Con nhà nghèo thường khó sinh được quý tử.
Cô Vương từng dạy qua không ít những học sinh như Lâm Tri Hạ. Thông minh trời phú, cần cù chịu khó, hiểu chuyện và trưởng thành đến mức khiến người khác xót xa, bởi vì sau lưng họ thường là một gia cảnh chật vật, nghèo khó.
Cũng bởi vì xuất thân bần hàn, ba mẹ lại ít học nên những đứa trẻ ấy chỉ có thể dựa vào trí tuệ và nỗ lực của bản thân, đơn độc bước vào chiến trường cạnh tranh khốc liệt, tay trắng mà đấu với người ta.
Những lớp học phụ đạo danh tiếng, những bộ tài liệu tham khảo đắt đỏ, các khóa đào tạo năng lực toàn diện… đều là những thứ xa xỉ đối với bọn trẻ.
Vì thế, trong những kỳ thi chọn lọc khắt khe, chúng luôn phải vất vả hơn người khác một bước hoặc nửa bước.
Thế nhưng, nếu ngay cả trong hoàn cảnh ấy mà vẫn có thể vượt trội hơn hẳn thì đó chính là thiên phú rực rỡ đáng quý nhất. Lâm Tri Hạ chính là một trong số ít những học sinh như vậy.
Trước đây cô Vương từng dạy một học trò, trong nhà chỉ có một bà nội già cả sống bằng nghề nhặt ve chai, vậy mà mười sáu tuổi đã đỗ vào Đại học Bắc Kinh, trở thành niềm tự hào của trường.
Lâm Tri Hạ năm nay mười hai tuổi, khởi đầu có phần trễ hơn. Nhưng nếu xét theo điểm số trong kỳ khảo sát đầu năm, cậu không hề thua kém người anh khóa trên kia là bao.
Chỉ cần Lâm Tri Hạ tiếp tục giữ vững phong độ, được tưới tắm bởi đủ đầy tài nguyên thì rất có thể sẽ bứt phá một bước ngoạn mục, mang về cho Trung học số 9 thêm một tượng đài vinh quang.
Cô Vương nói: “Ba em bảo em rất hiểu chuyện, dặn có gì thì cứ trực tiếp nói với em. Các thầy cô các môn cũng đã họp riêng, thống nhất xây dựng cho em một chương trình học riêng biệt. Em hơi yếu ở mảng xã hội, nhưng toán học lại rất xuất sắc…”
Cô Vương có phần xúc động, cứ như người chơi đá quý vừa cắt trúng một khối ngọc thạch hiếm có, giờ đến lúc phải tỉ mỉ khắc họa từng đường nét, trong lòng thấp thỏm, chỉ sợ khẽ tay một chút là làm lệch mất hình hài hoàn mỹ.
Lâm Tri Hạ chính là viên ngọc quý mà Trung học số 9 đã phải chi mạnh tay mới cướp được từ tay Trung học số 2 và Trung học số 7.
Ba trường này vốn là những trường trung học ưu tú nhất trong thành phố, thậm chí là toàn tỉnh, từ lâu đã tạo nên thế chân vạc ngang tài ngang sức.
Những năm gần đây, Trung học số 9 có phần lép vế, năm ngoái còn bị Trung học số 2 và số 7 liên thủ đánh bại trong kỳ thi học sinh giỏi, mất hết cả mặt mũi. Vì thế, nhà trường luôn canh cánh trong lòng chuyện lật ngược thế cờ, lấy lại danh dự đã mất.
Lâm Tri Hạ may mắn bắt đúng thời cơ khi Trung học số 9 đang ráo riết chiêu mộ nhân tài, vừa giúp nhà trường có được nhân tài hiếm có, lại vừa giúp bản thân kiếm được chút “vốn liếng” để đổi đời.
Cô Vương vẫn chưa thôi dặn dò: “Về phần các kỳ thi học sinh giỏi, đó là một cánh cửa vô cùng quan trọng để bước chân vào các trường top đầu. Các thầy cô đã cùng nhau lên kế hoạch chi tiết cho em. Trước mắt em cứ tham gia lớp Toán Olympic nâng cao, em vẫn theo nhóm của thầy Trương, thầy ấy rất có kinh nghiệm huấn luyện. Về Vật lý và Hóa học, trước đây em từng theo học thêm với giáo viên tiểu học rồi đúng không? Vậy thì tốt. Với năng lực của em không cần đợi đến năm lớp Tám mới học tiếp đâu…”
Và đây chính là sự khác biệt giữa con nhà nghèo và con nhà giàu.
Trong lớp mà Lâm Tri Hạ đang học – lớp số Một – phần lớn đều là học sinh giành học bổng, nhưng xét cho cùng thì vẫn toàn con cái gia đình khá giả hoặc giáo viên.
Trẻ con thông minh, cha mẹ có tiền, sẵn sàng đầu tư mọi thứ từ vật chất đến thời gian. Chúng từ nhỏ đã được đưa đi thi cử khắp nơi, giải thưởng giành được không đếm xuể, thậm chí có đứa còn đạt được bằng sáng chế khoa học kỹ thuật.
Trong khi kỳ nghỉ hè, Lâm Tri Hạ phải len lỏi từng con hẻm để giao sữa, bán cơm hộp kiếm từng đồng lẻ thì bọn trẻ kia lại được cha mẹ dắt đi du lịch khắp thế giới, thăm trường đại học danh tiếng, viện bảo tàng, ngắm núi cao biển rộng…
Chúng là sản phẩm được cha mẹ dày công mài giũa từng ly từng tí. Còn Lâm Tri Hạ vẫn chỉ là một khối ngọc thô chưa mài giũa.
Nếu Trung học số 9 rèn giũa thành công viên ngọc ấy, công lao tất nhiên sẽ thuộc về trường – trọn vẹn không chia sẻ với ai!
“Nhà trường rất kỳ vọng vào em, Lâm Tri Hạ.” Cô Vương xúc động nói: “Dù em khởi đầu hơi trễ, nhưng hiện tại mới chỉ là học sinh khối lớp Bảy, còn rất nhiều không gian để phát triển. Dù chỉ mới khai giảng…”
“Các cậu mới khai giảng ngày đầu mà đã ngứa đòn lắm rồi, phải không hả?!”
Một tiếng gầm đầy giận dữ cắt ngang lời cô Vương.
Ở phía bên kia văn phòng, bốn nam sinh đang xếp hàng dựa vào tường, khom gối chùng chân, tập… đứng tấn.
Dẫn đầu là một cậu con trai cao ráo, đôi mắt xanh lục nổi bật – chính là Thịnh Lãng.
Chủ nhiệm lớp số 9 là một ông thầy to béo, người cao lừng lững, đôi mắt rực lửa như muốn bốc khói, từng lỗ mũi phập phồng dữ dội, khiến người ta lo lắng không biết huyết áp của ông đã vọt lên bao nhiêu.
Ông ta đi đi lại lại trước mặt đám học sinh như một con bò mộng nổi giận, vừa bước vừa quát tháo ầm ĩ.
Những giáo viên khác dường như đã quá quen với cảnh này, chẳng ai tỏ ra ngạc nhiên. Cô Vương chỉ khẽ hắng giọng rồi tiếp tục giảng giải cho Lâm Tri Hạ nghe kế hoạch nuôi dưỡng một “học sinh giỏi kiểu mẫu.”