Chương 20

“Ngươi cút ra xa một chút!” dù không phải là người thích gây rối, nhưng Trần Mặc cũng không thể chịu đựng sự sàm sỡ như vậy, cậu nhanh chóng phản công, tay chắn lại, rồi dùng chân đá mạnh một cú. Người say khướt bị đá văng ra hai mét, lao vào bức tường đối diện với một tiếng “loảng xoảng” và từ từ trượt xuống.

Mọi người trong hành lang bất ngờ khi thấy một trận ẩu đả xảy ra, không nhịn được la lên.

Những tiếng ồn ào vang lên cộng thêm bụng đau đớn làm người say khướt không khỏi rêи ɾỉ một tiếng. Hắn mở to đôi mắt đang say khướt, một tay vịn vào tường, tay kia xoa bóp sau cổ, lảo đảo đứng dậy. Gương mặt hắn đỏ bừng, trừng mắt nhìn Trần Mặc, rồi gào lên: “Con mẹ nó, cái mặt mũi không biết xấu hổ, là loại trai tơ thì đừng có ra ngoài giả vờ thanh thuần. Tao khinh, không uống rượu mời mà lại uống rượu phạt, hôm nay nhất định phải dạy dỗ cái thằng nhóc như mày. Người tới kéo hắn vào trong”.

Một câu còn chưa nói xong, Trần Mặc không thể chịu được sự xúc phạm, ánh mắt sắc bén, mặt mày đầy vẻ tức giận. Cậu bước lên hai bước, rồi không chần chừ tung một cú đấm mạnh vào má phải của người kia, khiến hắn ngã ngửa. Sau đó, Trần Mặc túm lấy tóc hắn, mạnh tay đập đầu hắn vào tường, lạnh lùng quát: “Ngươi vừa nói cái gì? Lặp lại một lần nữa xem!”

Người say kia không nghĩ Trần Mặc vẻ ngoài thanh tú lại hung dữ đến thế. Một lời nghe không được liền đánh, còn xuống tay mạnh bạo, đánh lại rất đau. Không chịu thua mà giãy dụa phản kháng, miệng lại mắng đầy lời thô tục. Nhưng đáng tiếc là cơ thể bị bào mòn bởi sắc tửu nên không phải đối thủ của Trần Mặc. Trần Mặc ghét miệng thốt ra đầy từ tục tiểu, liền đánh mạnh thêm hai quyền, người kia đau quá liền xin tha, thiếu chút quỳ xuống.

Trần Mặc nhìn xuống người đang nằm trên sàn, ánh mắt đầy khinh bỉ, rồi cười lạnh và đưa tay đẩy người đó ra ngoài. Dù Trần Mặc không phải người thích gây sự, nhưng mỗi động tác của anh đều nhanh chóng và dứt khoát, khiến sức mạnh của anh tỏ rõ. Những người xung quanh không thể không run sợ, không nhịn được mà thét lên.

Tiếng ồn ào này ngay lập tức làm náo động trong câu lạc bộ đêm, khiến mọi người trong các ghế lô đều bị kinh động và lập tức chú ý. Trong một ghế lô, một người đàn ông mặc bộ âu phục đen nhìn thấy người nằm trên sàn, đang vô cùng chật vật, vội vàng chạy tới, nâng người đó dậy và hỏi: “Ông chủ, ông sao vậy?”

Người đàn ông nằm cuộn tròn trên sàn, khi nghe thấy câu hỏi này, bỗng nhiên như một con chó điên, vội vàng lao tới Trần Mặc, la hét điên cuồng: “Mẹ kiếp, kéo thằng nhóc này vào trong ghế lô cho tao! Hôm nay tao ăn thiệt, thế nào cũng phải cho nó một bài học, không thể tha cho nó!”

Nói xong lại mắng xối xả người đàn ông mặc bộ âu phục đen không xứng đáng, lại để cho ông chủ bị người ta đánh đến như vậy. Một bên mắng, một bên tức giận phủi bụi trên bộ âu phục đen để giải tỏa cơn giận. Nhìn thấy vậy, người mặc bộ âu phục đen cúi đầu xin lỗi, đồng thời hét lớn gọi những người khác trong phòng bao tới. Theo lệnh của ông chủ, họ lập tức vây kín Trần Mặc.

