Chương 34

Lâm Tri Hạ bật cười: “Người ta thích cậu đấy.”

“Bằng chừng ấy tuổi, biết cái quái gì gọi là thích?” Thịnh Lãng chau mày trưng ra vẻ mặt già đời.

Tới phòng nghỉ của đội tuyển nam thiếu niên, bên trong ồn ào náo nhiệt, huấn luyện viên đang đè từng đứa ra để cạo tóc cho gọn gàng.

Vừa ló mặt vào, Thịnh Lãng liền bị huấn luyện viên Tôn tóm ngay: “Tôi biết ngay cậu mà! Mới có mấy ngày mà đầu tóc đã rối như ổ quạ thế kia rồi. Mau xếp hàng, lát nữa tới lượt cậu!”

Một đàn anh lớn tuổi hơn cười cợt: “Đầu Thịnh Lãng cứ như mọc một mớ lôиɠ ʍυ kín mít vậy, đúng là biểu tượng của đội mình luôn đấy.”

Mặt Thịnh Lãng sầm xuống, lạnh như mây kéo giông.

Huấn luyện viên Tôn liền vung tay tát bốp một cái vào sau gáy cậu học trò kia: “Tôi thấy cái mặt cậu còn giống cái mông hơn đấy!”

“Rầm.” Cả phòng cười ồ lên như vỡ chợ.

Phải nói là, cậu kia gầy nhẳng nhưng mặt thì tròn, hai má phúng phính, nghiêng đầu nhìn đúng thật trông như mông mọc trên mặt vậy.

“Huấn luyện viên của cậu trông có vẻ dễ thương đấy.” Lâm Tri Hạ ghé vào tai Thịnh Lãng thì thầm.

Thịnh Lãng gật đầu: “Ông ấy hơi dữ, nhưng rất nghĩa khí.”

Trong lòng Lâm Tri Hạ như được trấn an phần nào.

Cậu thầm mừng vì trên đời này lại có thêm một người nữa quan tâm và bảo vệ Thịnh Lãng.

Lúc Thịnh Lãng xếp hàng chờ tới lượt cắt tóc, Lâm Tri Hạ một mình loanh quanh trong khu bơi lội.

Nhà thi đấu mở điều hòa mát lạnh. Dưới mái kính cao vυ"t hứng nắng chói chang, bên trong vẫn mát rượi, làn da lộ ra ngoài tay áo cậu khẽ nổi gai ốc.

Lâm Tri Hạ đi vòng vèo như ruồi mất phương hướng, thế mà lại tình cờ lần tới tận khu khán đài.

Trước mắt là một hồ bơi rộng lớn xanh trong, chiếm gần trọn tầm nhìn phía dưới, mặt nước gợn sóng nhẹ, lóng lánh như một khối thạch khổng lồ trong suốt. Lâm Tri Hạ khẽ buột miệng: “Oa…”

Đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt nhìn thấy hồ bơi tiêu chuẩn cỡ lớn.

Mấy cô gái lúc nãy cũng đang ngồi trên khán đài, thấy Lâm Tri Hạ thì rục rịch, đẩy nhau nhích tới.

“Chào cậu.” Vẫn là cô gái lúc nãy chủ động chào Thịnh Lãng lên tiếng, ánh mắt đầy tò mò đánh giá Lâm Tri Hạ: “Cậu là gì của Thịnh Lãng vậy? Em trai à?”

Cô gái ấy có nhan sắc khá nổi bật, làn da trắng mịn, mắt hai mí sâu, đôi môi căng mọng ửng hồng như vừa ăn xong kem.

Trông cô lớn hơn Lâm Tri Hạ chừng một hai tuổi, dấu hiệu dậy thì đã dần rõ rệt, giữa vẻ non nớt vẫn mang theo chút cố làm ra vẻ trưởng thành.

