- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Nam Thần Giới Giải Trí
- Chương 27
Nam Thần Giới Giải Trí
Chương 27
“…… Hoan nghênh quý vị khán giả đến với chương trình “Thứ Sáu Vui Ngất Trời” vào tối thứ sáu! Tôi là người dẫn chương trình mà các bạn yêu thích nhất, Mao Lý ca ca!”
“Và tôi là người dẫn chương trình mà các bạn yêu thích nhất, Phương Dao tỷ tỷ!”
“Vậy thì tôi chính là nam thần oppa mà các bạn yêu thích nhất, Tống Kha cát cách ——”
“Khoan đã! Cậu lấy đâu ra sự tự tin mà tự phong mình là nam thần oppa vậy? Cậu có biết hôm nay chúng ta mời những vị khách quý nào không……”
Sau một loạt câu nói bông đùa vui vẻ, các MC của “Thứ Sáu Vui Ngất Trời” đã khéo léo dẫn dắt đến phần giới thiệu các khách mời đặc biệt của đêm nay. Khi giai điệu sôi động vang lên, ánh đèn sân khấu cũng nhấp nháy rực rỡ, tạo nên bầu không khí cuồng nhiệt. Ngay trước khi bước lên sân khấu, Quý Trạch khẽ nhướng mày về phía Trần Mặc, nở một nụ cười khıêυ khí©h rồi mới hòa nhịp bước lên.
Là một ca sĩ thần tượng được truyền thông và người hâm mộ ca tụng là “thiên vương siêu sao chất lượng”, Quý Trạch không chỉ có khả năng sáng tác, chơi piano mà còn thành thạo các thể loại nhảy đường phố và robot dance – những vũ đạo rất được giới trẻ yêu thích. Trước ống kính, anh thể hiện những bước nhảy điêu luyện, hòa quyện hoàn hảo với nền nhạc sôi động. Gương mặt điển trai không góc chết của anh khiến mọi động tác, mỗi tư thế đều trở thành tâm điểm hoàn hảo, làm khán giả dưới khán đài phát cuồng mà hét vang. Cuối cùng, tất cả những tiếng hét chói tai ấy đồng loạt hòa thành một câu: “Quý Trạch, em yêu anh!!!”
Âm nhạc đột ngột dừng lại, Quý Trạch lập tức đáp lớn: “Tôi cũng yêu các bạn!!!”, ngay khoảnh khắc ấy, tiếng hò hét của khán giả bùng nổ như một cơn sóng âm cuồng nhiệt. Không cần phải bàn cãi gì thêm, Quý Trạch hiển nhiên chính là tâm điểm rực rỡ nhất của đêm nay.
Đứng giữa sân khấu, khóe môi Quý Trạch khẽ cong lên đầy đắc ý. Khí chất nam tính mạnh mẽ cùng phong thái quyến rũ của anh lại một lần nữa khiến người hâm mộ gào thét không ngừng. Cả không gian như biến thành một concert riêng của thiên vương Quý Trạch, nơi mà bầu không khí được đẩy lên đến đỉnh cao rực cháy.
Đứng bên cạnh sân khấu, các MC liếc nhìn nhau. Nguyên nhân là bởi ngay sau Quý Trạch, người tiếp theo bước lên sân khấu chính là Trần Mặc. Theo kịch bản đã được chỉnh sửa mới đây, Trần Mặc sẽ xuất hiện tiếp theo, có cơ hội tương tác với Quý Trạch, sau đó dẫn dắt phần “Dùng đàn kết bạn” tiếp theo. Nhưng với tình hình hiện tại, nếu mọi thứ tiếp diễn như thế này, e rằng sau màn trình diễn bùng nổ của Quý Trạch, Trần Mặc sẽ bị lu mờ hoàn toàn dưới sức hút và khí chất sân khấu áp đảo của thiên vương Quý Trạch. Dù gì thì Trần Mặc cũng không biết nhảy, lại càng không có khả năng khuấy động cảm xúc của khán giả như Quý Trạch.
Với bầu không khí cuồng nhiệt này, dù Trần Mặc có ngoại hình điển trai thế nào, dù phần trình diễn tiếp theo của cậu có xuất sắc ra sao, khán giả cũng chỉ nhớ đến sự xuất hiện chói sáng của Quý Trạch trước tiên.
