Chương 13.1

Buổi tối tan học, quả nhiên Dương Khâm Đông đến đón Trần Mặc, anh ta lái chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn màu đen Huayra BC. Chiếc xe trị giá hơn 3 triệu tệ lặng lẽ đỗ trước cổng trường, Dương Khâm Đông mặc bộ vest kẻ sọc màu xanh biển, đeo kính râm, hai tay khoanh trước ngực, thần thái nhàn nhã dựa vào cửa xe. Hình ảnh này thu hút ánh mắt tò mò của các bậc phụ huynh đến đón con và bảo vệ trường.

Trần Mặc chen chúc trong dòng người tan học đi ra, ánh mắt liền bắt gặp hình ảnh nổi bật của Dương Khâm Đông.

Cậu nhíu mày đầy vẻ bất đắc dĩ, đi đến trước mặt Dương Khâm Đông, hạ giọng nói: “Anh bị làm sao vậy? Buổi tối mà đeo kính râm?”.

Không phải trời đã tối rồi sao? Trường cấp 3 tan học lúc 9 giờ tối, dù đèn đường trước cổng trường rất sáng, nhưng người bình thường ai lại đeo kính râm vào giờ này chứ?

Dương Khâm Đông nhếch môi cười, hất cằm ra hiệu cho Trần Mặc lên xe. Khi chiếc xe Huayra BC màu đen chậm rãi rời khỏi phạm vi trước cổng trường, anh mới mở miệng nói: “Lần này để cậu làm khách mời trong buổi biểu diễn của A Bân cũng là ý của công ty. Gần đây có thể dựa vào quan hệ giữa hai người để tạo một chút dư luận. Vừa có thể tuyên truyền hình tượng tích cực của A Bân trong việc nâng đỡ người mới, vừa nhân cơ hội này đẩy cậu ra mắt. Đồng thời, cũng có thể quảng bá cho bộ phim “Hán Võ Đại Đế: Thiếu Niên Thiên Tử”, một công được ba việc”.

Nói đến đây, Dương Khâm Đông ngừng lại một chút, sau đó bổ sung: “Đây cũng là ý của đạo diễn Trương. Hiện tại đoàn phim đã quay đến giai đoạn hậu kỳ, sắp đóng máy. Sau khi đóng máy, đoàn phim vừa làm hậu kỳ vừa tìm cách bán bản quyền phim cho các đài truyền hình lớn. Nếu ở giai đoạn quan trọng này có thể thúc đẩy một đợt tuyên truyền mạnh mẽ, điều này sẽ có lợi cho đoàn phim cũng như cho tất cả diễn viên các cậu”.

Trần Mặc gật đầu. Cậu thật không ngờ một suất khách mời trong buổi biểu diễn lại kéo theo nhiều chuyện như vậy. Nhưng vì việc này có liên quan đến đạo diễn Trương – người buổi chiều còn đích thân gọi điện nhờ cậu giúp tuyên truyền cho đoàn phim, thậm chí cả cậu nhỏ của cậu, Khương Kiệt, cũng đã gọi điện nhờ giúp đỡ, nên Trần Mặc đành nhận lời.

Dù sao hiện tại, ngoài việc ở trường học cùng Bùi Thanh Tước chơi cổ phiếu, cậu cũng chẳng có gì quan trọng phải làm.

Dương Khâm Đông cười hỏi: “Cậu đã xin phép nghỉ học chưa? Đã nói với gia đình chưa? Vì buổi biểu diễn của A Bân sẽ diễn ra vào ngày 11 tháng 11, hơn nửa tháng tới cậu phải ở công ty tập luyện. Nếu chưa nói với gia đình, tốt nhất hãy báo trước một tiếng”.

Trần Mặc chống cằm, mắt nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, hờ hững đáp: “Ừhm”.

Dương Khâm Đông liếc nhìn Trần Mặc qua gương chiếu hậu. Ánh sáng đèn đường nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật các đường nét tinh tế trên gương mặt bị bóng tối che lấp.

Dương Khâm Đông suy nghĩ một lát rồi nói: “Phía sau có sandwich, xúc xích và nước khoáng. Tôi tranh thủ lúc cậu chưa tan học đã mua ở cổng trường các cậu. Nếu đói thì ăn một chút đi”.

Nghe vậy, Trần Mặc quay người, với tay lấy một túi lớn đồ ăn vặt từ ghế sau. Cậu lục lọi, chọn ra một chiếc sandwich, một cây xúc xích và một chai nước khoáng, rồi yên lặng ăn.

Cả quãng đường sau đó hai người không nói gì, cho đến khi xe về đến công ty. Dương Khâm Đông lái xe đến một khu chung cư khép kín gần công ty. Khi đỗ xe, anh quay sang cười nói với Trần Mặc: “Đây là khu ký túc xá dành cho nhân viên. Trong mấy ngày tập luyện ở công ty, cậu sẽ ở đây. Chỗ này cách công ty không xa, đi bộ khoảng hai mươi phút là tới”.

Nói xong, anh dẫn Trần Mặc xuống xe. Cả hai đi từ hầm đỗ xe thẳng đến thang máy, lên tầng 19, ở đây mỗi tầng có bốn căn hộ. Dương Khâm Đông đưa Trần Mặc vào căn 1901, bật đèn ở hành lang, rồi ném chìa khóa cho cậu, cười tươi nói: “Mời vào”.

Trần Mặc nhận lấy chìa khóa, lướt qua Dương Khâm Đông rồi đi vào phòng khách. Căn hộ có bố cục ba phòng ngủ, hai phòng khách, được trang trí theo phong cách hiện đại. Trong phòng khách có một cửa sổ sát đất lớn, từ đó có thể nhìn ngắm cảnh đêm rực rỡ và huyền ảo của thành phố Hoa Kinh.

Dương Khâm Đông theo sau Trần Mặc, hai tay khoanh trước ngực, tựa vào tường, cười tươi nói: “Tủ lạnh đã được chất đầy đồ ăn, trên bàn trà ở phòng khách anh để cho cậu mấy phần thực đơn đặt cơm hộp. Trong tủ quần áo còn có vài bộ đồ để thay sau khi tắm. Giờ cậu muốn tắm rửa rồi ngủ hay muốn cùng anh ra ngoài ăn khuya?”

Trần Mặc đáp lời cảm ơn, rồi nói: “Em muốn tắm một chút, sau đó còn phải làm bài tập, nên không đi cùng anh”.

Dương Khâm Đông bật cười, nhướng mày nói: “Đúng là chỉ những lúc này anh mới nhớ ra cậu vẫn là học sinh lớp 12”.