Khi lão bản nhìn thấy có nhiều người như vậy, không sợ Trần Mặc có thể phản kháng, nên cảm thấy rất đắc ý. Ông ta liền phát ngôn vô lý, nói: “Tao thấy mày cũng không tệ, chỉ muốn động tay động chân với mày một chút, đó là vì tao để ý đến mày. Mày dám phản kháng à? Dám đánh tao hả? Nếu hôm nay mày chịu thua, làm tao vui, tao sẽ…ai da”

Chưa dứt câu, đột nhiên Trần Mặc người đang bị bao vay không hiểu sao nhảy vọt ra khỏi vòng vây, nhanh chóng tiến đến đối diện tung hai quyền. Trên mặt vốn dĩ đã bầm dập giờ thì như đầu heo.

Trần Mặc phía sau như có đôi mắt xoay người một cú chân dài vung lên, đá mấy người bảo vệ bay ra ngoài. So với cú đá trước kia khiến ông chủ ngã say không còn biết gì, lần này động tác của Trần Mặc rõ ràng khác biệt hơn rất nhiều. Vì mấy người bảo vệ này vẫn có chút võ công, nhưng Trần Mặc không hề thu tay lại. Chỉ trong mấy cú đá, những người này đã không thể đứng dậy được nữa.

Khi Trần Mặc đá người, một người trong số các âu phục đen thừa cơ đánh lén. Người đó vừa giơ nắm đấm qua Trần Mặc thì bị cậu tránh đi, và ngay lập tức bị một cú đấm thẳng vào bụng, khiến hắn ta đau đớn quỳ xuống mặt đất, không thể cử động được.

Nói dài dòng một chút, nhưng thực ra mọi việc chỉ diễn ra trong tích tắc. Trần Mặc quá nhanh, khiến mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy một vòng người nằm la liệt trên mặt đất.

Cũng coi như là một đánh mười, đúng không? Thật sự có thể đánh được đó! Một số người vây xem không thể nhịn được mà hít một hơi lạnh. Một số thiếu nữ ngây thơ mắt sáng lấp lánh nhìn Trần Mặc, thì thầm kêu lên: “Đẹp trai quá!”

Trần Mặc cúi đầu liếc nhìn xung quanh, thấy mấy người nằm la liệt, rồi quay sang mỉa mai lão bản: “Chỉ mấy con tôm tép như này mà cũng dám học chơi người khác? Mày xem phim hành động nhiều quá rồi hả?”

Ánh mắt của lão bản khi nhìn Trần Mặc có vẻ run rẩy, không thể không vội vàng chạy trốn ra sau lưng mọi người.

Tầng 3, hành lang của câu lạc bộ đêm đã sớm bị náo động, thu hút sự chú ý của người trong câu lạc bộ. Giám đốc đại sảnh dẫn theo bảo vệ chạy đến. Khi những người này nhìn thấy họ đến, lão bản lập tức mặt đầy vẻ hoảng hốt, vội vàng kéo giám đốc đại sảnh để khiếu nại, nói rằng phục vụ câu lạc bộ đêm quá kém, sao có thể để khách bị đánh như vậy, và còn nói nhân viên mới ở câu lạc bộ đêm không hiểu quy tắc…

Cuối cùng, khi mọi người tụ lại đầy đủ, người nọ còn tưởng rằng Trần Mặc là thiếu gia mới của câu lạc bộ đêm.

Giám đốc đại sảnh nhìn cảnh tượng này mà không biết nói gì, người bị đánh đến mức ba mẹ cũng không nhận ra nổi nhắm chừng còn chưa có nhận ra xui xẻo. Sau đó, ông ta nhìn sang Trần Mặc, cậu có vẻ không say rượu, ông nhận ra ngay vị này là người mới được giới âm nhạc săn đón sáng nay. Người đến là khách, mặc dù Trần Mặc có hành động sai khi đánh người trong câu lạc bộ đêm, nhưng nếu là người đứng đắn bị hiểu lầm như vậy, bị sờ mó và chửi mắng, chắc chắn sẽ khó nuốt trôi cơn tức giận.

Tuy nhiên, giám đốc đại sảnh không nghĩ rằng vị tân quý trong giới âm nhạc này không chỉ chơi đàn dương cầm giỏi mà còn biết đánh nhau một cách sạch sẽ và gọn gàng như vậy... Đây rõ ràng là một kiểu một đánh mười, chỉ trong vài quyền đã khiến những người kia ngã xuống?

Giám đốc đại sảnh lén lút nhìn Trần Mặc một cái, rồi tiến lên trước để xin lỗi, dù sao thì Trần Mặc gặp sự cố xảy ra ngay trên địa bàn của mình. Hơn nữa, Trần Mặc lại là người nổi tiếng, nếu không xử lý tốt chuyện này, có thể sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng và kinh doanh của câu lạc bộ đêm.

