Chương 15.1

Trần Mặc cùng Dương Khâm Đông sắp xếp ổn thỏa ba mẹ Trần, từ chung cư quay trở lại công ty thì đã là hai chiều.

Phòng luyện hát vắng lặng, không có người bóng. Một trợ lý nhỏ bên trong phòng thu âm nhìn thấy Trần Mặc và Dương Khâm Đông, ngưỡng mộ nói: “Tổng giám đốc bảo hai người lên tầng 39, đến sảnh sân khấu biểu diễn. Tất cả các nhà sản xuất âm nhạc và nhân viên liên quan đều có mặt. Tổng giám đốc Nghiêm và các vị cổ đông lớn cũng ở đó”.

Nói xong, trợ lý nhỏ không kìm được tò mò lén lút đánh giá Trần Mặc Mặc vài lần. Nhờ tin tức từ miệng của Nguyên thiên vương lan truyền, chỉ trong một buổi trưa ngắn, gần như cả công ty đều biết anh Đông đưa về một thiên tài âm nhạc. Người này thậm chí còn có thể dùng đàn piano để châm thuốc lá.

Ánh mắt sáng quắc của trợ lý nhỏ nhìn quá nóng bỏng, Dương Khâm Đông liếc nhìn Trần Mặc nở nụ cười, rồi lên tiếng: “Quả không sai khi người ta nói đã là vàng thì sẽ phát sáng. Xem ra ở công ty cậu cũng đã một trận thành danh”.

Trần Mặc không để ý nhún vai, hai tay đút quần quần, bước theo Dương Khâm Đông, cùng đi thang máy lên tầng 39.

Sau một buổi trưa gấp rút chuẩn bị, đại sảnh sân khấu đã được bố trí hoàn chỉnh. Giữa sân khấu, một cây đàn dương cầm Steinway màu trắng được đặt ở đó, ánh đèn dịu nhẹ chiếu xuống cây đàn tỏa ra ánh sáng phát quang mê hoặc.

Phía dưới sân khấu, máy quay chuyên nghiệp đều đã sẵn sàng, các nhân viên kỹ thuật thông qua bộ đàm liên tục điều chỉnh độ sáng và âm thanh, dưới sân khấu ngồi tốp năm tốp ba có khoảng hai mươi lăm người. Dựa vào trang phục và khí chất, có thể nhận ra những người mặc vest và giày da hầu hết là cổ đông công ty hoặc nhân viên các bộ phận hành chính, còn những người ăn mặc thoải mái hoặc có phần lòe loẹt chắc chắn là đội ngũ sản xuất âm nhạc. Đặc biệt, có một người duy nhất dù ở trong nhà vẫn đeo kính râm khí chất mười phần thiên vương cấp siêu sao– không ai khác chính là Nguyên Hạo Bân. Bên cạnh anh ta là người đại diện chị K. Lúc này, hai người đang ngồi đầu thì thầm gì đó với nhau.

Nguyên Hạo Bân nghiêng đầu, ánh mắt thoáng qua, ngay lập tức phát hiện Trần Mặc và Dương Khâm Đông Yên lặng lẽ bước vào từ cửa, liền giơ tay cười nói: “Bên này, bên này”.

Một câu nói của anh lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người trong đại sảnh. Một người đàn ông trung niên nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ và đeo kính viền đen, trong đại sảnh đứng lên. Anh ta tiến về phía Trần Mặc và Dương Khâm Đông, đưa tay ra cười nói: “Không hổ là người đại diện kim bài của công ty chúng ta. Nghe nói anh Đông có con mắt tinh tường, lại giúp công ty chúng ta ký được một thiên tài âm nhạc.”

Dương Khâm Đông nghe vậy mỉm cười, hơi ngượng ngùng bắt tay người nọ, rồi cười tủm tỉm nói: “Về chuyện thiên tài âm nhạc tôi thực sự không nghĩ đến. Tôi ký Trần Mặc là vì đạo diễn Trương đã giới thiệu cậu ấy. Đạo diễn Trương cực kỳ xem trọng Trần Mặc, nói rằng không chỉ ngoại hình cậu ấy nổi bật, mà kỹ năng diễn xuất cũng rất tuyệt vời, hơn nữa cậu ấy còn có khả năng sáng tác, tiền đồ tương lai không thể nói trước được”.

Nói xong, anh quay qua Trần Mặc giới thiệu: “Đây là tổng giám đốc âm nhạc của công ty chúng ta, cậu có thể gọi ông ấy là Phương tổng”.

Trần Mặc gật đầu với Phương tổng, lịch sự chào hỏi.

Phương tổng không lộ dấu vết mà đánh giá Trần Mặc, cười giơ tay ra nói: “Nghe A Bân nói cậu đánh đàn dương cầm rất xuất sắc, thậm chí còn có thể dùng đàn cầm huyền để châm thuốc lá. Một lát nữa cậu phải làm chúng tôi mở rộng tầm mắt”.

Trần Mặc mỉm cười rồi bắt tay Phương tổng. Sau đó, khi Phương tổng giám buông tay ra, Trần Mặc khéo léo giấu tay mình ra phía sau và lắc nhẹ. Không biết từ khi nào, mọi người bắt đầu có thói quen dùng lực khi bắt tay để thể hiện sự nhiệt tình, kiên định và quyết đoán của mình. Có người cho rằng, nếu trong khi bắt tay, tay của mình mềm yếu và thiếu lực, thì sẽ tạo ấn tượng là bản thân ở thế yếu. Vì vậy, việc bắt tay đã dần dần trở thành “nắm chặt tay”, một nghi thức giao tiếp trong kinh doanh, đôi khi có thể khiến hai người cảm thấy như đang bẻ cổ tay đối phương.

Trần Mặc không cho rằng chuyện này là đúng. Cậu thậm chí không thích loại hành vi như vậy. Tuy nhiên, ở giai đoạn hiện tại, ý muốn của Trần Mặc không thể thực hiện được vì cậu đang ở vị thế thấp cổ bé họng. Bất quá, Trần Mặc tin rằng, để như đời trước thì khoảng cách giữa tình trạng hiện tại đến ngày khiến người khác phải hành xử theo ý mình thích sẽ không còn xa.