Đây thực sự là một tình thế bất lợi đối với Trần Mặc.
Trên sân khấu, vài MC lắc đầu đầy tiếc nuối, không mấy lạc quan về màn trình diễn sắp tới của Trần Mặc. Dưới khán đài, Dương Khâm Đông—người vẫn luôn quan sát cục diện—cũng khẽ nhíu mày, có vẻ không mấy hài lòng. Chỉ có Tần Ngọc Quỳnh là vô cùng hả hê, nở nụ cười mãn nguyện, đôi môi đỏ hơi nhếch lên đầy ý vị, liếc nhìn Dương Khâm Đông. Cô ta còn chưa kịp lên tiếng thì bất ngờ, trong đại sảnh phát sóng, một tiếng thét chói tai còn điên cuồng hơn cả trước đó bỗng nổ ra, khiến toàn bộ khán phòng rung chuyển. Sắc mặt Tần Ngọc Quỳnh lập tức tái mét, theo bản năng quay phắt về phía sân khấu.
Chỉ thấy trên sân khấu rực rỡ ánh đèn, giữa nền nhạc sôi động, Trần Mặc—với trang phục áo bóng chày và quần jean—đang thực hiện lại chính vũ đạo của Quý Trạch! Điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là, dù chỉ đang sao chép lại các động tác của Quý Trạch, nhưng từng động tác của cậu lại dứt khoát, mượt mà hơn, mang đến hiệu ứng thị giác mạnh mẽ hơn hẳn. Sự kết hợp hoàn hảo với nền nhạc bùng nổ càng khiến cảm xúc khán giả bị đẩy lên cao trào. Những fan vừa được Quý Trạch khuấy động cảm xúc nay lại một lần nữa phát cuồng, không nhịn được mà hét lên: “Đẹp trai quá trời ơi a a a!!!”
Giữa cơn sóng âm thanh cuồng nhiệt, Trần Mặc sau khi hoàn thành phục chế màn vũ đạo bất ngờ nở một nụ cười sáng bừng, động tác uyển chuyển di chuyển ra phía trước sân khấu. Mọi người đều nghĩ rằng cậu sẽ tạo dáng để kết thúc màn trình diễn. Nhưng Trần Mặc không hề dừng lại mà tiếp tục lướt vòng quanh sân khấu, vừa di chuyển vừa vẫy tay về phía khán giả bên dưới, ra hiệu cho họ cùng hòa nhịp. Tiếng thét chói tai lần nữa bùng nổ, mạnh mẽ đến mức như muốn thổi bay cả trần nhà của hội trường phát sóng.
Nguyên nhân chỉ có một chính là màn trình diễn đầy kinh ngạc của Trần Mặc! Khi cậu lướt đi trên sân khấu, dù bước chân hướng về phía trước, nhưng cơ thể lại nhẹ nhàng trượt lùi về phía sau. Từng động tác uyển chuyển như thể đang bước đi trên mây, lại giống như đang dạo bước trong môi trường không trọng lực. Hiệu ứng thị giác mạnh mẽ lập tức khiến toàn bộ khán phòng bùng nổ.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng một điệu nhảy từng làm mưa làm gió ở một thế giới khác gây chấn động hàng triệu người và được tôn sùng với cái tên “Vũ trụ bước” trong một tình huống không ai ngờ tới, lại bị Trần Mặc bất ngờ bài ra ở đây.
Dưới tiếng vỗ tay như sấm dậy và những tiếng hét chói tai vang trời, Trần Mặc mãn nguyện lướt một vòng quanh sân khấu, tinh nghịch trượt lướt qua hai nữ MC xinh đẹp, bởi vì thực hiện vũ đạo Trần Mặc biểu hiện khác với bình thường, ánh mắt cậu bỗng trở nên nóng bỏng, quyến rũ đến mức khó tin. Cái nhìn lướt qua hai nữ MC mang theo sự trêu chọc đầy táo bạo, như vô tình hay cố ý khiến họ đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Hai nữ MC, vốn đã quen gặp vô số mỹ nam, vậy mà vẫn không nhịn được che mặt hét lên đầy phấn khích.
