Từ lớp Bảy đến lớp Mười Hai, mỗi niên khóa của lớp số Chín đều như một “ổ yêu tinh” đúng nghĩa.
Nơi đó tập trung toàn thành phần đặc biệt: học sinh diện đặc cách, con ông cháu cha, tuyển thủ nghệ thuật thể thao, hoặc con em hộ khẩu đặc thù được phân lớp theo chỉ tiêu.
Thành tích thì luôn nằm chót bảng, nhưng nếu nói về chuyện gây rối, gây chuyện, đánh nhau, quậy phá… thì lớp số Chín xứng đáng đứng đầu toàn trường.
Đánh nhau thì đã là chuyện thường ngày như cơm bữa. Bắt nạt bạn học, ăn trộm, nghỉ học giữa chừng, thậm chí có học sinh nữ mang thai, lớp số Chín cái gì cũng có.
Giờ Bộ Giáo dục siết chặt quy định, không cho giáo viên dùng hình phạt thể xác nên đám học trò phạm lỗi bị kéo vào văn phòng đều được “ban” cho tư thế ngồi tấn ngựa.
Nói cho hoa mỹ thì: tu tâm dưỡng tính.
Ở đầu bên này, Thịnh Lãng đang hít thở điều tức, điều hòa khí lực như thể đang luyện công, đầu tóc lấm tấm nước bọt của thầy chủ nhiệm.
Ở đầu bên kia, Lâm Tri Hạ ngoan ngoãn ngồi nghe cô Vương trình bày từng bước một kế hoạch “nuôi dưỡng học sinh giỏi”.
Đến khi cô Vương dứt lời, Thịnh Lãng cùng đồng bọn đã được “thả tự do”.
Lâm Tri Hạ bước ra khỏi văn phòng, vừa đảo mắt tìm kiếm gì đó thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Tìm ai thế, nhóc bình sữa?”
Thịnh Lãng đang đứng tựa lưng vào tường cạnh cầu thang bên văn phòng, lười biếng dựa vào lan can, nhìn Lâm Tri Hạ mà nhếch môi cười, hàng mi xanh biếc lay động như làn sóng nhỏ trên mặt nước.
——
Trong căn-tin, Lâm Tri Hạ vừa dùng đũa khẩy khẩy món ăn trong bát vừa lén nhìn vành tai đỏ ửng của Thịnh Lãng.
“Không phải cậu nói sẽ không đánh nhau nữa sao?”
“Cậu không hiểu đâu.” Thịnh Lãng nghiêm túc đáp: “Vừa mới tới, bắt buộc phải đánh một trận. Sau này không đánh cũng được nhưng phải để bọn nó biết là ông đây có thể đánh đấm. Như thế chúng mới không dám động vào tôi.”
Lời lẽ nghe qua có vẻ rất có lý. Lâm Tri Hạ nhất thời cũng không biết nên phản bác thế nào.
Cậu không phải kiểu người thích đánh nhau, nhưng xuất thân và môi trường lớn lên của cậu và Thịnh Lãng lại rất giống nhau. Cậu hiểu, có những trận đánh là không thể né tránh.
Dã thú luôn có quy tắc sinh tồn của dã thú.
“Nhưng mà… sẽ bị ghi học bạ đấy.”
“Chỉ là cảnh cáo miệng thôi.” Thịnh Lãng đáp: “Đám nhóc rác rưởi đó bắt nạt con gái, còn giật váy người ta. Lão Trư kia thấy tôi ra tay thay ông ấy nên cũng chẳng làm khó.”
“Lão Trư?”
“Chủ nhiệm lớp tôi, họ Chu.”
(Chú thích: Trư và Chu đọc gần giống nhau nên Thịnh Lãng chơi chữ, đặt biệt danh cho chủ nhiệm luôn.)
Lâm Tri Hạ hồi tưởng lại hình ảnh ông chú béo cao to kia, cảm thấy biệt danh “lão Trư” đúng là quá hợp.
