Chương 13.4

Nguyên Hạo Bân, với tư cách là một ca sĩ thiên vương, nổi bật với khả năng sáng tác âm nhạc. Tuy nhiên, anh biết rằng dù có tài năng, sự sáng tạo cũng cần đến cảm hứng.Chị K nghe thấy vậy, liền dẫn mọi người ra ngoài, để lại không gian cho Trần Mặc và Nguyên Hạo Bân.

Trong phòng luyện ca, hai người đã dành thời gian cả ngày nghiên cứu âm nhạc. Phần lớn thời gian đều là Trần Mặc tùy tiện đàn, trong khi đó Nguyên Hạo Bân ghi chép vẽ vời khuông nhạc. Trần Mặc, với kinh nghiệm sáng tác, hiểu rằng cảm hứng sáng tác giống như một dòng nước, nếu bị gián đoạn, sẽ khó mà tiếp tục được.

Nguyên Hạo Bân quỳ rạp trên mặt đất, cảm nhận linh cảm bất chợt đến gần, nhưng lại không thể nắm bắt được, cảm giác ấy gần như chạm tới nhưng lại hụt mất. Anh gãi đầu cảm thấy vô cùng bực bội, lục lọi trong túi và lấy ra một hộp thuốc lá, rút một điếu, đưa lên mũi hít một hơi, rồi mới lên tiếng hỏi: “Cậu có bật lửa không?”

Trần Mặc nhướng mày: “Anh hút thuốc mà không mang theo bật lửa à?”

“Chị K tịch thu rồi, chị ấy nói tôi là ca sĩ, hút thuốc không tốt cho giọng nói, nhất là gần đây tôi còn phải luyện tập và chuẩn bị cho buổi biểu diễn sắp tới, càng phải bảo vệ cổ họng” Nguyên Hạo Bân đáp, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Trần Mặc không quan tâm lắm, chỉ lạnh nhạt đáp: “Chuyện này có gì đáng nói đâu.”

Nguyên Hạo Bân buồn bã nắm chặt điếu thuốc, ánh mắt vô cùng tiếc nuối, tiếp tục ngồi rạp xuống đất, thở dài nói: “Kỳ thật chị K là người tốt. Chỉ là đôi khi chị ấy không quá linh hoạt”.

Trần Mặc nhìn anh một lúc, nhướng mày hỏi: “Cậu thật sự muốn hút thuốc?”

Nguyên Hạo Bân nhìn Trần Mặc, vẻ mặt đáng thương, gật gật đầu. Tuy nhiên, khi Trần Mặc chỉ nhìn anh mà không lấy bật lửa ra, mà lại ngồi xuống dương cầm, anh cũng chẳng nói gì. Trần Mặc nhẹ nhàng nhún vai, lắc lắc tay, rồi hít một hơi sâu, đặt tay lên phím đàn đen trắng.

“?” Nguyên Hạo Bân ngơ ngác nhìn Trần Mặc. Anh chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy Trần Mặc bắt đầu gõ phím đàn.

Giây tiếp theo, giống như bão tố khi giọt mưa gõ xuống mặt đất, lại như những con ong vỗ cánh đập vào cửa sổ, hay như những viên ngọc vỡ vụn rơi xuống mặt đất, âm thanh từ những ngón tay Trần Mặc khi gõ phím đàn dồn dập đến mức người ta không thể nhìn kịp âm thanh đó vang vọng trong phòng như một cú tấn công bất ngờ, khiến người ta không thể đề phòng.

Nguyên Hạo Bân trợn tròn mắt, há hốc miệng nhìn Trần Mặc ngồi trước dương cầm, đôi tay đánh phím với tốc độ mà anh không thể tưởng tượng nổi. Cái tốc độ này khiến Nguyên Hạo Bân cảm thấy đôi mắt mình không đủ để theo kịp, bởi vì trước mắt anh, rõ ràng xuất hiện rất nhiều tàn ảnh mờ ảo, khiến anh không thể nào nhìn hết tất cả.

Những âm thanh hoa lệ từ dương cầm nhanh chóng vọt lên bên tai, như cơn bão tấn công trực diện vào thị giác và thính giác, khiến người ta không kịp phản ứng. Trần Mặc càng đánh phím với tốc độ nhanh hơn, mồ hôi trên trán và mặt cậu cũng bắt đầu rơi xuống nhanh chóng. Mồ hôi như những hạt đậu nhỏ giọt xuống, ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ sát đất phản chiếu lên mồ hôi, tạo ra ánh sáng cầu vồng kỳ lạ trên người Trần Mặc.

Nguyên Hạo Bân nhìn lại, nhưng không thể nhìn rõ biểu cảm của Trần Mặc. Anh chỉ có thể vô lực nhìn theo những đôi tay của Trần Mặc, mỗi tay như có vô số tàn ảnh, thuốc lá rơi xuống sàn mà anh cũng không hề hay biết.

Một khúc nhạc kết thúc, Trần Mặc thu tay lại, nhẹ nhàng thở dốc, rồi đứng dậy bước về phía Nguyên Hạo Bân, cúi xuống nhặt điếu thuốc lá rơi trên sàn, sau đó quay lại dương cầm, đưa điếu thuốc vào dây đàn dương cầm đang nóng, trong giây tiếp theo cả hai điếu thuốc đều cháy. Trần Mặc đưa một điếu cho Nguyên Hạo Bân và nói: “Đây, hút đi”.

Nguyên Hạo Bân lúc này mới hoàn hồn, không thể tin nổi nhìn Trần Mặc, lại nhìn dương cầm, đột nhiên tuôn ra một câu thô tục, như điên cuồng hét lên: “Con mẹ nó, cậu có thể đừng dùng vẻ mặt bình tĩnh mà làm ra hành động đau trứng này không? Mẹ kiếp, cậu không làm ra vẻ ngầu như thế cậu sẽ chết có phải hay không? Cậu có nghĩ đến cảm giác của anh không? có suy nghĩ đến cảm xúc của anh không?!”

Chỉ nghe một tiếng “Răng rắc”, Dương Khâm Đông đẩy cửa vào, động tác nhanh chóng cắt ngang cơn giận của Nguyên Hạo Bân. Một bên anh cúi đầu tiếp điện thoại, một bến còn lại nhìn Trần Mặc nói: “Bố mẹ cậu đã đến công ty, cậu có muốn…”

Giây tiếp theo, Dương Khâm Đông nhìn Trần Mặc, đổ mồ hôi nhễ nhại, lại nhìn Nguyên Hạo Bân đang quỳ rạp trên mặt đất, thở hổn hển và vẫn còn giữ điếu thuốc trong tay, không khỏi nhìn cậu với ánh mắt quái lạ. Sau một lúc trầm mặc, anh mới cẩn thận hỏi: “... Các cậu vừa rồi… rốt cuộc làm gì vậy?”