Trên màn hình lớn, gương mặt Trần Mặc hiện rõ từng đường nét tinh xảo. Dù vẫn còn nét ngây thơ, nhưng kết hợp với kỹ thuật nhảy điêu luyện và thần thái cuốn hút, tổng thể lại mang đến sức hấp dẫn chết người. Dưới sân khấu, fan hâm mộ lại lần nữa hét vang không ngừng.
Khi bài nhạc kết thúc, Trần Mặc bình thản tiến lại gần Quý Trạch, đứng bên cạnh anh ta đầy thong dong. Cậu nhẹ nhàng nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý một lời tuyên chiến không thể rõ ràng hơn.
Khuôn mặt Quý Trạch ngay lập tức sa sầm, sắc mặt trở nên xanh mét.
Vì màn so tài bất ngờ giữa hai nam thần mà những vị khách mời tiếp theo như Hoàng Lệ Tân, Lâm Hạ… đều vô tình bị lu mờ. Dù là MC hay fan hâm mộ dưới khán đài, tất cả vẫn còn chìm đắm trong sự phấn khích do hai mỹ nam vừa mang lại, đặc biệt là Trần Mặc, với màn vũ đạo tinh tế và độc đáo, đã để lại một ấn tượng khó phai.
May mắn các MC của “Thứ Sáu Vui Ngất Trời” đều là những người có kinh nghiệm lâu năm trong nghề. Dù trong lòng vẫn còn rất kích động, nhưng với sự chuyên nghiệp, họ nhanh chóng lấy lại tinh thần và không để bản thân thất thần quá lâu trong lúc ghi hình.
Đặc biệt, MC kỳ cựu Mao Lý phản ứng cực nhanh, chỉ trong vài phút đã khéo léo kéo lại bầu không khí, đồng thời dẫn dắt các khách mời tự giới thiệu và bắt đầu quảng bá cho bộ phim truyền hình “Hán Võ Đại Đế: Thiếu Niên Thiên Tử”.
Tiếp theo là phần đã được lên kịch bản từ trước—màn trình diễn “Dùng đàn kết bạn” giữa Trần Mặc và Quý Trạch. Các MC tận dụng những câu chuyện xoay quanh tình bạn, đồng thời có ý châm ngòi nói ra Quý Trạch vốn là một hoàng tử piano có tiếng, đồng thời cũng là một nhà sản xuất âm nhạc tài năng. Trong khi đó, Trần Mặc dù tuổi đời còn trẻ nhưng nhờ tuyệt kỹ piano của mình, cậu ấy đã làm nên kỳ tích trong buổi biểu diễn của Nguyên Hạo Bân, trở thành cái tên nổi bật trong làng nhạc. Cả hai đều rất xuất sắc, nhưng không biết ai mới là người chơi đàn giỏi hơn đây? Theo đúng kịch bản, lúc này Quý Trạch sẽ chủ động đề xuất màn song tấu “Dùng đàn kết bạn”. Tình tiết này vốn được xây dựng để tái hiện hình ảnh Nguyên Hạo Bân, vị thiên vương năm nào nâng đỡ tân binh, cùng Trần Mặc hình thành một tình bạn đẹp thông qua âm nhạc.
Thế nhưng so với Nguyên Hạo Bân, một người tinh tế và rộng lượng, Quý Trạch lại là kiểu người EQ thấp, lòng dạ hẹp hòi, càng không có khí chất kiểu giúp người làm vui. Dù kịch bản đã được sắp xếp sẵn, nhưng khi lời đề nghị từ miệng anh ta thốt ra, vô tình lại mang theo vài phần khıêυ khí©h và khinh thường.
Quý thiên vương vốn cuồng ngạo, không ai kìm chế được, còn Trần Mặc lại tùy hứng, thích làm theo ý mình. Hai người đối đầu gay gắt, chỉ mới trao đổi vài câu mà bầu không khí đã căng thẳng đến cực điểm.
Các MC đứng bên cạnh lắc đầu ngán ngẩm, chỉ đành nhường lại sân khấu cho Quý Trạch và Trần Mặc tiếp tục.
Quý Trạch nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt lạnh lùng, khẽ nhếch môi nói: “Ngươi lên trước đi”.
