Chương 42

Đôi môi của Thịnh Lãng mang những đường nét rõ ràng, đầy đặn lại mang sắc đỏ tự nhiên như được điểm son. Thế nhưng vì ngũ quan sắc sảo, đường nét cương nghị nên vẻ ngoài của hắn hoàn toàn không vướng chút khí chất ẻo lả nào.

“Cậu ấy trông cứ như bước ra từ truyện tranh vậy á…” Lâm Tri Hạ nghe thấy có cô gái khe khẽ nói.

“Cậu ấy thật sự là học sinh lớp Bảy sao? Trông cứ như học sinh cấp ba ấy…”

Tai Thịnh Lãng khẽ động, hắn ngẩng đầu lên.

Bên ngoài lớp học lập tức rộ lên một trận xôn xao khe khẽ.

“Trời ơi, mắt cậu ấy đúng là màu xanh lá thật kìa!”

“Cậu ấy nhìn sang đây rồi! Cậu ấy đang nhìn tụi mình!”

Thịnh Lãng hờ hững liếc qua những gương mặt chen chúc ngoài cửa sổ, ánh mắt nhanh chóng dừng lại nơi một khuôn mặt quen thuộc đang đứng nơi góc xa.

Đôi mắt ánh lên một tia sáng dịu dàng, khóe môi nhếch lên, nụ cười nhẹ như gió xuân len qua nét mặt điển trai.

Chỉ một nụ cười ấy thôi như sóng ngầm lan ra, khiến hành lang dậy lên một đợt chấn động nho nhỏ, tiếng “ồ” lại vang lên từng đợt.

Thịnh Lãng tùy ý quẳng cuốn truyện tranh vào ngăn bàn, kéo ghế đứng dậy, bước nhanh về phía cửa sau lớp học.

Đám đông vây kín cửa sổ lập tức tự động dạt ra tránh đường cho hắn.

Mấy cô gái nhỏ thì vừa đỏ mặt vừa tránh sang một bên, nhưng ánh mắt vẫn không kìm được mà len lén dõi theo bóng lưng hắn.

Thế nhưng, trong mắt Thịnh Lãng lúc này chỉ có một người duy nhất.

Hắn đi thẳng đến trước mặt Lâm Tri Hạ, nhướng mày: “Gì thế?”

Lâm Tri Hạ còn chưa kịp trả lời thì phía sau đã vang lên một giọng nam trầm khàn đầy áp lực: “Mày là Thịnh Lãng đúng không? Đi với bọn tao một chút.”

Đám người xung quanh như bầy gà bị hù dọa, đồng loạt “vỗ cánh” tản ra. Hành lang dần lộ ra hai nam sinh cấp ba cao lớn, lực lưỡng.

Phía sau họ là ba gương mặt sưng vù, bầm tím – chính là ba tên đầu gấu đã bị Thịnh Lãng đánh cho bò lê bò càng ngay ngày đầu nhập học, trở thành bàn đạp cho hắn lập uy.

——

Hành lang chật như nêm, ít nhất cũng phải chen chúc đến mấy chục người, thế nhưng vào khoảnh khắc này lại im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.

Đám học sinh cấp hai dù thường ngày có quậy phá đến đâu, một khi đối mặt với đàn anh cấp ba cũng sẽ lập tức bị đánh về nguyên hình chẳng khác gì một bầy gà con non nớt.

Huống hồ kẻ vừa xuất hiện lại là một trong những “trùm đầu gấu” khét tiếng nhất của khối cấp ba.

Lão tiền bối đã lộ mặt, thì danh hiệu “trùm cấp hai mới nổi” của Thịnh Lãng cũng chẳng còn mấy phần uy lực.