Mặc dù Trần Mặc là một người có tính cách nóng nảy, nhưng cậu cũng rất rõ ràng về ân oán. Ai chọc cậu, cậu sẽ đáp trả ngay lập tức. Khi giám đốc đại sảnh xin lỗi, Trần Mặc cũng không phải kiểu người giận cá chém thớt, làm ảnh hưởng đến câu lạc bộ đêm.

Tuy nhiên, người bị đánh kia lại không thể nuốt nổi sự tức giận. Hắn đã biết từ miệng giám đốc đại sảnh rằng Trần Mặc là một ngôi sao mới nổi. Trong mắt hắn, chỉ cần là người trong giới giải trí, bất kể nam hay nữ, ai mà không phải là người đi ra ngoài bán thân? Chỉ có điều là so với những tiểu thư, thiếu gia của câu lạc bộ đêm này giá trị cao hơn một chút mà thôi.

Nếu đã nói đến tiền, tại sao còn làm bộ dạng trung trinh? Tại sao lại đánh hắn như vậy?

Người kia không phục, và tính toán nếu không thể tìm lại công bằng bằng sức mạnh, thì sẽ dùng tiền để trả thù. Hắn kéo giám đốc đại sảnh và yêu cầu Trần Mặc phải bồi hắn đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Hắn còn đe dọa nếu Trần Mặc không đồng ý, hắn sẽ báo cảnh sát, tố cáo Trần Mặc đã đánh người phạm pháp.

Trần Mặc trong kiếp trước là một phú nhị đại hàng thật, và trong kiếp này cũng không thiếu tiền. Cả hai đời, anh chưa từng nghĩ đến việc đánh người và trả tiền viện phí. Hơn nữa, ngay cả khi người kia muốn theo đuổi các thủ tục pháp lý, Trần Mặc cũng không sợ. Dù sao, anh đánh người cũng chỉ là tự vệ chính đáng. Tuy nhiên, người kia lại vô tình nhắc nhở Trần Mặc, cậu liền tìm giám đốc đại sảnh yêu cầu ghi hình camera làm chứng cứ.

Giám đốc đại sảnh không muốn làm phật lòng khách hàng cũ, nhưng cũng không dám đối đầu với Trần Mặc, người có thể nói là khó đối phó. Tuy nhiên, người kia lại không làm gì cả...

Khi tình hình đang hỗn loạn, một người từ phía trước bước tới và hỏi: “Chuyện gì vậy? Mọi người đổ xô vào đây làm gì thế?”

Người này dường như là một người thích xem náo nhiệt. Sau khi nói câu đó, anh ta liền ôm bạn nữ chen vào đám đông. Khi nhìn thấy Trần Mặc đứng đó, xung quanh nằm một đám người rõ ràng là bảo vệ, nhìn thêm người bị đánh nằm đó với vẻ mặt sưng vù như đầu heo, anh ta không nhịn được cười và nói với Trần Mặc: “Lại là cậu? Chẳng lẽ lại chiêu thêm đóa hoa đào à?”

Trần Mặc có chút mơ hồ nhìn anh chàng tuấn tú đang ôm bạn gái trước mặt. Cậu suy nghĩ một chút, không chắc chắn lắm, rồi hỏi: “Cố thiếu?”

Cố thiếu nghe vậy, khẽ gật đầu và nhìn về phía người bị đánh thành đầu heo, hỏi Trần Mặc: “Cần hỗ trợ không?”

Trần Mặc lắc đầu, nói: “Không cần”.

Cố thiếu nghe vậy, chỉ cười nhạt và nói: “Cũng đúng. Ta nghe Lâm Hạ nói lần trước có chuyện với lão Bành, ngươi cũng không cần ta giúp đỡ, tự mình giải quyết xong. Cũng có chút ý tứ đó”.

Lời này khiến không khí có chút nặng nề, nên Trần Mặc chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. May mà Cố thiếu không tiếp tục nhắc đến, nếu Trần Mặc không cần sự giúp đỡ của anh ta, thì cũng không phải chuyện của anh ta nữa. Cố thiếu vẫy vẫy tay với Trần Mặc, rồi quay lại với người phía sau: “Mục ca, chúng ta đi thôi”.

