Chương 17

Mặc dù đang ngồi nghỉ ở hậu trường, bên tai Trần Mặc vẫn vang lên những tiếng hét chói tai của các fan từ sân khấu truyền tới. Nguyên Hạo Bân đã sớm bước lên sân khấu, bản nhạc rock and roll đầu tiên đã châm ngòi bùng nổ cả sân vận động, ngay sau đó, hai bản vũ khúc lại càng khiến các fan phía dưới thần hồn điên cuồng. Tiếp theo, một giai điệu quen thuộc vang lên, những bài hát khắc ghi năm tháng và kỷ niệm được Nguyên Hạo Bân sâu sâu lắng, khiến các fan phía dưới đồng loạt hòa giọng hát theo. Những cây cột đèn huỳnh quang cùng bảng đèn không ngừng lay động trong sân vận động tối đen, từng điểm sáng nhỏ hòa quyện thành một biển sao rực rỡ.

Trần Mặc Yên tĩnh ngồi trên yên nhắm mắt yên tĩnh nghe bài hát, để tùy ý chuyên viên trang điểm vẽ lên mặt mình. Dù chưa từng tận mắt nhìn thấy phong thái của Nguyên Hạo Bân trên sân khấu, nhưng anh vẫn nhớ rõ vẻ đẹp phong hoa tuyết nguyệt của anh ấy trong buổi diễn tập trước đó. Truyền thông từng nhận xét rằng Nguyên Hạo Bân là linh hồn ca sĩ xuất chúng nhất của làng nhạc Hoa ngữ trong suốt ba năm qua. Trần Mặc tin rằng nhận xét này hoàn toàn không phải là lời tâng vô nghĩa phù hoa.

Có thể hợp tác cùng một ca sĩ xuất sắc như vậy. Tuy bề ngoài Trần Mặc tỏ ra không có chút áp lực nào, nhưng sau lưng lại tăng tốc độ huấn luyện gấp bội, để không bị mất mặt, cậu đã ngâm mình luyện tập piano trong không gian hệ thống đến mức có thể phát điên. Có đoạn thời gian, Trần Mặc tập đến nổi đôi tay gần như rút gân.

Cũng may hết hôm nay cậu liền được giải phóng. Trần Mặc nghe tiếng thét chói tai của các fan bên ngoài, trong lòng hơi thả lỏng suy nghĩ.

Vì công ty đối với việc Trần Mặc ra mắt biểu diễn luôn thận trọng quản lý hình ảnh, ngay cả chuyên viên trang điểm khi trang điểm cho Trần Mặc cũng rất cẩn thận, sợ chỉ một chút sơ suất cũng sẽ ảnh hưởng đến sức hút của cậu.

Dù sử dụng toàn đồ trang điểm thuộc các thương hiệu hàng đầu quốc tế, nhưng đối với người ít khi trang điểm mà nói thì việc thường xuyên phải phủ lớp phấn dày trên mặt, vẽ lông mi, tô môi này nọ thật sự không mấy dễ chịu. Sau khi chuyên viên trang điểm hoàn thành công việc, Trần Mặc chớp mắt nhìn vào gương, cứ cảm thấy khi không trang điểm mình vẫn còn đẹp trai hơn một chút.

Chị Liêu chuyên viên trang điểm, thấy Trần Mặc nhìn chằm chằm vào gương không chớp mắt nhíu nhíu mày, không nhịn được cười nói: “Lần đầu tiên trang điểm kiểu sân khấu thế này thường sẽ thấy hơi khó chịu. Quen rồi sẽ ổn thôi”.

Trần Mặc khẽ mỉm cười nhìn vào gương. Nhưng không nói gì thêm.

Vì việc trang điểm đã làm mất một chút thời gian, Trần Mặc vừa ngồi ở hậu trường chưa đến nửa giờ đã được nhân viên dẫn đến khu vực giàn giáo bên cạnh.

Trên giàn giáo, một chiếc dương cầm Steinway màu trắng đã được lặng lẽ đặt sẵn, chính là chiếc mà Trần Mặc đã sử dụng để luyện tập trong mấy ngày qua. Trần Mặc bước lên thang máy, chậm rãi ngồi xuống trước chiếc dương cầm, hai tay nhẹ nhàng đặt lên phím đàn. Cậu hít sâu một hơi.

