Chương 14.1

“Anh lại bày ra cái bộ dạng gì đây?” Trần Mặc lộ ra vẻ mặt cau mày ghét bỏ nhìn Dương Khâm Đông, hỏi: “Anh vừa nói gì? Người nhà em đến đây rồi à?”

“À…” Dương Khâm Đông cúp điện thoại, chỉ tay ra ngoài, rồi nói: “Họ đang ở dưới lầu. Anh nhờ nhân viên lễ tân dẫn họ vào quán cà phê nghỉ ngơi rồi”

Nói xong, anh chỉ vào Nguyên Hạo Bân đang quỳ dưới đất, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Nhưng mà vừa nãy... rốt cuộc hai người xảy ra chuyện gì vậy?”

“Anh ta muốn hút thuốc nhưng không có bật lửa, em chỉ giúp châm hai điếu thuốc thôi. Kết quả là anh ta lại phản ứng thái quá” Trần Mặc nhún vai trả lời, vừa định đưa điếu thuốc lên miệng liền bị Dương Khâm Đông nhanh tay giật lấy.

“Trẻ con thì không được hút thuốc. Người lớn trong nhà cậu không dạy cậu điều này à?” Dương Khâm Đông nói, rồi đưa điếu thuốc lên miệng mình. Anh còn làm ra vẻ điệu nghệ, phả một vòng khói về phía Trần Mặc, khiến cậu khịt mũi khó chịu.

Tiếng “khịt” đó lại như chọc tức Nguyên Hạo Bân đang ngồi trên sàn. Chỉ thấy anh ta bật dậy như lò xo, chỉ thẳng vào Trần Mặc mà gào lên: “Chỉ giúp châm hai điếu thuốc! Cậu nói nghe dễ dàng nhỉ! Có ai giúp châm kiểu đó thế? Còn dám nói tôi phản ứng thái quá, sao không nói rõ cách cậu châm thuốc bằng kiểu gì đi?”

Trần Mặc nhìn dáng vẻ điên cuồng của Nguyên Hạo Bân, nhíu mày bất lực, rồi quay sang nói với Dương Khâm Đông: “Nhìn anh ta thế này, chắc giờ không luyện tập được đâu. Em đi đón người nhà về chung cư sắp xếp một chút, buổi chiều quay lại”.

Dương Khâm Đông gật đầu, vỗ vai Trần Mặc nói: “Nhớ trở về đúng giờ.”

Nguyên Hạo Bân ở bên cạnh thấy vậy, trợn tròn mắt không thể tin nổi, vội vàng chạy tới túm lấy cánh tay của Trần Mặc, lớn giọng hỏi: “Ê! Cậu muốn đi đâu? Cậu thằng nhóc này, trước mặt anh mà làm ra chuyện như vậy, vậy mà còn dám giả bộ như không có chuyện gì, còn nghĩ vỗ vỗ mông rồi chạy à? Quá là đáng xấu hổ, chẳng lẽ anh sẽ để cậu cứ thế mà đi sao?”

“Anh bị điên à!” Trần Mặc cũng không tin nổi, liếc nhìn Nguyên Hạo Bân một cái, rồi đưa tay sờ trán hắn, mười phần thở dài, nói: “Mặc dù không sốt, nhưng nhìn anh cũng chẳng bình thường chút nào. Thôi, chuyện này để anh lo đi”

Trần Mặc quay lại nói với Dương Khâm Đông một câu, rồi lập tức giật tay khỏi Nguyên Hạo Bân, nhanh chóng rời khỏi phòng tập. Trước khi đi, cậu còn tiện tay khóa luôn cửa phòng.

Khi quay người lại, cậu thấy chị K đứng phía sau, hai tay ôm ngực, lớp trang điểm tinh xảo cũng không che được vẻ mặt lạnh lùng, khinh miệt liếc mắt đánh giá Trần Mặc, rồi nhướng mày nói: “Cậu chỉ có thế thôi à? Không kiên trì được mà muốn bỏ chạy đúng không? Nhưng cũng dễ hiểu, với thực lực của A Bân nhà chúng tôi, cậu có thể kiên trì lâu như vậy cũng coi như là không tệ. Dù sao, cậu cũng chỉ là một người mới chưa qua huấn luyện chuyên nghiệp thôi”.

Trần Mặc mười phần bất đắc dĩ cười cười, nhìn chị K rồi nói: “Nói về trình độ thì, cô và Nguyên Hạo Bân quả thật giống nhau.” Đầu óc cả hai đều không bình thường lắm.

Trần Mặc nghĩ một chút, rồi bổ sung: “Nhưng cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất vì có các người, tôi lại càng có thêm tự tin đối với cái vòng hỗn loạn này.”

Nói xong, anh liền bước qua bên cạnh chị K.

“Cái gì?” chị K không hiểu ý của Trần Mặc, quay người nhìn theo bóng dáng cậu, muốn hỏi thêm gì đó, nhưng lại ngượng ngùng lớn tiếng trong hành lang. Cô chỉ có thể hậm hực cười nhạo một tiếng rồi quay vào phòng luyện hát.

Trần Mặc đi thang máy thẳng xuống lầu một. Quả nhiên, ba mẹ Trần đang nghỉ ngơi trong quán cà phê. Vì là buổi trưa, quán cà phê có vài nhóm nghệ sĩ của công ty đang ngồi. Có những ngôi sao hạng A, B với danh tiếng cao, cũng có những người mới ra mắt. Ba mẹ Trần ngồi trong không gian như vậy, trông có phần câu nệ.