Thịnh Lãng quay đầu nhìn Lâm Tri Hạ.
Gương mặt trắng trẻo của thiếu niên, dưới ánh hoàng hôn oi ả của thành phố ửng lên sắc hồng nhè nhẹ. Tóc đen lòa xòa, dính mồ hôi áp vào trán khiến đường nét bên má càng thêm thanh tú.
Thịnh Lãng vốn không để tâm đến chuyện đẹp xấu, nhưng hắn biết, Lâm Tri Hạ là người rất đẹp.
Không chỉ ngoại hình mà cả tính cách: sạch sẽ, mát mẻ. Nhìn thì ôn hòa nhưng thật ra lại có khí chất riêng. Học giỏi mà chẳng kiêu căng.
Tất cả những điều tốt đẹp ấy khiến Thịnh Lãng chẳng thể không đem lòng ngưỡng mộ.
Chỉ cần nghĩ đến việc có thể mãi mãi làm bạn với Lâm Tri Hạ, cùng cậu ấy vào đại học, học ở cùng một thành phố… là Thịnh Lãng đã cảm thấy tim mình khẽ run lên. Đại học - nơi mà Thịnh Lãng từng không dám mơ tới nay bỗng nhiên trở thành điều có thể chạm đến, chỉ vì một câu nói của Lâm Tri Hạ.
Những giấc mộng vốn mơ hồ và xa vời, nhờ có Lâm Tri Hạ giờ đây đã mang dáng dấp của hiện thực.
——
Tới trạm xe buýt, xe vẫn chưa đến.
Thịnh Lãng đứng bên trái Lâm Tri Hạ, lặng lẽ che ánh hoàng hôn cho cậu.
Dù chỉ hơn Lâm Tri Hạ vài tháng nhưng Thịnh Lãng cao hơn hẳn nửa cái đầu. Trong mắt người ngoài, hai thiếu niên lúc này trông chẳng khác nào một cặp anh em, người anh lớn cao ráo, ấm áp đang chăm chút bảo vệ đứa em nhỏ hơn.
Mà lại còn là một đôi anh em vô cùng tuấn tú.
“Bao giờ thì lại đến thăm tôi?” Thịnh Lãng hỏi.
Kỳ huấn luyện lần này là kiểu đóng kín, từ giờ đến khi khai giảng hắn không thể rời khỏi đội, chỉ có Lâm Tri Hạ là có thể đến thăm hắn.
“Chắc vài hôm nữa.” Lâm Tri Hạ đáp: “Nơi này cách Vĩnh An xa quá, đi về mất cả ba tiếng đồng hồ đấy.”
“Mấy hôm?” Thịnh Lãng truy hỏi.
Lâm Tri Hạ đành trả lời: “Chắc năm, sáu hôm gì đó.”
“Hai ngày!”
“Cậu nói đùa gì thế?” Lâm Tri Hạ kêu lên: “Tôi còn phải đi làm, còn phải chăm ba tôi nữa cơ. Nhiều nhất là ba ngày!”
“Chốt kèo nhé!” Thịnh Lãng cười tươi rói, hàm răng trắng bóng lộ ra dưới ánh chiều tà.
Lâm Tri Hạ lúc này mới nhận ra mình vừa bị giăng bẫy: “Tôi đệt, cậu mà không đi làm buôn bán thì phí cả tài năng mặc cả rồi đấy.”
Chiếc xe buýt lắc lư tiến vào trạm.
“Tôi phải đi rồi.” Lâm Tri Hạ nói khẽ.
Thịnh Lãng ậm ừ một tiếng.
“Nhớ luyện tập cho tốt, đừng có gây chuyện đánh nhau. Lần sau tôi sẽ làm thêm vài khúc xương hầm mang qua cho cậu.”
“Còn cả bánh bao nhân thịt cải muối của bà ngoại Tôn nữa.”
“Cậu đúng là đồ chó mà!”
Lâm Tri Hạ nhìn vẻ mặt rũ xuống của Thịnh Lãng, bỗng dưng nhón chân lên, đưa tay xoa xoa mái đầu vừa cắt gọn của hắn.
Cảm giác mềm mại từ lòng bàn tay khiến cậu hơi ngạc nhiên.
Thịnh Lãng ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì tay của Lâm Tri Hạ đã rụt lại, trên môi là nụ cười tinh nghịch.
“Đi nhé!”
Lâm Tri Hạ chạy theo người khách cuối cùng lên xe.
Xe buýt lập tức chuyển bánh, phát ra âm thanh u u như đang vội vã rời xa.
Cậu vội vàng quẹt thẻ học sinh, chen lên phía đầu xe, cố tìm chỗ bên cửa sổ.
Xe từ từ rời trạm, rẽ vào làn đường đông đúc.
Thịnh Lãng vẫn đứng yên tại bến, vai buông xuống, trông giống hệt một chú chó con bị bỏ lại.
Lâm Tri Hạ bỗng thấy ngực mình thắt lại, âm ỉ nhói lên.
Thật kỳ lạ. Lúc chuyển trường cậu từng phải chia tay với không ít bạn bè thân thiết, thế mà chưa bao giờ có cảm giác không nỡ như lúc này.
“Về đi thôi!” Lâm Tri Hạ vẫy tay, gọi lớn: “Ba ngày nữa tôi lại đến thăm cậu!”
Thịnh Lãng không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn theo chiếc xe buýt lăn bánh rời đi.
Dáng thiếu niên đứng giữa hoàng hôn, mảnh mai mà rắn rỏi. Đôi mắt xanh thẳm như ngọc bích phủ lên ánh chiều tà, khuôn mặt bị chia làm nửa sáng nửa tối đẹp đến ngỡ ngàng.
——
Lâm Tri Hạ về đến nhà ở Vĩnh An thì trời đã tối đen như mực.
Lâm An Văn vẫn chưa về. Cậu bật đèn, ánh mắt dừng lại trên chiếc giường sofa trong phòng khách.
Thịnh Lãng đã đi rồi, từ nay về sau Lâm Tri Hạ chỉ cần một mình nằm trên ghế cũng đủ, không cần phải kéo ra thành giường nữa.
Cậu ngồi xuống ghế, bỗng cảm thấy căn phòng khách chật hẹp này như rộng ra hẳn, một khoảng trống trơn vô hình len lỏi trong lòng.