Ở giữa sân khấu, Nguyên thiên vương vừa kết thúc một ca khúc. Hơi thở anh ta có phần dồn dập, ánh mắt liếc nhìn những fan dưới khán đài đang cuồng nhiệt thét lên thể hiện tình yêu dành cho anh. Rất xúc động, anh nói: “Wow, ta vừa hát vừa nhảy trên sân khấu hơn một giờ rồi, mệt quá đi! Còn các bạn, hò hét lâu như vậy, có mệt không?”

Câu nói chưa dứt, phía dưới các fan lại tiếp tục hét vang đến mức muốn vỡ tung âm thanh. Rất nhiều người cùng đồng thanh hô lớn: “Không mệt……”

“Em yêu anh ——”

“Tôi cũng yêu các bạn” Nguyên Hạo Bân cười đáp lại, vẫy tay chào các fan bên dưới sân khấu, rồi tiếp tục nói: “Kế tiếp là ca khúc mới “Chân Ái”, bài hát này ta đã sáng tác riêng để tặng cho các fan đáng yêu của mình. Gửi đến những người đã cùng ta vượt qua mười năm mưa gió, vẫn luôn đồng hành, không rời không bỏ.”

“A a a a a a a……” Tiếng thét chói tai lại vang lên khắp khán đài.

Rất nhiều ca sĩ cũng từng sáng tác bài hát vì một lý do nào đó, nhưng việc một ca sĩ đặc biệt viết tặng fan nhân dịp kỷ niệm mười năm debut và trình diễn trong buổi hòa nhạc như thế này lại vô cùng hiếm thấy — thậm chí trước đây chưa từng xuất hiện qua. Chính vì thế, chỉ với một câu nói đơn giản, Nguyên Hạo Bân đã khiến cả sân vận động bùng nổ, những fan đã theo anh từ những ngày đầu sự nghiệp cho đến hiện tại không thể kìm được nước mắt, vừa khóc vừa thét lớn: “Ta yêu ngươi!”

Hai chùm ánh sáng trắng từ trên cao chiếu xuống, một chùm rọi thẳng vào Nguyên Hạo Bân, chùm còn lại soi sáng chiếc dương cầm màu trắng trên giàn giáo. Giai điệu dương cầm dịu dàng bắt đầu vang lên, như dòng nước chảy chậm rãi dẫn dắt khúc nhạc dạo. Khi tiếng dạo nhạc vừa kết thúc, Nguyên Hạo Bân cất giọng hát: “Mưa gió sau / mới có thể thấy rõ ai càng hiểu ta / chẳng sợ năm tháng vội vàng mà qua / ta sẽ không quên / đã từng có được quá ngươi / cảm tạ này một đường có thể cộng đồng trải qua……”

Có rất nhiều ca khúc, nếu xét từ góc độ kỹ thuật chuyên nghiệp, thật ra không quá xuất sắc hay cầu kỳ. Nhưng điều khó nhất chính là dùng ngôn từ mộc mạc để thể hiện được cảm xúc chân thành nhất. Bài hát của Nguyên Hạo Bân chính là như vậy.

Khi đoạn tiểu cao trào đầu tiên qua đi, hầu hết các fan bên dưới đã ghi nhớ được giai điệu trôi chảy và dễ hát theo. Đến đoạn điệp khúc, toàn bộ khán giả đều đồng thanh hát cùng Nguyên Hạo Bân, khiến cao trào bùng nổ. Tiếng khóc xen lẫn tiếng hét vang lên khắp nơi, những lời tôi yêu bạn lại càng thêm mãnh liệt.

Khi bài hát kết thúc, ngay cả những người bình tĩnh nhất cũng không thể kìm được cảm xúc, mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ rơi.

Đó là một loại cảm xúc đang lên men, một ký ức đang tràn về. Họ không chỉ yêu thích một Nguyên Hạo Bân tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu, mà còn yêu những năm tháng đã qua, khi họ vì yêu mến anh mà trở nên đáng yêu hơn chính mình, cũng như yêu những năm tháng thanh xuân sôi nổi, rực rỡ của họ.

Nguyên Hạo Bân nhìn những chiếc gậy phát sáng và các bảng đèn dưới khán đài, bật cười rồi nói: “Ôi chao, hát lâu như vậy cũng mệt rồi. Hay chúng ta nghỉ một chút? Làm một điếu thuốc thì thế nào?”

