Từ dạo ấy cho đến tận ngày khai giảng, suốt hơn nửa tháng trời, Lâm Tri Hạ đều nghiêm túc thực hiện giao ước với Thịnh Lãng: ba ngày lại đến trường thể thao thăm hắn một lần, chưa từng sai hẹn.
Vì vậy mà cậu đành phải từ bỏ công việc đi mua cơm trưa cho khách ở tiệm net trong những ngày đó, mất đi một khoản thu nhập nho nhỏ.
“Mỗi ngày mười mấy đồng, cậu tính thử xem, nguyên cái nửa tháng này tôi mất bao nhiêu rồi?” Lâm Tri Hạ vừa đi vừa than vãn.
Thịnh Lãng khịt mũi đầy khinh thường: “Đợi sau này tôi có tiền, thêm hai con số 0 vào rồi trả lại cho cậu cũng được.”
“Chỉ thêm hai con số thôi à? Cậu đúng là keo kiệt đến mức khiến người ta muốn đánh.”
“Thêm mười số luôn, chịu chưa?” Thịnh Lãng hào hùng buông một câu.
“Cậu học toán với lão Tôn đấy à?” Lâm Tri Hạ cười phì: “Thêm mười số 0 thì thành bao nhiêu tiền rồi? Cậu tính trả tôi bằng tiền Việt Nam hả?”
Thịnh Lãng thật sự giơ tay ra đếm: “Ờ… sau chữ tỷ là gì ấy nhỉ?”
“Đồ mù chữ!” Lâm Tri Hạ cười mắng, rồi sực nhớ ra: “Phải rồi, sau đó tên mặt mông kia còn kiếm chuyện với cậu nữa không?”
“Có chứ.” Thịnh Lãng đáp thản nhiên: “Nhưng tôi giải quyết hết rồi.”
“Cậu làm gì cơ?” Lâm Tri Hạ có chút lo lắng: “Lại đánh người ta đến sợ không dám ngóc đầu lên nữa à?”
“Bọn họ xứng để tôi phải ra tay chắc?” Thịnh Lãng cười nhếch môi, hàm răng trắng bóng hiện ra cùng đôi răng nanh sắc bén: “Tôi hẹn bọn nó thi bơi, ai thua thì phải rút khỏi đội. Kết quả là lũ nhát gan ấy chẳng đứa nào dám đến. Từ đó không còn ai dám đυ.ng đến tôi nữa.”
“Ôi chà, sói con nhà chúng ta tiến bộ rồi đó nha!” Lâm Tri Hạ cười tít mắt, tiện tay xoa đầu Thịnh Lãng một cái.
Tóc của Thịnh Lãng được cắt ngắn, nhìn thì tưởng cứng mà thực ra lại mềm mại như nhung, chạm vào mịn màng rất dễ chịu.
Lâm Tri Hạ mê mẩn cảm giác này, rảnh rỗi là lại đưa tay sờ lấy hai cái.
Cậu cũng không biết người khác mà làm vậy thì Thịnh Lãng sẽ có phản ứng ra sao, nhưng chỉ biết với mình, Thịnh Lãng không chỉ không khó chịu mà còn rất phối hợp. Hắn cúi người xuống thấp hơn, chủ động dâng đầu ra cho cậu xoa.
Mỗi lần đến trường thể thao, Lâm Tri Hạ đều mang theo những món ăn mà Thịnh Lãng yêu thích. Còn Thịnh Lãng thì thường để dành phần hoa quả và sữa chua được phát ở nhà ăn, chờ đến khi Lâm Tri Hạ đến rồi cùng chia nhau ăn.
Lâm Tri Hạ vừa ăn sữa chua vừa ngồi trên khán đài xem Thịnh Lãng tập luyện dưới hồ bơi.