Cậu bật cười: “Huấn luyện viên của cậu là lão Tôn, chủ nhiệm là lão Trư, nếu sau này gom thêm được một Đường Tăng với Sa Tăng nữa thì đủ đội đi Tây Thiên lấy kinh rồi đấy.”
Thịnh Lãng đáp: “Giáo vụ trưởng của trường họ Đường đấy.”
Lâm Tri Hạ: “…”
Mấy nam sinh bên kia căng-tin vừa bá vai bá cổ vừa cười đùa đi ngang qua bàn của hai người. Khi tới gần, cả bọn đồng loạt hạ thấp giọng, thái độ cung kính: “Anh Sói!”
Thịnh Lãng mắt cũng không thèm ngước lên, chỉ khẽ ừ một tiếng, phong thái đúng chuẩn đại ca giang hồ.
Mấy cậu nhóc cười rộ rồi tiếp tục bước đi.
“Anh Sói luôn hả?” Lâm Tri Hạ bật cười.
Thịnh Lãng quả là có tố chất. Mới ngày đầu nhập học đã hạ gục luôn “đầu gấu” của lớp, ra tay dứt khoát, hiệu quả răn đe mạnh mẽ, uy danh chấn động cả khối cấp hai. Bây giờ đến biệt hiệu trong giới giang hồ cũng có luôn rồi.
“Bọn họ gọi chơi thôi mà.” Thịnh Lãng tỏ vẻ dửng dưng, nhưng trong đáy mắt vẫn thấp thoáng ý cười đắc ý.
Dù sao cũng chỉ là một cậu nhóc mười ba tuổi thôi mà.
——
Sau trận ra mắt, danh tiếng của Thịnh Lãng lập tức vang dội. Ngay cả học sinh cấp ba cũng nghe nói ở khối Bảy có một hotboy lai cực kỳ “biết đánh đấm”.
Một ngôi trường lớn như Trung học số 9, học sinh lên đến mấy ngàn người, trai giỏi đánh lộn không thiếu, nhưng vừa giỏi đánh lại vừa đẹp trai thì thật sự hiếm.
Mà Thịnh Lãng lại không phải dạng côn đồ thông thường. Hắn ra tay trừng trị “đầu gấu” lớp mình là vì bất bình ra tay nghĩa hiệp, hành vi ấy vừa có khí chất hiệp khách vừa xóa nhòa phần nào khuyết điểm học lực kém, khiến hình tượng trong mắt các nữ sinh tăng vọt.
Thế là, vì Thịnh Lãng mà Trung học số 9 đã có một phen náo nhiệt.
Tan học, bên ngoài lớp số Chín chen chúc người đứng, trai có, gái có – một nửa đến vì danh tiếng, một nửa đến vì nhan sắc.
Lâm Tri Hạ đi tìm Thịnh Lãng, chen lấn hồi lâu mới lên được hàng đầu.
Lần gần đây nhất cậu phải chen lấn vất vả như vậy là khi đi sở thú xem gấu trúc cùng bạn học.
Thịnh Lãng ngồi ở dãy bàn cuối cạnh cửa sổ.
Bên ngoài cửa lớp số Chín là một rặng trúc lưa thưa, lá xanh mướt, nắng lại chan hòa, tạo nên một khung nền tuyệt đẹp như tranh.
Ánh sáng len qua tán lá, hắt lên gò má nghiêng của Thịnh Lãng tạo nên một đường cong hoàn hảo như được tạc họa. Đôi mắt sâu, sống mũi cao, hàng mi rậm và dài. Lợi thế di truyền từ người cha ngoại quốc giúp nhan sắc của hắn dễ dàng vượt mặt mấy “nam thần học đường” đang có của Trung học số 9.
Thịnh Lãng là vận động viên bơi lội, lại thường xuyên luyện tập trong nhà, dinh dưỡng đầy đủ nên nước da dần trắng lại, gò má cũng trở nên đầy đặn, săn chắc hơn trước.