Chương 33

Toàn bộ khu đô thị mới hiện ra trước mắt – tất cả đều tươm tất, chỉnh tề và sáng bóng.

Đường phố rộng rãi sạch sẽ, nhà cao tầng sừng sững như chọc trời, cây cối ven đường được cắt tỉa tỉ mỉ, dưới ánh nắng rực rỡ phản chiếu lên những bức tường kính sáng loáng.

Cả người đi đường ở đây cũng mang vẻ ngoài chỉn chu, bảnh bao hơn hẳn so với khu cũ.

Đặc biệt là lúc xe buýt đi ngang qua khu tài chính, đúng giờ nghỉ trưa, nam nữ ăn mặc sang trọng lần lượt bước ra từ các tòa cao ốc, ai nấy đều toát ra vẻ tự tin xen lẫn kiêu hãnh trên gương mặt.

“Sau này cậu sẽ giống như họ chứ?” Thịnh Lãng không kìm được quay sang hỏi: “Cũng ăn mặc bảnh bao, làm việc trong tòa nhà cao cấp thế này, trông oách lắm.”

Lâm Tri Hạ học giỏi như thế, tương lai nhất định sẽ đỗ đại học danh tiếng, tìm được công việc đáng mơ ước.

Cậu ấy sẽ mặc sơ mi trắng, vest chỉnh tề, tóc chải bóng mượt không sót sợi, ngồi trong văn phòng sáng trưng có cửa kính sát đất, trên người còn xức nước hoa cao cấp.

Không ngờ Lâm Tri Hạ lại bĩu môi: “Đừng thấy bọn họ ăn mặc bóng bẩy mà tưởng thật. Cũng chỉ là đi làm thuê thôi. Người giàu thật sự thì chẳng bao giờ phải chen chúc đi ăn mấy quán vỉa hè như vậy. Sau này tôi phải làm người nổi tiếng, kiếm thật nhiều tiền.”

“Ồ, cậu thành thật ghê đấy.” Thịnh Lãng hơi bất ngờ.

“Thế cậu tưởng tôi đi làm thêm mỗi ngày là vì cái gì? Là để kiếm tiền đó!” Lâm Tri Hạ nói chắc nịch: “Tôi đã tính sẵn rồi. Sau này nhất định phải kiếm được một số tiền lớn, mua nhà to, thuê hai người giúp việc chăm sóc ba tôi, để ông ấy sống cho thật sung sướиɠ. Nếu có thể chữa được đôi mắt của ông thì càng tốt.”

Tuổi thơ nghèo khó, cuộc sống bấp bênh như bèo trôi khiến cậu thiếu niên này nảy sinh một khao khát mãnh liệt với đồng tiền. Chỉ có tờ tiền nằm gọn trong tay mới khiến cậu cảm thấy yên tâm.

“Còn tôi thì vẫn chưa biết tương lai sẽ làm gì.” Thịnh Lãng trầm ngâm: “Ngoại nói nếu không học được thì sau này có thể tiếp quản nhà trọ, tự mình làm chủ. Nhưng tôi không muốn, cảm thấy làm cái đó mất mặt quá.”

Theo Lâm Tri Hạ chơi một thời gian dài, gần mực thì đen gần đèn thì sáng, Thịnh Lãng dần dần cũng xây dựng cho mình một lòng tự trọng và quan niệm đúng sai rõ ràng.

“Chưa biết làm gì thì cứ học hành cho đàng hoàng trước đã. Ba tôi từng nói vậy.” Lâm Tri Hạ nói: “Cứ học đi rồi sẽ tìm ra thôi.”

Thịnh Lãng chìm vào dòng suy nghĩ miên man.

Chiếc xe buýt lắc lư giữa rừng bê tông đô thị, len lỏi qua từng con đường rợp bóng cao ốc. Hai cậu thiếu niên ngồi sát bên nhau, vai chạm vai, thi thoảng lại khẽ cọ vào nhau theo nhịp xe rung. Về sau, Lâm Tri Hạ dứt khoát dựa hẳn người vào vai Thịnh Lãng.

Thịnh Lãng vô thức nghiêng người sang một bên để Lâm Tri Hạ dựa cho thoải mái hơn.

Khi ấy, cả hai đều không thể ngờ rằng, nhiều năm sau, Lâm Tri Hạ sẽ vẫn mặc áo thun, quần jeans và đôi giày thể thao cũ kỹ, suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm với những thiết bị rối rắm, sống cách xa mùi tiền bạc và ánh hào quang.

Còn Thịnh Lãng lại khoác lên người bộ vest thủ công được cắt may tinh xảo, thắt cà vạt chỉnh tề, đầu tóc chải chuốt, gương mặt điểm nhẹ lớp trang điểm, toàn thân phảng phất mùi nước hoa cổ điển. Hắn bước từ hậu trường ra sân khấu, đón lấy ánh đèn rực rỡ và tràng pháo tay cuồng nhiệt đang chờ đón phía trước.

——

Trường Thể thao thành phố và nhà thi đấu được xây dựng liền kề, đều là những công trình hiện đại, hoành tráng và thời thượng bậc nhất khu vực.

Dù đang trong kỳ nghỉ hè, nhưng vì Đại hội Thể thao Thanh thiếu niên sắp khai mạc nên khắp khuôn viên trường đâu đâu cũng thấy những vận động viên trẻ đang miệt mài luyện tập. Nam nữ thanh niên, ai nấy đều mang thân hình khỏe khoắn, rắn rỏi, tràn đầy sức sống.

Chạy điền kinh, nhảy cao, đẩy tạ…

Lâm Tri Hạ theo bước Thịnh Lãng suốt dọc đường, mắt nhìn không kịp, cảnh tượng nào cũng khiến cậu thấy choáng ngợp và thích thú.

Trong nhà thi đấu bơi lội đã có khá đông thiếu niên tụ tập, đều được phụ huynh đưa tới, xếp hàng dài chờ tới lượt.

Những đứa trẻ đến học bơi ai nấy đều có thân hình cao ráo cân đối, tay chân thon dài, dáng vẻ linh hoạt.

Một nhóm nữ sinh vốn đang vừa ăn kem vừa cười nói ríu rít, nhưng khi thấy Thịnh Lãng bước vào thì tiếng cười bỗng khựng lại, vài ánh mắt thậm thụt liếc nhau đầy hàm ý.

Một cô gái trong số đó có phần mạnh dạn hơn, khẽ cất tiếng chào: “Thịnh Lãng, cậu đến rồi à?”

Thịnh Lãng không đáp lời, khuôn mặt lạnh băng lướt thẳng qua như không hề nhìn thấy, mí mắt cũng chẳng thèm động đậy.

Thế nhưng đám con gái kia cũng chẳng lấy làm phật lòng, trái lại còn cười rúc rích phía sau lưng hắn, vẻ mặt hưng phấn hẳn lên.

Lâm Tri Hạ quay đầu lại, vừa hay trông thấy cô gái vừa lên tiếng đang đỏ mặt, còn khẽ hờn dỗi ném về phía bóng lưng Thịnh Lãng một cái liếc dài. Trong ánh mắt ấy dường như không hề có chút giận dỗi thật sự nào.

“Sao cậu lại không đáp lời người ta? Không khách sáo gì hết.” Lâm Tri Hạ nói.

“Càng đáp thì càng phiền.” Thịnh Lãng lộ vẻ bực bội: “Suốt ngày vây quanh tôi, hết hỏi cái này lại hỏi cái kia, cản trở tôi luyện tập.”