Dưới khán đài, các fan có chút ngơ ngác không hiểu, nhưng thói quen mù quáng ủng hộ thần tượng khiến họ vẫn hét lên tán thành một cách nhiệt tình nói được

Nguyên Hạo Bân cong khóe miệng, nở một nụ cười xấu xa, dung mạo anh tuấn của anh hiện lên trên màn hình lớn, lập tức khiến tiếng thét từ khán đài vang lên dữ dội hơn. Anh giả vờ quay sang nhân viên hậu trường để xin một điếu thuốc, ban đầu nhân viên không đồng yêu cầu của Nguyên Hạo Bân, nhưng sau khi bị anh quấn lấy không ngừng, họ đành miễn cưỡng đưa lên một điếu thuốc như để đối phó, kết quả lại không có bật lửa.

Nguyên Hạo Bân cầm điếu thuốc, đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó giả vờ nhíu mày đầy phiền muộn, rồi nói với vẻ bất lực: “Cho rằng không có lửa thì không thể châm thuốc sao? Các người thật sự quá xem thường tôi. Tuy rằng tôi không có bật lửa, nhưng tôi lại có người cộng sự tuyệt vời nhất thế giới này!”

Vừa nói, anh vừa cầm điếu thuốc bước đến bên chiếc dương cầm màu trắng. Nguyên Hạo Bân nhẹ nhàng đặt điếu thuốc lên mặt đàn, quay sang Trần Mặc, cười và nói: “Người cộng sự tài năng không gì là không thể của tôi, cậu có sẵn lòng giúp tôi châm điếu thuốc này không?”

Trần Mặc mỉm cười nhìn Nguyên Hạo Bân, liếc anh một cái rồi nhẹ nhàng gõ hai ngón tay lên mặt đàn. Tiếng đàn vang lên, nhưng không phải là giai điệu thông thường, mà là âm thanh bắt chước giọng nói của con người, như thể đang nói: “Ta nguyện ý.”

Dưới khán đài, các fan hoàn toàn không thể ngờ tới màn biểu diễn bất ngờ này, không khỏi kinh ngạc và thốt lên tiếng hoảng hốt. Tuy nhiên, họ đều nghĩ rằng Trần Mặc đang mang theo bật lửa, không ai ngờ rằng tiếp theo, Nguyên Hạo Bân lại hướng về phía khán đài, cúi đầu một cách kiêu hãnh, rồi cười nói: “Trong thời gian tiếp theo, chúng ta sẽ cùng nhau thưởng thức màn trình diễn bởi cộng sự của tôi, khi không có bật lửa, làm sao cậu ấy có thể châm thuốc. Xin hãy nhìn thật kỹ, mở rộng tai để nghe, đừng quá kinh ngạc nhé.”

Nói xong, anh cười, rồi nhường sân khấu cho Trần Mặc. Bản thân anh trở lại hậu trường để thay đồ và cũng tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

Khi các fan dưới sân khấu còn đang ngơ ngẩn mê mang bởi sự cuốn hút của thần tượng, một âm thanh như mưa rền gió dữ, dồn dập đập vào cửa kính, tựa như tiếng gào thét của bầy ong hoang dã, bỗng vang lên trên sân khấu. Đó là tiếng đàn dương cầm mạnh mẽ, đầy uy lực.

Các fan dưới sân khấu chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị cuốn theo nhịp điệu mãnh liệt ấy, chỉ nghe đoạn nhạc dạo thôi cũng khiến người ta không khỏi sởn tóc gáy thần hồn điên đảo. Tiếng đàn dồn dập tựa như hàng vạn mũi tên xuyên qua không trung, như âm thanh viên đạn xé gió ngay sau tiếng súng vang lên, đột ngột ập đến không kịp đề phòng. Âm thanh ấy khiến tất cả các fan nghe được cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một mối nguy hiểm vô hình. Làm fan đột nhiên có cảm giác căng thẳng như bị dõi theo bởi một điều gì đó đầy nguy cơ.