Đứng phía sau Cố thiếu, có một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng im đó. Hành lang câu lạc bộ đêm mờ mịt, ánh đèn sáng tối lấp lánh, khiến khuôn mặt người ấy khó mà nhìn rõ. Nhưng chỉ cần nhìn vóc dáng, có thể nhận thấy anh ta cao khoảng 1m9, vai rộng, chân dài, eo thon, thân hình rất lý tưởng. Cả người toát ra khí chất trầm tĩnh. Dù trong không gian ồn ào của câu lạc bộ đem, anh ta vẫn tỏa ra một khí chất đặc biệt, khiến người khác cảm thấy yên tâm.

Người đàn ông này nghe Cố thiếu nói, không nói một lời, bước lên vài bước. Ánh đèn mờ ảo chớp sáng chớp tắt, lộ ra khuôn mặt rõ ràng, anh tuấn không tì vết. Anh ta bước đến trước mặt Trần Mặc, đột nhiên dừng lại.

Trần Mặc không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người đàn ông nhíu mày, nhìn vào tay Trần Mặc đang đặt bên hông, giọng nói trầm thấp: “Cậu bị thương!”

Trần Mặc theo phản xạ đưa tay lên nhìn thử — thật ra chỉ là một vết xước nhẹ do lúc đánh nhau không cẩn thận làm rách da, chỉ có một chút máu. So với những người đang nằm trên đất, vết thương này chẳng đáng kể gì.

Trần Mặc không quá để tâm, nhưng vẫn lên tiếng cảm ơn.

Do thường xuyên luyện tập trong hệ thống, cộng thêm gần đây có sử dụng địa lôi tẩy tinh phạt thủy, làn da của Trần Mặc rất trắng mịn và tinh tế. Hai bàn tay của anh thon dài, các khớp xương đối xứng hoàn hảo, dưới ánh sáng mờ ảo, làn da trắng toát lên vẻ không thể tưởng tượng được. Hiện tại, ở mu bàn tay, vết xước do trận chiến vừa qua khiến vết máu đỏ thẫm nổi bật trên làn da trắng muốt, trông càng thêm ghê người.

Có vẻ như bị mê hoặc bởi cảnh tượng đó, người đàn ông tên Mục ca không tự kìm được mà nắm lấy tay Trần Mặc. Sau một giây, Mục ca nhanh chóng nhận ra Trần Mặc đang nhìn mình với vẻ nghi ngờ, nghiêm túc nói: “Cậu dùng tay để chơi đàn dương cầm, nếu bị thương, sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cậu, và cả công ty sẽ phải điều chỉnh kế hoạch tiếp theo. Tôi nghĩ, là một nghệ sĩ đã ký hợp đồng, chắc hẳn cậu biết cách bảo vệ mình tốt hơn”.

Nói xong, Mục ca liếc nhìn những người vẫn nằm dưới đất, trong đó có kẻ còn muốn tiếp tục làm phiền Trần Mặc. Anh ta thản nhiên nói: “Vậy đi, bây giờ cậu đi cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra xương tay, bác sĩ sẽ băng bó cho cậu”.

Trong khi nói chuyện Mục ca vẫn tiếp tục nắm chặt tay Trần Mặc, không hề buông ra.

Cố thiếu đứng một bên không nhịn được phải trợn mắt lên, quay sang giải thích với Trần Mặc: “Hoa Hạ Giải trí có cổ phần của Mục Thị tập đoàn. Mục ca là tổng giám đốc điều hành của Mục Thị, xét về lý thuyết, anh ấy cũng là ông chủ của cậu, cho nên vừa rồi anh ấy có thể chỉ là... quan tâm đến sự an toàn của tài sản công ty thôi!”

Vì Mục ca hành động quá đúng lý hợp tình, lời giải thích của Cố thiếu càng làm mọi thứ trở nên thuyết phục. Trần Mặc không phải không tin. Nhưng vấn đề là một vết thương nhỏ như vậy lại cần phải đến bệnh viện băng bó, khiến Trần Mặc cảm thấy thật sự không thể chịu nổi cách làm quá nghiêm trọng này. Nhưng chưa kịp lên tiếng từ chối, Mục tổng đã nắm lấy cánh tay Trần Mặc, không cho cậu có cơ hội từ chối, trực tiếp ôm lấy vai cậu và đi ra ngoài.

Mục tổng cao lớn, thân hình gần như ôm trọn Trần Mặc trong lòng. Khi Trần Mặc kịp phản ứng, cậu đã bị Mục tổng kéo vào thang máy.

Trong thang máy im lặng, Trần Mặc không khỏi nhìn về phía Mục tổng, rồi lại nhìn sang góc thang máy nơi Cố thiếu đang ôm bạn nữ, cảm giác kỳ quái càng lúc càng rõ ràng.