Trần Mặc nở nụ cười nhìn thoáng qua, ra hiệu tay rồi đáp: “Vẫn là nhường ngài trước. Bằng không em chỉ cần đàn một đoạn piano, e rằng ngài sẽ không còn đất diễn mất”.
Quý Trạch lập tức nghẹn lời, sắc mặt tối lại. Anh nhíu mày nhìn đối phương, rồi chậm rãi nói: “Âm nhạc quan trọng nhất là sự truyền tải cảm xúc. Nếu ngươi chỉ mải phô diễn kỹ thuật, thì ta cũng chẳng có gì để tranh luận”.
Trần Mặc nghe vậy, chỉ cười nhẹ, phong thái nhã nhặn nhường lại vị trí trước cây đàn, gật đầu ra hiệu: “Vậy để em được mở mang tầm mắt, xem thử tiền bối đây sẽ thể hiện cảm xúc qua piano thế nào.”
Quý Trạch khẽ nhấp môi, ánh mắt lộ rõ vẻ không ưa đối phương, nhưng vẫn bước đến bên cây đàn, ngồi xuống. Ngón tay anh lướt nhẹ trên những phím trắng đen, hít sâu một hơi, rồi bắt đầu trình diễn. Ngay khi giai điệu cất lên, những nốt nhạc dồn dập vang vọng khắp hội trường, mạnh mẽ mà mãnh liệt.
Trần Mặc khẽ nhúc nhích tai, khóe môi cong lên. Xem ra vị Quý thiên vương này ngoài miệng nói “Âm nhạc là để biểu đạt cảm xúc”, nhưng trong lòng thì vẫn chưa chịu phục đây. Bản nhạc mà Quý Trạch vừa chơi chính là ‘Bão Táp’, Trần Mặc ở trong không gian từng luyện tập qua, một tác phẩm cực kỳ khó, đòi hỏi kỹ thuật trình diễn ở mức thượng thừa. Bản nhạc này mô tả một cơn bão tàn phá dữ dội trên biển, tái hiện sự nguy hiểm khôn lường mà thiên nhiên mang lại, cũng như nỗi sợ hãi của con người trước sức mạnh hủy diệt đó. Nhưng đồng thời, nó cũng khắc họa sự đấu tranh nội tâm của con người—sự yếu đuối, sự khuất phục trước khó khăn, hay là ý chí quật cường chống lại số phận, tác giả đã sử dụng những kỹ thuật piano vô cùng phức tạp để thể hiện sự kịch tính và cao trào của câu chuyện. Đặc biệt là ở phần kết thúc đây cũng chính là đỉnh điểm của toàn bộ bản nhạc, tiết tấu đến cảm xúc đều thay đổi bất ngờ, tầng tầng lớp lớp dồn lên cao trào, trong đó yêu cầu nghệ sĩ phải có kỹ thuật nắm giữ kỹ xảo phối cùng cảm xúc đạt mức cao nhất. So với kỹ thuật mà Trần Mặc từng sử dụng, thì độ khó thậm chí còn ở một đẳng cấp khác, chỉ hơn chứ không kém.
Việc Quý Trạch được truyền thông ca ngợi là hoàng tử Piano quả nhiên không phải hư danh. Dưới con mắt đánh giá chuyên nghiệp của Trần Mặc, anh ta thực sự có thực lực. Dù rằng phần kết của bản nhạc có chút miễn cưỡng, nhưng kỹ thuật điêu luyện cùng cảm xúc truyền tải trong màn trình diễn của Quý Trạch đều đạt đến trình độ đáng nể so với độ tuổi của anh ta. Nếu Trần Mặc thật sự chỉ là một thiếu niên thiên tài 17 tuổi, có lẽ cậu chưa chắc đã có thể chiếm ưu thế trong màn giao đấu piano lần này.