Trong lúc Trần Mặc đang biểu diễn, tất cả các camera trên sân khấu đều tập trung vào anh. Trên màn hình lớn, đôi tay của Trần Mặc không ngừng lướt trên phím đàn, nhanh đến mức hóa thành những tàn ảnh mờ ảo. Tất cả các fan theo bản năng dán chặt ánh mắt vào những tàn ảnh ấy, trong khi bên tai họ là tiếng đàn vang lên như ngọc châu rơi xuống, va vào mâm ngọc, tạo nên âm thanh trong trẻo réo rắt. Cảm giác ấy như bản thân mỗi người đang hóa thành một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt giữa biển cả bão tố. Khi thì bị sóng biển nhấn chìm xuống nước, khi lại bị dòng chảy cuốn lên mặt biển. Sự chao đảo lên xuống ấy hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của chính họ.Trong khoảnh khắc này, mọi giác quan bị chi phối bởi một loại ảo giác mạnh mẽ, khiến người nghe như thể bị đánh thức khỏi thực tại, hoàn toàn không còn khả năng tự hỏi hay suy nghĩ nữa.

Mãi đến khi khúc nhạc kết thúc, dưới khán đài, các fan vẫn ngây người nhìn lên sân khấu nhìn Trần Mặc. Hơn bảy mươi ngàn người có mặt trong sân vận động lúc này lại bất ngờ trở nên im lặng đến lạ kỳ, không có tiếng hò hét, không còn tiếng thét chói tai, cũng không còn tiếng khóc, chỉ có bảy mươi ngàn người ở bên nhau hòa hơi thở đều đặn, như một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Chỉ trong một giây tiếp theo, Trần Mặc đứng dậy, cầm điếu thuốc để sát dây đàn đàn. Các camera ngay lập tức phóng đại hình ảnh, chiếu rõ trên màn hình lớn, và mọi người có thể thấy rõ một điếu thuốc đang được cầm sát vào dây của dương cầm. Dưới sự chứng kiến hơn bảy mươi ngàn người, điếu thuốc lá khi đưa sát vào dây đàn đang tỏa hơi nóng bốc lên làn khói ngọn lửa xuất hiện.

Bảy vạn fan chứng kiến cảnh tượng thần kỳ này, không dám tin vào mắt mình, đồng loạt hít vào một hơi thật sâu. Một giây sau, tiếng thét chói tai và những tràng vỗ tay rầm rộ vang vọng khắp toàn bộ sân vận động.

Sau khi thay đồ, Nguyên Hạo Bân xuất hiện với bộ áo da cực kỳ phong cách, anh nhận điếu thuốc từ tay Trần Mặc, hít một hơi thật sâu, rồi phun ra những vòng khói một cách điêu luyện. Sau đó, anh lớn tiếng hỏi: “Soái không soái?”

Dưới khán đài, bảy mươi ngàn fan đồng thanh hét lớn: “Soái!”

“Có bao nhiêu soái?”

Lập tức, tiếng hét lớn hơn, vang dội khắp không gian: “Phi thường soái!”

“Tôi và cậu ấy, ai soái hơn?”

“Anh soái nhất!

Nguyên Hạo Bân đầy vẻ tự mãn, khẽ cong khóe miệng nhìn về phía Trần Mặc, sau đó quay xuống khán giả dưới sân khấu hỏi: “Có muốn biết anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi là ai không?”

Cả khán đài đồng thanh hô vang, dùng hết sức lực: “Muốn!”

“Tốt!” Nguyên Hạo Bân dứt khoát đáp lại, giọng đầy mạnh mẽ. Anh mỉm cười, đưa tay ôm vai Trần Mặc một cách thân mật, rồi đưa micro về phía Trần Mặc và nói: “Anh chàng đẹp trai, hãy tự giới thiệu mình với mọi người đi nào!”

Tuy nhiên, lúc này Trần Mặc hoàn toàn không chú ý đến Nguyên Hạo Bân. Mắt anh đờ đẫn, tâm trí không còn tập trung vào cuộc trò chuyện mà lại chìm trong một cảm giác kỳ lạ vừa mới xuất hiện.

Nhưng vào lúc này, Trần Mặc lại không còn tâm trí để ý đến Nguyên Hạo Bân. Bởi vì cậu vừa bất ngờ phát hiện, ngay sau khi kết thúc phần biểu diễn dương cầm, khi tiếng thét chói tai của các fan đang bao trùm cả khán đài và mọi ánh mắt đều tập trung vào anh, một luồng sức mạnh kỳ lạ bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm trong cơ thể anh, luồng sức mạnh đó nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, mang theo cảm giác giống như sau hàng trăm năm chìm trong mệt mỏi, tinh thần bỗng chốc trở nên sáng láng.

