Chương 14.2

“Ba mẹ đến đây lâu chưa? Ăn trưa chưa?” Trần Mặc vừa nói, vừa ngồi trên chiếc sofa đối diện với ba mẹ Trần, “Nếu đã ăn rồi thì cùng con về chung cư nghỉ ngơi. Nếu chưa ăn, thì ở đây ăn trưa xong rồi về”.

“Không cần, chúng ta về chung cư trước đi. Con chắc cũng chưa ăn trưa đâu, lại không thích ăn đồ Tây…” mẹ Trần nói đến đây, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, vội vàng sửa lại: “Ý mẹ là trước đây con không thích ăn đồ Tây, nếu bây giờ thay đổi khẩu vị thì…”

“Thật trùng hợp, giờ con cũng không thích ăn đồ Tây nữa” Trần Mặc cười cười, rồi nói: “Nếu vậy thì chúng ta về chung cư trước nhé. Đợi chút, con sẽ ghé qua quán ăn Trung Quốc gần đây mua vài suất cơm hộp, ăn xong rồi ba mẹ nghỉ ngơi, con cũng phải quay lại làm việc”.

Ba Trần vội vàng tiếp lời: “Thôi, không cần mua cơm hộp đâu. Con lại không thích ăn đồ bên ngoài, hơn nữa cũng không vệ sinh. Gần đây có siêu thị không? Trước tiên dẫn ba mẹ đi mua ít rau, rồi về nhà nấu cho con ăn. À, hôm trước con không phải nói muốn ăn tôm hùm đất xào cay sao? Giờ có thể ăn được không?”

“Chắc không vấn đề gì. Con đâu cần phải ca hát đâu.” Trần Mặc nói, đứng dậy và cười nói: “Vậy chúng ta đi thôi.”

Ba mẹ Trần gật đầu, rồi từ dưới ghế sofa lấy ra hai cái túi xách, còn có vài túi giấy có logo thương hiệu. Nhìn thấy ánh mắt của Trần Mặc, mẹ Trần nói: “Lần này con ở lại đây hơn mười ngày, con đi gấp lại không mang theo quần áo sạch. Khi ba mẹ đi từ nhà đến đây, chúng ta đã vào trung tâm thương mại mua vài bộ đồ mới cho con”.

Vì sao lại mua đồ mới, ba mẹ Trần nghĩ Trần Mặc hiện tại làm việc trong môi trường đặc thù, nếu không mặc đồ mới thì sợ sẽ bị đồng nghiệp trong công ty chê cười, coi thường.

Trần Mặc hơi ngạc nhiên nhìn ba mẹ Trần, không ngờ hai người lại để ý tới chuyện này, trong lòng không khỏi cảm thấy xúc động, môi khẽ nhấp nháy ngạo kiều mở miệng nói: “Không cần phải mua đồ mới đâu. Công ty đã chuẩn bị cho con rồi. Mà ba mẹ lại không thẩm mỹ, dù có mua quần áo mới thì chưa chắc con sẽ mặc đâu!”

Chưa dứt lời, anh lại cầm hai chiếc túi xách và túi giấy, vui vẻ mỉm cười nói: “Không cần nói nhiều nữa, con đói rồi, nhanh về thôi!”

Ba Trần nhìn thấy Trần Mặc mặc dù nói không muốn, nhưng lại cười rất vui vẻ, liền cũng cười tủm tỉm nói: “Con lại ghét bỏ chúng ta không có mắt thẩm mỹ sao? Nếu vậy lần sau ba mẹ đưa tiền cho con, con tự đi mua đồ tốt nhé. À, đúng rồi, công ty các con đãi ngộ không tồi, vậy mà còn chuẩn bị thêm quần áo mới cho nhân viên à?”

“... Đó là vì tôi, làm người đại diện này rất chu đáo và am hiểu đầu tư. Chính vì thế tôi mới có thể duy trì những quyền lợi này. Sau này khi A Mặc kiếm được tiền, tôi sẽ trừ tiền của những bộ phận trang phục này từ tiền lương của hắn.” Không biết từ lúc nào, Dương Khâm Đông đứng ở cửa quán cà phê, cười trêu đùa.

Anh ta nhìn Trần Mặc một cái đầy ẩn ý, rồi lại cười nói với ba mẹ Trần: “Rất vui được gặp lại lần nữa. Tôi sẽ đưa hai người đến siêu thị mua đồ ăn, rồi lại về chung cư của A Mặc. Tin rằng hai người không từ chối tôi ăn ké bữa cơm này đâu nhỉ?”

Ba mẹ Trần đương nhiên còn nhớ Dương Khâm Đông, người mà hai tháng trước đã mang hợp đồng đến nhà họ để nhờ họ ký tên cho Trần Mặc. Nghe Dương Khâm Đông nói vậy, hai người lập tức cười và thể hiện sự hoan nghênh. Mẹ Trần còn kéo tay Dương Khâm Đông một cách nhiệt tình, nói: “Con trai chúng tôi còn trẻ, đang học tập, tính tình lại không tốt, làm phiền ngài giúp đỡ nó nhiều hơn...”

Cả nhóm nói chuyện vui vẻ, và sự chú ý của mọi người trong quán cà phê ngay lập tức bị thu hút. Dương Khâm Đông thấy thế, liền dẫn ba mẹ Trần ra khỏi quán cà phê mà không tỏ ra bất kỳ sự khác thường nào.

Một đường vừa lái xe vừa trò chuyện cho tới khi đến siêu thị. Thừa dịp lúc ba mẹ Trần đang chọn rau, thịt tươi, cá tôm ở khu thực phẩm tươi sống, Dương Khâm Đông liền nhỏ giọng nói với Trần Mặc: “Cậu làm ra chuyện lớn đấy!”

Trần Mặc: “Hả?”

Dương Khâm Đông cười tủm tỉm nói: “Vì cách làm độc đáo của cậu đã gây sự chú ý trong công ty không chỉ Giám đốc âm nhạc mà còn tất cả những người làm bên chế tác âm nhạc. Cho nên... buổi chiều, vào lúc hai giờ, nhất định không được đến trễ”.

“Nhân tiện nói luôn, tôi cũng rất mong chờ buổi biểu diễn chiều nay.”

Dương Khâm Đông nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy tán thưởng, “Cậu thực sự là… chỉ trong chốc lát không thấy mà đã làm tôi bất ngờ rồi!”