Chương 35

Theo tiếng còi huấn luyện viên vang lên, Thịnh Lãng như một chú cá heo trở về biển cả, lao mình xuống làn nước xanh biếc, tung lên những đóa nước trắng xóa.

Mặt hồ lấp lánh sóng gợn, Lâm Tri Hạ không thể nhìn rõ Thinh Lãng đang làm gì dưới nước, chỉ thấy thân hình ấy tựa vận động viên trong truyền hình, lướt đi như một mũi tên, một hơi lặn được gần nửa bể bơi rồi mới trồi lên mặt nước.

Ngay từ cú xuất phát, hắn đã bỏ xa những người còn lại, dẫn đầu một khoảng cách rõ rệt.

Đôi tay dài xé nước đầy uy lực, hai chân đạp nước vững vàng như chiếc đuôi cá mạnh mẽ.

Trong làn nước, Thịnh Lãng băng băng tiến về phía trước, tựa như được nước nâng đỡ, chẳng gặp chút trở ngại nào, nhẹ nhàng bỏ lại những đồng đội phía sau.

Chạm đến mép bể, hắn linh hoạt xoay người một vòng dưới nước, hai chân dài duỗi thẳng, mạnh mẽ đạp vào tường, cơ thể lại lao vυ"t đi như tên bắn.

Những cô gái ngồi trên khán đài hò reo cổ vũ không ngớt, nhưng Lâm Tri Hạ lại cảm thấy Thịnh Lãng căn bản chẳng cần ai cổ vũ cả.

Thực lực của hắn quá vượt trội, chiến thắng dường như là chuyện tất nhiên. Khi Thịnh Lãng về đích, người về thứ hai vẫn còn kém hắn đến gần một thân người rưỡi.

Trong tiếng reo hò phấn khích, Thịnh Lãng tháo kính bơi để lộ đôi mắt xanh biếc sáng lấp lánh, quay đầu hướng về phía Lâm Tri Hạ vẫy tay chào.

Hắn vẫn còn thở dốc, tiện tay quệt nước trên mặt, rồi như một chú cún con lắc đầu cho nước trên tóc văng tung tóe.

Lâm Tri Hạ bật cười, giơ ngón tay cái về phía Thịnh Lãng.

Từng thành viên trong đội lần lượt trở lại điểm xuất phát, leo lên bờ.

Huấn luyện viên chăm chú nhìn đồng hồ bấm giờ, hễ ai có thành tích sụt giảm đều bị mắng té tát, rồi bị phạt ra góc tường ngồi xổm ôm đầu nhảy cóc tại chỗ.

“Không tập luyện thì ở nhà nằm ngửa ăn thôi à?” Huấn luyện viên Tôn gầm lên: “Bơi có trăm mét mà thằng nào thằng nấy thở như bò. Thể lực thì không đạt mà thể trọng thì đứa nào cũng vượt chuẩn. Ăn, chỉ biết ăn! Ăn đến béo như hải cẩu, chi bằng dứt khoát chuyển sang thủy cung sống luôn đi!”

Đám con trai cúi đầu nín cười, cố nhịn không bật thành tiếng.

Thịnh Lãng đứng ở một bên, dáng vẻ lười biếng hoàn toàn như người ngoài cuộc.

Hắn là người về đầu tiên, dù thành tích có chậm hơn hai giây so với trước đây nhưng vì đã lâu không luyện tập nên vẫn trong phạm vi huấn luyện viên có thể chấp nhận. Trong khi các đồng đội đều tăng cân sau kỳ nghỉ hè thì Thịnh Lãng lại gầy đi vì quá nhiều chuyện xảy ra.

“Cả lũ học theo Thịnh Lãng ấy!” Huấn luyện viên Tôn quát lớn: “Nó nhỏ tuổi nhất đội, mà tự giác nhất. Hai tháng không luyện, các chỉ số vẫn giữ được tốt nhất! Người ta còn chẳng có điều kiện đi bơi như các cậu cơ đấy…”

Cậu thiếu niên Thịnh Lãng, người mà ở khu tập thể Vĩnh An vốn mang tiếng xấu “khét lẹt” không ngờ lại là học trò cưng trong mắt huấn luyện viên bơi lội.

“Thịnh Lãng giỏi quá đi mất!” Một cô gái phía sau Lâm Tri Hạ bỗng hét toáng lên khiến hắn giật bắn mình.

Trong tiếng cười trêu chọc của các đồng đội, Thịnh Lãng mặt lạnh như tiền, mím môi đến cứng ngắc.

“Ồ, có cả fan hâm mộ rồi kia.” Cậu bạn có khuôn mặt tròn trịa trước đó bị huấn luyện viên mắng là “mặt như cái mông” lắc lư bước đến, khuỷu tay cố tình đυ.ng nhẹ vào người Thịnh Lãng, cười khẩy: “Đầu lôиɠ ʍυ, chỉ giỏi khoe mẽ!”

Ánh mắt Thịnh Lãng lạnh băng, lướt qua đối phương một cái rồi không nói lời nào, bất ngờ nhấc chân định đá vào lưng hắn ta.

“Thịnh Lãng!” Lâm Tri Hạ bất chợt gọi lớn.

Bàn chân sắp đá ra lập tức dừng lại giữa không trung, Thịnh Lãng không cam lòng hạ xuống, rút về, gương mặt cau có như đang kìm nén cơn tức giận sắp bùng lên.

Cậu bạn kia quay đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm Thịnh Lãng, sau đó lại liếc lên phía khán đài nơi Lâm Tri Hạ đang đứng.

“Cái mặt mông kia là đồng đội của cậu à?” Lâm Tri Hạ nở nụ cười vô tội, lớn tiếng hỏi.

Hai chữ “mặt mông” vừa vang lên, như thể có ai ném một quả bom cười vào giữa đám đông bên dưới, lập tức khiến cả bể bơi nổ tung trong trận cười nghiêng ngả. Đến cả huấn luyện viên Tôn vốn nghiêm mặt cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Nói cái quái gì thế hả?!” Cậu bạn nọ đỏ bừng mặt, giơ nắm đấm về phía Lâm Tri Hạ, gào lên: “Thằng nhãi kia, mày chán sống rồi đúng không? Đợi đấy cho ông!”

Nhưng cánh tay hắn ta còn chưa kịp giơ lên đã bị giữ chặt. Đôi mắt xanh biếc của Thịnh Lãng ánh lên vẻ lạnh lẽo như nước đá.

“Ai chán sống cơ?” Giọng hắn vang lên từng chữ, sắc lạnh như dao: “Hay là mày không cần răng nữa?”

Từng lời thốt ra đều ngập tràn sát khí.

Tên kia lớn hơn Thịnh Lãng hai tuổi, rõ ràng cũng là một kẻ ngang ngược, không hề chịu lép vế trước đàn em. Hắn ta lập tức hất mạnh tay ra, giận dữ chửi thề: “Bố mày khinh! Đệt mẹ mày! Mày là cái thá gì mà dám dọa tao hả?”

Nắm tay Thịnh Lãng siết chặt lại.

“Thôi thôi thôi, đừng làm to chuyện.” Có người trong đội vội vàng chạy tới giảng hòa: “Lão Tôn mà nổi trận lôi đình thì cả đội toi hết đấy…”