Giáo viên chủ nhiệm lớp họ Vương, là một cô giáo dạy Ngữ văn nghiêm khắc mà đằm thắm, toát lên phong thái trí thức chín chắn.
Cô Vương có chất giọng không lớn nhưng tiếng phổ thông chuẩn mực, lên bổng xuống trầm nhịp nhàng, kết hợp cùng tư thế đoan trang khiến người ta có cảm giác như đang được một vị nương nương nghiêm nghị ban huấn từ cho lũ tú nữ mới tiến cung.
“… Lớp Bảy là thời gian để các em xây dựng nền móng vững chắc, thích nghi với phương pháp học mới. Sang lớp Tám, các em sẽ bắt đầu chuyển lớp theo môn. Dù hệ trung học cơ sở không khắt khe bằng cấp ba nhưng vẫn áp dụng cơ chế đào thải. Một số bạn sẽ không chịu nổi áp lực tâm lý này… Nên từ bây giờ, các em phải căng mình lên mà chuẩn bị, coi như khởi động cho một cuộc đua dài hơi…”
Lâm Tri Hạ ngồi ở vị trí trung tâm của lớp, chỗ ngồi vàng giữa lớp học.
Ngoài lý do chiều cao phù hợp thì nguyên nhân chủ yếu là vì cậu… quá đẹp trai.
Cô Vương cũng không giấu được một chút tư tâm. Thầy cô nào mà chẳng muốn mỗi khi ngẩng đầu nhìn từ bục giảng xuống, đập vào mắt là một gương mặt tuấn tú, sáng sủa?
Lâm Tri Hạ ngồi nghiêm chỉnh, mắt đen long lanh, chăm chú nhìn lên bảng. Khuôn mặt thanh tú khẽ nghiêng toát lên vẻ ngoan ngoãn, biết điều.
Một học trò như thế, ai nhìn vào mà không thấy dễ chịu, vui lòng?
“… Trường học là nơi học tập, cũng là nơi giao tiếp xã hội.” Cô Vương nói: “Bây giờ các em đã là học sinh trung học, khi kết bạn phải học cách nhận biết và chọn lựa. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, hãy cố gắng kết thân với những người bạn có thể giúp mình tiến bộ. Đừng nên qua lại với những bạn mà…”
Câu vừa dứt, từ lớp học phía bên kia sân bóng rổ đột nhiên vang lên một tiếng “rầm” chấn động, cả lớp như nổ tung, xôn xao nhốn nháo cả lên.
Một nam sinh đẩy bật cửa lớp, lảo đảo lăn một vòng rồi ngã sõng soài ra sân. Sau lưng hắn là tiếng quát giận dữ đến nỗi vang dội cả dãy hành lang, là tiếng gầm của giáo viên chủ nhiệm:
“Thịnh Lãng!”
Hết nói nổi rồi!
Lâm Tri Hạ ngửa mặt nhìn trần nhà, mắt đảo một vòng tỏ vẻ bất lực rồi cúi xuống xem đồng hồ.
Ngày đầu tiên nhập học, tiết đầu tiên mới trôi qua chưa đầy năm phút.
——
Ngay ngày đầu khai giảng đã xảy ra màn “hỗn chiến” long trời lở đất, một màn kịch hay như thế đâu phải ngày nào cũng được xem.
Học sinh lớp số Một ai nấy đều duỗi dài cổ ngóng sang phía sân đối diện, những tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ chẳng khác gì một bầy ruồi đang lượn lờ nơi bãi rác.
Cô Vương đành phải cầm giẻ lau bảng gõ mấy tiếng lên bục giảng: “Đừng quan tâm chuyện bên lớp đối diện. Bọn lớp số Chín ấy mà, về sau còn náo loạn nhiều nữa cơ. Nếu mỗi trận các em đều hóng thì còn học hành gì nữa?”
“Vâng…” Học sinh đành lưu luyến ngoảnh đầu lại, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc sang bên kia như còn vương vấn chưa dứt.
Cũng chẳng thể trách được, bởi vì cảnh tượng bên đó thật sự quá kịch tính.
Một nam sinh cao lớn, một mình đánh ba tên, động tác vừa dứt khoát vừa đẹp mắt, quyền cước vung lên mạnh mẽ như gió lốc.
Chỉ thấy hắn tóm lấy đầu tên cầm đầu, mạnh mẽ thúc thẳng vào đầu gối đang nâng lên. Không đợi kẻ kia kịp ngã xuống hắn liền tung chân đá ngược về sau, đá trúng ngực tên âm thầm đánh lén khiến đối phương lăn quay ra đất.
Sau đó, hắn vung tay quẳng tên trong tay về phía kẻ thứ ba, nhân lúc hai kẻ kia đυ.ng nhau lảo đảo, hắn liền bật người nhảy lên không trung.
Một chân dẫm lên đầu gối, thân hình xoay tròn, vung ra một cú đá xoay như gió táp, dùng mu bàn chân “đánh bay” kẻ địch cuối cùng.
Từ đầu đến cuối không quá năm giây, ba cú đánh gọn gàng dứt khoát, hạ gục ba đối thủ, liền mạch như nước chảy mây trôi.
“Oa…” Gần như toàn bộ khối trung học cơ sở đều bị chấn động.
Học sinh chen chúc đầu vào cửa sổ như đàn vịt chờ người cho ăn.
Người reo hò, người huýt sáo, kẻ la hét phấn khích xen lẫn tiếng quát mắng nghiêm khắc của giáo viên, tất cả hòa thành một làn sóng âm thanh cuồn cuộn, từ ba phía của dãy nhà cao tầng dội về phía cậu thiếu niên đang đứng sừng sững giữa sân bóng.
Thiếu niên ấy dáng người thẳng tắp, ngẩng cao đầu, thần sắc dửng dưng lạnh lùng.
Đáng tiếc cho vẻ ngầu lòi đó chưa được mấy giây thì đã bị thầy chủ nhiệm xông ra túm tai lôi đi.
——
Giờ nghỉ trưa, Lâm Tri Hạ được cô Vương gọi đến phòng giáo viên.
“Ngồi đi.” Cô Vương chỉ vào chiếc ghế cạnh bàn làm việc: “Không cần căng thẳng đâu, cô chỉ muốn trao đổi một chút về kế hoạch học tập của em.”
Lâm Tri Hạ ngồi xuống một cách đoan trang, như một cô bé rụt rè đầy e thẹn.
Cậu nhóc này thật khéo léo, biết rất rõ kiểu giáo viên nào thích học sinh ra sao.
Giáo viên như cô Vương - một phụ nữ trung niên nghiêm nghị đang độ tuổi mãn kinh, uy nghiêm tích lũy bấy lâu, dù ở trường hay ở nhà ắt hẳn đều là người nói một là một, nói hai là hai.
Cô càng cứng rắn, cậu càng mềm mỏng.
Phụ nữ đứng tuổi luôn khó cưỡng lại được vẻ ngoan ngoãn thông minh nơi một cậu bé lễ phép.
Cô Vương nhìn gương mặt thanh tú trắng trẻo, ánh mắt ngoan hiền hiểu chuyện của Lâm Tri Hạ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác như một con gà mái mẹ đang muốn dang cánh bảo bọc đứa con yếu đuối.
Vừa thương, lại vừa quý.