệ sinh đều bị ám ảnh như thể trở về chiến trường đẫm máu.
“Giờ tôi phải đi rồi.” Thịnh Lãng liếc đồng hồ, vét nốt mấy hạt cơm cuối cùng, đeo túi thể thao lên vai.
Hắn phải tới trung tâm huấn luyện thể thao tập luyện, đến tận trước giờ tắt đèn mới quay về trường.
“Tôi không có ở đây, cậu nên ở cùng các bạn trong lớp, đừng để bị lẻ loi.” Thịnh Lãng dặn dò: “Mấy đứa kia nếu lại đến tìm cậu thì đừng đi theo chúng. Nhưng tôi đoán chắc, chúng cũng chẳng dám động vào học sinh lớp 1 đâu.”
Lớp 1 toàn là “trứng rồng trứng phượng” của trường Trung học số 9, chỉ cần xây xát một chút thôi là thầy cô giáo đã sẵn sàng nhảy lên cắn người rồi.
“Lo cho mình trước đi kìa.” Lâm Tri Hạ đi cùng Thịnh Lãng đến tận nhà để xe: “Cậu đi tập, thế bài vở thì sao?”
“Nấu nước uống!”
Thịnh Lãng bật cười ha hả, chân dài đạp một phát, chiếc xe đạp lao vυ"t đi như một làn khói xanh.
Lâm Tri Hạ cứ mải lo cho Thịnh Lãng, không ngờ người sắp phải đón “sét đánh” tiếp theo lại chính là mình.
—
Chú thích: Vì “Lãng” và “Lang” đều có phát âm gần giống nhau nên Tiểu Hạ hay gọi Thịnh Lãng bằng biệt danh là “Tiểu Lang”, nghĩa là sói con, sói nhỏ. Đám anh em trong lớp Thịnh Lãng thì hay gọi hắn là “Anh Sói”.