Thịnh Lãng vẫn nhìn chằm chằm vào “mặt mông” rồi bỗng nhiên nhe răng cười, chiếc răng nanh lóe lên nơi khóe miệng.
“Lạ thật đấy, không ngờ cái mông cũng biết nói chuyện.”
Một tràng cười “phụt” bật ra từ xung quanh. Trong tiếng cười rần rần ấy, tên “mặt mông” nổi trận lôi đình, giơ nắm đấm lao thẳng về phía mặt Thịnh Lãng.
Thịnh Lãng hạ thấp người, cũng siết chặt tay chuẩn bị đáp trả.
“Thịnh Lãng!” Tiếng hét của Lâm Tri Hạ vang lên sắc lẻm, đầy cảnh cáo lẫn giận dữ.
Thịnh Lãng khựng lại, cố gắng thu tay về, thân mình xoay sang một bên né tránh cú đấm kia.
Ngay phía sau hắn chính là bể bơi. Cú đấm trượt không khiến cậu bạn kia mất đà, loạng choạng như gà vỗ cánh rồi ngã nhào về phía hồ nước.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thịnh Lãng vươn tay túm lấy… quần bơi của đối phương.
“Bùm!” Một cột nước văng lên, người rơi xuống bể, nhưng chiếc quần bơi thì… vẫn nằm gọn trong tay Thịnh Lãng.
Sau vài giây im lặng như nín thở, tiếng cười rộ lên như sấm dậy khắp nhà thi đấu.
Thịnh Lãng giơ tay lên, vẻ mặt vô tội quay sang huấn luyện viên Tôn: “Em không đánh nhau với anh ta. Em còn định cứu anh ta cơ mà.”
Mấy cô gái ngồi trên khán đài cười đến nỗi phải ngồi bệt xuống sàn.
Cậu bạn xấu số kia vừa định bò lên bờ, nhưng chợt nhớ ra xung quanh toàn con gái đang nhìn, vội che trước che sau rồi lại rụt trở vào nước.
“Mẹ kiếp! Mau trả quần lại cho tao!”
“Ừ.” Thịnh Lãng thản nhiên đáp, vung tay một cái.
Chiếc quần bay vυ"t lên không, rồi như được thần định vị, đáp xuống chính giữa mặt của tên “mặt mông”…
“WAHAHAHAHA…” Cả đội như muốn lăn ra đất mà cười: “Mặc rồi kìa… Cái mặt mông mặc quần rồi kìa…”
“Thật sự chỉ là trùng hợp thôi mà.” Thịnh Lãng giang tay về phía huấn luyện viên Tôn, bộ dạng vô tội đến mức khó mà bắt bẻ. Nhờ được Lâm Tri Hạ đích thân truyền dạy, hắn đã nhanh chóng lĩnh hội được tinh túy cơ bản của cái gọi là “học thuyết bụng đen”.
Huấn luyện viên Tôn vung tay vỗ bốp một cái vào sau gáy hắn, nhưng chính ông cũng không nhịn nổi mà bật cười khùng khục.
Hôm ấy, sau khi Lâm Tri Hạ ở lại cùng Thịnh Lãng tập luyện xong, lại giúp hắn dọn dẹp và trải giường trong ký túc xá mới lững thững quay về nhà.
Ký túc xá tạm thời của trường thể thao so với bất kỳ nơi nào Thịnh Lãng từng ở đều tốt hơn hẳn. Phòng bốn người, giường tầng gọn gàng, có nhà tắm riêng và cả điều hòa.
“Ăn cơm ở đâu?” Lâm Tri Hạ hỏi.
“Ăn ở căng tin.” Thịnh Lãng giơ thẻ ăn cho cậu xem: “Cũng khá ngon, lại no. Chỉ tiếc là có giờ giới nghiêm, không thì đã dắt cậu vào ăn một bữa rồi.”
“Tôi mà thèm vào căng-tin của cậu ăn à?” Lâm Tri Hạ bật cười: “Miễn là biết cậu ăn uống đầy đủ là được.”
“Cái giọng này nghe như bà ngoại tôi ấy.”
Thịnh Lãng tiễn Lâm Tri Hạ ra trạm xe buýt.
Thành phố lúc chạng vạng, ánh hoàng hôn màu vàng cam hòa với sắc trời xanh thẫm, chim chóc lượn vòng trên những ngọn cây.
Giờ cao điểm buổi tối, đường phố chen chúc xe cộ, kèn xe vang lên không dứt, hợp lại thành một khúc giao hưởng ồn ào của chốn đô thành.
Hai thiếu niên đi dọc theo ánh tà dương đến trạm xe, bóng họ in dài trên mặt đất, một cao, một thấp, kề sát bên nhau.
Nhìn từ phía sau, còn ngỡ như hai người đang nắm tay.
“Cậu bơi thật sự rất ngầu đấy.” Lâm Tri Hạ đột nhiên cất lời.
“Ừ.” Thịnh Lãng đáp hờ hững, nhưng đôi tai đã khẽ cử động.
“Giống như cá vậy, muốn bơi thế nào thì bơi thế ấy, thật tự do.” Lâm Tri Hạ thoáng mang theo vẻ ngưỡng mộ.
“Giống như tôi nhìn cậu làm bài vậy.” Thịnh Lãng nói: “Tùy tiện tính vài bước, vẽ vài nét là giải xong rồi.”
Lâm Tri Hạ bật cười.
“Tôi thấy cậu thật sự nên nghiêm túc theo đuổi bơi lội.” Lâm Tri Hạ nói: “Cậu có năng lực như thế, đáng ra phải gom hết mấy cái giải thưởng về. Đừng để mấy tên ngốc kia chiếm được lợi.”
“Đương nhiên.” Thịnh Lãng đắc ý đáp: “Bể bơi là địa bàn của tôi, người khác đừng mong làm mưa làm gió ở đây.”
“Nhưng đừng đánh nhau.” Lâm Tri Hạ dặn: “Cậu thấy hôm nay thế này chẳng phải rất ổn sao?”
Lần đầu tiên trong đời Thịnh Lãng cảm nhận được cái cảm giác chiến thắng mà không cần dùng đến nắm đấm. Không thể nói là sảng khoái hơn khi đánh thắng người ta, nhưng nếu đó là điều Tiểu Hạ muốn thì hắn cũng sẵn lòng cố gắng làm theo.
Thịnh Lãng không phải người dễ bị chi phối, nhưng riêng với Lâm Tri Hạ thì hắn nguyện nghe theo.
Trong con người thiếu niên ấy có sự hoang dại như loài sói, nhưng cũng mang theo sự trung thành như loài chó.
Lâm Tri Hạ đã thuần phục được Thịnh Lãng, chiếm được sự kính trọng của hắn, cũng có được cả sự ngoan ngoãn tự nguyện nơi trái tim hắn.
“Cậu không đáng để vì một kẻ như cái “mặt mông” kia mà vi phạm quy định.” Lâm Tri Hạ nhếch môi: “Nếu vì đánh nhau mà bị đuổi khỏi đội bơi thì quá lỗ rồi.”
“Tôi biết.” Thịnh Lãng nói: “Lão Tôn cũng bảo vậy. Ông ấy nói nếu tôi chịu theo ông ấy luyện cho tốt, giành thêm mấy cái giải thì tương lai có thể thi vào trường thể thao. Mà trường thể thao cũng là đại học đấy.”
“Quá được rồi!” Lâm Tri Hạ vui vẻ hẳn lên: “Vậy sau này hai đứa mình cố gắng thi cùng một thành phố, thế là lại có thể tiếp tục chơi cùng nhau rồi!”