Có lẽ đây không phải là ảo giác. Bởi vì ngay lúc này, cậu có thể cảm nhận chính xác sự tồn tại của luồng năng lượng thần bí ấy, nó bùng nổ trong cơ thể, hết lần này đến lần khác, mỗi lần lại càng mãnh liệt hơn…. Ngay sau đó, cậu cảm nhận được cả cơ thể như đắm chìm trong ánh nắng ấm áp, một cảm giác thư thái tràn ngập toàn thân ập tới. Tựa như cơ thể đang trải qua một quá trình được thanh tẩy tái tạo. Trần Mặc chưa từng tưởng tượng mình có thể trải nghiệm cảm giác giống như được thoát thai hoán cốt đến thế.

“Này rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”

“... Bởi vì giá trị fan của ký chủ trong một đêm đột phá bảy mươi ngàn, hệ thống tự động khen thưởng ký chủ một quả địa lôi, một quả lựu đạn, một quả hoả tiễn, một quả bom dưới nước và một quả ngư lôi nước sâu, giúp ký chủ vừa cảm nhận được tình yêu thương của các fan, đồng thời hoàn toàn chữa trị tổn thất về tinh thần lực và thể lực mà ký chủ đã hao tổn trong không gian. Hiện tại trạng thái tổng thể của ký chủ đã phục hồi hoàn toàn, sẽ không còn lo lắng về mệt mỏi, bệnh tật hay rối loạn tinh thần nữa, việc chăm sóc thể xác và tinh thần khỏe mạnh của ký chủ là trách nhiệm của mỗi hệ thống quản lý viên. Xin đừng quá cảm kích ta ~”

Trần Mặc nghe xong, trầm mặc một lúc, rồi im lặng hỏi: “Ngươi nói cái gì là giá trị fan, còn có cái gì là địa lôi, sao lại có chuyện này?”

Hệ thống nghe thấy Trần Mặc hỏi, kiên nhẫn giải thích: “Bởi vì hệ thống của ta là hệ thống “Nam Thần Giải Trí Tấn Giang”. Dựa theo biểu hiện của ký chủ, có thể tích lũy giá trị fan. Giá trị fan có tác dụng phục hồi tinh thần lực cho ký chủ. Hơn nữa, mỗi fan sẽ có một cấp bậc, gồm năm cấp bậc khác nhau: địa lôi, lựu đạn, hoả tiễn, bom dưới nước và ngư lôi nước sâu. Đồng thời, mỗi 100 giá trị fan có thể đổi một quả địa lôi, 500 giá trị fan có thể đổi một quả lựu đạn, 1000 giá trị fan có thể đổi một quả hoả tiễn, 5000 giá trị fan có thể đổi một quả bom dưới nước, và 10.000 giá trị fan có thể đổi một quả ngư lôi nước sâu; năm loại đạo cụ này đều có tác dụng chữa trị tinh thần lực, nhưng hiệu quả thì... Trước đó, ký chủ thông qua biểu hiện trong bộ phim “Hán Võ Đại Đế Chi Thiếu Niên Thiên Tử”, cũng như sau này trong các biểu hiện xuất sắc khác, đã đạt được 100 danh fan. Vì vậy, hệ thống đã cấp cho ký chủ một quả địa lôi để giúp khôi phục tinh thần lực...”

Trần Mặc dần dần hiểu rõ. Nhưng vẫn còn một phần chưa rõ. “Vậy thì giá trị fan và địa lôi có thể chữa trị tinh thần lực... Sao trước đây ta lại không biết chuyện này?”

Hệ thống đương nhiên trả lời: "Bởi vì ký chủ trước đây không hỏi ta!"

Trần Mặc: "……" Thực sự là câu trả lời này rất có lý!

Ngươi muội a (╯‵□′)╯︵┻━┻

Chuyện này chẳng lẽ không nên do hệ thống chủ động giải thích sao!!!!

Sau một lúc táo bạo, Trần Mặc lại nghĩ đến lời tự giới thiệu của Nguyên Hạo Bân. Cũng không tiếp tục đặt ra câu hỏi về lý do vì sao cậu lại tiêu hao tinh thần lực khi ở trong không gian lâu như vậy. Càng không có thời gian để đặt câu hỏi về hậu quả của việc tiêu hao tinh thần lực.