Lâm Tri Hạ vừa mới rời khỏi độ tuổi nhi đồng, bước chân vào ngưỡng cửa thiếu niên, chưa từng có kinh nghiệm trò chuyện với những cô gái xinh đẹp, vì thế khó tránh khỏi có phần ngượng ngùng, lúng túng.

“Bọn tôi là bạn.” Cậu khẽ đáp.

“Thịnh Lãng mà cũng có bạn sao!” Cô gái tỏ ra bất ngờ: “Tôi quen cậu ấy hai năm rồi, vậy mà chưa từng thấy cậu ấy chủ động bắt chuyện với ai. Lạnh hơn cả máy lạnh ấy! Cậu cũng tham gia đội bơi à?”

Lâm Tri Hạ lắc đầu: “Tôi chỉ đi theo Thịnh Lãng đến đây đăng ký thôi. Tiện thể muốn xem cậu ấy bơi như thế nào.”

Cô gái đưa tay chỉ về nhóm bạn phía sau: “Bọn tôi cũng vậy, đều đến xem Thịnh Lãng bơi đấy. Cậu ấy bơi ngầu cực luôn!”

Đang trò chuyện thì một nhóm vận động viên nối nhau bước vào nhà thi đấu bơi lội.

Trong số đó có một cậu thiếu niên cao ráo từ xa đã nhìn thấy Lâm Tri Hạ, lập tức hớn hở lao đến.

Chính là Thịnh Lãng.

Hắn để trần thân trên, chỉ mặc một chiếc quần bơi màu lam đậm.

Thân thể thiếu niên đang độ tuổi phát triển, cơ thịt có phần chưa đuổi kịp tốc độ xương dài ra, khiến vóc dáng trông có chút mảnh khảnh.

Thế nhưng khung xương của Thịnh Lãng lại lớn hơn hẳn những bạn cùng lứa, vóc người cân đối, tay chân thon dài, đường nét hài hòa như thể trời sinh là dành cho thể thao.

Hắn mới mười ba tuổi, còn rất nhiều tiềm năng để phát triển, nhưng chỉ cần nhìn khung xương hiện tại cũng đủ để hình dung sau này sẽ là một thân hình rắn rỏi và đẹp mắt đến mức nào.

Mái tóc rối tung thường ngày cũng bị cạo gọn thành kiểu đầu đinh đồng bộ với các đồng đội.

Thế nhưng tóc hắn vốn mềm mượt và hơi xoăn tự nhiên, dù cắt ngắn vẫn ôm lấy da đầu theo từng đường cong nhẹ, càng tôn lên hình dáng đầu cân đối và gương mặt sắc sảo, đường nét rõ ràng, tuấn tú lạ thường.

“Thế nào?” Thịnh Lãng đứng dưới khán đài, ngẩng đầu nhìn lên Lâm Tri Hạ, ánh mắt xanh biếc long lanh như mặt nước trong hồ: “Lão Tôn đích thân cạo cho đấy. Trông có kỳ lắm không?”

“Tay nghề huấn luyện viên của cậu cũng không tệ đâu nhé!” Lâm Tri Hạ cười rạng rỡ: “Tôi thấy đẹp hơn cái đầu tổ quạ trước đó của cậu nhiều.”

Thịnh Lãng cũng bật cười, hàm răng trắng bóng lấp lánh dưới ánh đèn nhà thi đấu.

“Cậu còn chưa từng thấy tôi bơi đâu. Anh đây sẽ cho cậu mở mang tầm mắt!”

Khi Thịnh Lãng bơi quả thực trông hắn như biến thành một người hoàn toàn khác.

Lúc thiếu niên ấy đứng trên bục nhảy, khí chất ngang tàng và ngạo nghễ thường ngày lập tức tan biến, thay vào đó là sự bình tĩnh và chuyên chú vượt xa tuổi tác, tựa như mọi xao động đều bị ép chặt vào thân thể, chỉ còn lại một cỗ ý chí thuần túy và sắc bén.