Nhưng vấn đề là…chuyện chơi piano châm thuốc tưởng chừng như không thể Trần Mặc đều có thể làm được, cậu không phải một thiếu niên bình thường. Sở hữu hệ thống bàn tay vàng, cậu có gần như vô hạn thời gian để trau dồi kỹ năng. Cậu có thể nghiền ngẫm từng chi tiết nhỏ nhất, rèn giũa bản thân với nỗ lực gấp trăm ngàn lần người khác. Không những vậy, nhờ vào hệ thống, cậu còn có thể nhập vào không gian giả lập, trải nghiệm vô số cuộc đời và cảm xúc của con người. Mỗi một lần hóa thân, mỗi một lần diễn luyện, đối với người khác có thể chỉ là đứng ngoài quan sát, nhưng với Trần Mặc, đó chính là những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm.
Cho nên, khi Quý Trạch đầy kích động hoàn thành màn trình diễn, đứng dậy hưởng thụ tiếng reo hò của fan hâm mộ, không quên quay sang thị uy với Trần Mặc, thì cậu chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Không tệ”. Chưa đợi Quý Trạch phản ứng, Trần Mặc liền bổ sung thêm: “Nhưng ta còn giỏi hơn”.
Dứt lời, Trần Mặc thản nhiên lướt qua Quý Trạch, ngồi xuống trước cây đàn.
Để hoàn toàn áp đảo nổi bật của Quý Trạch, Trần Mặc cũng lựa chọn trình diễn bản Bão Táp. Âm thanh quen thuộc của piano lại một lần nữa vang lên. Gần như ngay lập tức, tất cả khán giả tại hiện trường đều nhận ra sự khác biệt giữa hai người—
Nếu màn trình diễn của Quý Trạch tràn đầy cảm xúc mãnh liệt, thì Trần Mặc lại thể hiện một phong thái tự do, phóng khoáng. Cảm xúc mà cậu truyền tải không chỉ đầy đặn, mà còn mượt mà, tinh tế hơn. Khi tiếng đàn của Trần Mặc dần cuốn đi, mọi người như thể đang chứng kiến một cơn cuồng phong hoành hành trên biển cả, nơi có một con người đơn độc đứng lên chống chọi với thiên nhiên hung tợn, càng làm cho người ta cảm nhận khắc sâu tâm tư mà bản nhạc thể hiện tinh thần dũng cảm, không bao giờ bỏ cuộc trước thử thách, mà còn mang đến một thông điệp mạnh mẽ khích lệ lòng người.
Đến phần cao trào cuối cùng, Trần Mặc đẩy màn trình diễn lêи đỉиɦ điểm, một ảo ảnh huyền diệu khiến người xem hoa cả mắt. Đó là một lối kỹ sảo diễn tấu được cả thế giới công nhận là “thử thách cực hạn không thể hoàn thành của nhân loại”. Nhưng không chỉ là phô diễn kỹ thuật, Trần Mặc còn dùng âm nhạc để truyền tải lý tưởng, ý chí kiên cường của mình, khiến từng nốt nhạc tràn đầy sinh khí, len lỏi vào tâm hồn người nghe.
Bản nhạc kết thúc. Trần Mặc từ tốn buông đôi tay khỏi những phím đàn đen trắng, đứng dậy, quay về phía khán phòng, cúi đầu cảm ơn.
Chỉ trong chớp mắt, không gian vốn yên tĩnh như mặt nước lặng trong đại sảnh bỗng vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Mọi người không kìm được mà đồng loạt đứng dậy, vỗ tay không ngớt, những tràng pháo tay kéo dài tưởng chừng như bất tận, tạo nên một ảo giác như thể cả đại sảnh dát vàng rực rỡ. Khung cảnh này hoàn toàn khác biệt so với lúc Quý Trạch trình diễn, các fan la hét cuồng nhiệt, bày tỏ tình yêu dành cho thần tượng.
Âm nhạc cổ điển có một sức hút đặc biệt—nó có thể khiến người nghe quên mất mình là ai, đang ở đâu, chỉ còn biết đắm chìm vào từng giai điệu. Và khi đến khoảnh khắc thích hợp nhất, họ sẽ bày tỏ cảm xúc bằng một cách hoàn mỹ nhất.
Trong giới chuyên môn, hành động này được coi là biểu hiện của sự tôn trọng và hàm dưỡng nơi người nghe—một nghi thức vừa cơ bản, vừa cao quý nhất dành cho nghệ sĩ biểu diễn.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Nam Thần Giới Giải Trí
- Chương 27