Mà lúc này, khi quay lại thực tại, cậu tiếp nhận micro và nói: “Chào mọi người, tôi là Trần Mặc, một tân binh của Hoa Hạ Giải trí. Lần này tôi rất may mắn khi được làm cộng sự cho Nguyên thiên vương, tôi thực sự rất vui... Hy vọng mọi người có thể ủng hộ bộ phim “Hán Võ Đại Đế Chi Thiếu Niên Thiên Tử” này. Cảm ơn mọi người”.

Cuối cùng người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm lại bị hệ thống tự do quấy rầy, làm sao lãng tâm trạng. Trần Mặc vì vừa trải qua những chuyện kỳ lạ trong cơ thể, căn bản không có tâm trạng để làm một lời tự giới thiệu. Kết quả là phần tự giới thiệu tiếp theo của cậu không được như mong muốn.

Nguyên Hạo Bân nhìn Trần Mặc bất lực, không nói gì, chỉ liếc mắt một cái rồi cầm lấy micro, tự mình nói: “Mọi người đừng nhìn vẻ ngoài của tiểu soái ca bên cạnh tôi mà nghĩ cậu ấy không giỏi nói. Thực ra cậu ấy là một thiên tài siêu cấp. Các bạn chắc hẳn đã xem qua đoạn tin tức trước đây rồi? Hẳn là các bạn biết tôi và Tiểu Mặc đã có một cuộc đánh cược và tôi đã thua, vì vậy không thể không mời cậu ấy đến làm khách quý cho buổi biểu diễn này... Phải nói thần tượng lâu năm của các bạn, lần đầu tiên gặp phải đối thủ mà mình không thể thắng, là do người này cho đấy”.

Một câu nói khiến fan dưới đài ôm bụng cười lớn. Nguyên Hạo Bân làm dịu bầu không khí, tiếp tục nói về “nghiệt duyên” giữa anh và Trần Mặc, trong lúc không quên quảng bá cho bộ kịch “Thiếu Niên Thiên Tử”. Sau đó, anh kéo Trần Mặc lên sân khấu, làm cho Trần Mặc cùng hát một đoạn cuối của bài hát “Hán Võ Đại Đế Chi Thiếu Niên Thiên Tử”.

Trần Mặc tuy thiên phú không bằng Nguyên Hạo Bân, nhưng vừa cậu vừa trải qua sự oanh tạc nguyện lực của các fan từ địa lôi đến bom dưới nước, trong cơ thể vẫn còn sót lại sức mạnh nguyện lực của các fan. Dưới ảnh hưởng của nguyện lực này, giọng hát của Trần Mặc càng thêm trong trẻo và mang xu hướng biểu cảm mạnh mẽ, dễ dàng khiến người nghe cảm động.

Vì vậy, sau khi bài hát kết thúc, tất cả những người nghe được giọng ca của Trần Mặc đều ngạc nhiên nhận ra, họ dường như càng thêm cảm mến thiếu niên này hơn...

Mặc dù Trần Mặc là khách quý được Nguyên Hạo Bân mời đến, và Nguyên Hạo Bân cùng công ty cũng đã cố gắng nâng đỡ anh trong buổi biểu diễn, nhưng sự nâng đỡ này không khiến giọng của khách át đi giọng của chủ. Do đó, thời gian biểu diễn của Trần Mặc cũng rất hạn chế.

Sau khi hát xong đoạn kết của bài “Thiếu Niên Thiên Tử”, Trần Mặc lại có những lời ngắn gọn thay đạo diễn Trương quảng bá cho bộ phim truyền hình, đồng thời cảm ơn Nguyên Hạo Bân đã dìu dắt người mới và cảm ơn các fan đã nhiệt tình ủng hộ trong buổi biểu diễn. Sau đó, Trần Mặc tiêu sái vẫy tay chào khán giả và sải bước rời khỏi sân khấu.

Như những gì mọi người dự đoán, mặc dù phần biểu diễn của Trần Mặc trong buổi biểu diễn đã kết thúc. Sự chú ý của truyền thông và giới nghệ thuật biểu diễn thực sự mới bắt đầu.