Thể thao vốn là một quá trình vừa khô khan vừa gian khổ. Muốn đạt thành tích, ngoài thiên phú ra vận động viên còn cần có sự kiên trì và nhẫn nại phi thường, thứ sức lực âm thầm mà mãnh liệt hơn bất kỳ lời tán dương nào.
Chính vì từng tận mắt chứng kiến sự nỗ lực của Thịnh Lãng nên Lâm Tri Hạ mới hiểu rõ: trong con người tưởng chừng ngang ngạnh và bất kham ấy lại ẩn chứa một ý chí kiên cường khiến người ta phải kính phục.
Sức chịu đựng gian khổ của Thịnh Lãng vượt xa tưởng tượng của Lâm Tri Hạ.
Cậu thiếu niên ấy lặng lẽ lặp đi lặp lại một động tác, không ngơi nghỉ, không kêu ca. Từng giọt mồ hôi đọng thành dòng chảy nhanh chóng thấm ướt cả chiếc áo trên người.
Cơ bắp mới thành hình trên thân thể thiếu niên trông như những viên sỏi nơi lòng suối, được nước chảy ngày đêm mài giũa, vừa rắn chắc, vừa tròn trịa, mang theo một vẻ đẹp khỏe khoắn đầy sức sống.
Và Thịnh Lãng khi bơi thật sự rất đẹp mắt.
Tư thế của hắn dứt khoát, dẻo dai, trôi chảy như nước, lại mang theo một thứ khí thế dũng mãnh liều lĩnh, làn nước trước mặt như chẳng thể nào ngăn nổi bước tiến của hắn.
Đó là nét riêng của những đứa trẻ sinh ra trong nghèo khó, mang trên vai khát vọng đổi đời bằng thể thao. Là khí phách đặc trưng của những người mà mỗi cú vung tay, mỗi cái đạp chân đều mang theo ước mơ vượt lên số phận.
Và xem Thịnh Lãng bơi, thật sự rất đã mắt. Bởi vì bất kể là bài tập nào, hắn cũng luôn là người về nhất.
——
Tháng Chín là mùa tựu trường.
Lâm Tri Hạ và Thịnh Lãng chính thức trở thành học sinh lớp Bảy của Trường Trung học số 9.
Ngôi trường này cũng nằm trong khu đô thị mới, chỉ cách Trường Thể thao thành phố hai con phố. Việc Thịnh Lãng phải vừa học văn hóa vừa chạy sang bên kia luyện tập cũng xem như khá tiện lợi.
Khu trung học cơ sở và trung học phổ thông của Trường số Chín được bố trí ở hai dãy nhà riêng biệt, ngăn cách bởi trục đường chính của trường.
Nói là “dãy nhà” nhưng thực chất là ba toà nhà bao quanh một sân bóng rổ, tạo thành hình chữ U lõm vào trong. Hai khu nhà hướng mặt về nhau trông như đôi tình nhân số khổ vươn tay khao khát ôm lấy nhau nhưng lại mãi chẳng thể chạm đến đối phương.
Học sinh trong trường lại gọi bố cục này bằng cái tên trào phúng: “Ba thiếu một”.
Việc phân chia lớp học cũng rất đơn giản, mỗi tầng ứng với một khối lớp.
Mỗi khối gồm chín lớp, sắp xếp theo thứ tự thành tích từ trên xuống dưới.
Lớp số Một mà Lâm Tri Hạ theo học đứng đầu khối, trong khi lớp số Chín của Thịnh Lãng xếp cuối, hai lớp nằm ở hai đầu đối diện của sân bóng rổ, cách nhau một khoảng nhìn vừa khéo xuyên thẳng qua sân.
Lớp Một của Lâm Tri Hạ tập hợp toàn những học sinh ưu tú mà trường đã dốc công chiêu mộ từ khắp nơi: là chiếc nôi sản sinh ra nhân tài cho Thanh Hoa, Bắc Đại, là kho tiềm năng cho các trường Ivy League quốc tế, là mầm mống hy vọng cho những ngành mũi nhọn của đất nước…