“Xong rồi, lần này cậu ấy tiêu thật rồi! Người đi đầu hình như là vận động viên thể thao đó, còn từng giành á quân môn đẩy tạ ở đại hội thể thao toàn thành phố nữa…”

“Thịnh Lãng tiêu chắc rồi…”

“Tao hỏi mà không nghe thấy à?” Tên học sinh cấp ba lên tiếng, vóc dáng cao gần mét tám, thân hình vạm vỡ như gấu, đầu vuông cổ ngắn, cơ ngực rắn chắc như bê tông, bắp tay còn to hơn cả đùi của Lâm Tri Hạ.

“Mày là đứa đánh em tao đúng không?” Hắn ta vừa nói vừa chỉ về phía sau, một thằng nhóc mặt mũi bầm dập sưng tấy, chính là một trong ba tên bị Thịnh Lãng đè ra xử đẹp hôm trước. “Đi theo tao, tao cần nói chuyện rõ ràng với mày một chút!”

Thịnh Lãng nhét tay vào túi quần, giữa muôn vàn ánh mắt dõi theo, ung dung bước về phía đối phương. Nhưng chỉ chốc lát sau, ánh mắt hắn lại rời xuống nhìn thẳng vào Lâm Tri Hạ.

“Sao thế?”

Giọng nói dịu dàng, mang theo sự thân mật gần gũi.

Lâm Tri Hạ chớp mắt, thấp giọng nói: “Ờm… cậu có muốn đi vệ sinh không?”

“Đi.”

Thịnh Lãng sải bước thong dong, vạt áo lướt theo sau, theo chân Lâm Tri Hạ đi về phía nhà vệ sinh.

“Này!” Tên đầu gấu phía sau gầm lên: “Mày bị điếc à? Không nghe thấy tao gọi hả?!”

Thịnh Lãng lúc này mới lười nhác quay đầu lại, khẽ hỏi ngược: “Đi không?”

“Cái gì mà đi?”

Thịnh Lãng cúi đầu nhìn đồng hồ, cùng mẫu với của Lâm Tri Hạ, là đồng hồ Casio dành cho học sinh, quà nhập học mà Lâm An Văn đã tặng cho hai đứa trẻ.

“Còn sáu phút nữa là vào tiết rồi. Có chuyện gì thì vừa giải quyết, vừa nói chuyện.”

Mẹ kiếp! Thằng nhãi này còn dám ngông nghênh thế à!

Tên đầu gấu bặm môi dẫn theo mấy tên đàn em lừng lững đi theo sau, hoàn toàn không nhận ra rằng mình đã từ thế chủ động chuyển thành bị động lúc nào không hay.



Nhà vệ sinh cách đó không xa, đi bộ chưa tới một phút đã đến nơi.

Một tên đàn em của tên đầu gấu nhanh chân bước vào trước, rất thuần thục đuổi sạch mấy nam sinh đang “giải quyết”, kể cả đứa đang ngồi xổm trong buồng vệ sinh cũng bị lôi cổ ra ngoài.

“Thằng này cũng định tham gia à?” Tên đầu gấu liếc Lâm Tri Hạ một cái, khóe miệng nhếch lên khinh miệt.

Trắng trẻo mềm mại, như miếng đậu hũ vừa vớt lên, tay chân nhỏ như que củi, nhìn là biết chỉ cần bẻ nhẹ một cái là gãy làm đôi.

Thịnh Lãng nói với Lâm Tri Hạ: “Cậu ra ngoài đợi đi, tôi xử lý xong là ra ngay.”

Lâm Tri Hạ nhìn lướt qua bọn kia. Lần này, đối phương có đến năm người.

“Không sao đâu, tôi tự biết cân nhắc.” Thịnh Lãng nghiêng đầu nói nhỏ, giọng nói vẫn êm dịu như cũ: “À đúng rồi…”

Hắn tháo đồng hồ đưa cho Lâm Tri Hạ nhờ cậu giữ hộ.

Lâm Tri Hạ nhìn hắn thật sâu rồi không nói gì, xoay người đi ra ngoài và tiện tay khép cửa lại.