Chương 12.1

Không thể không nói, việc Bùi Thanh Tước dùng vé số làm động lực thực sự đã gây kí©h thí©ɧ mạnh mẽ đến phần lớn các bạn học trong lớp. Vì vậy, ở tiết học tiếp theo, mọi người đều chăm chú lắng nghe một cách khác thường.

Sau khi tan học, không ít bạn học đã ùa lên bục giảng để “bao vây” Bùi Thanh Tước, hy vọng khai thác được từ miệng thầy những phương pháp cụ thể để dùng kiến thức toán học mua vé số.

Trần Mặc cũng rất hứng thú với điều này, bởi vì ai biểu hiện tại cậu đang thiếu tiền chi.

Bùi Thanh Tước đã lường trước tình huống này, nhưng thầy không làm giảm nhiệt huyết của các bạn học. Thầy chỉ thản nhiên nói: “Dù rằng dùng môn xác suất và môn thống kê có thể tính được một số dãy số trúng thưởng với tỷ lệ nhất định, nhưng việc này đòi hỏi năng khiếu nhiều hơn là nỗ lực. Vì vậy, đối với phần lớn mọi người, việc học hành nghiêm túc vẫn quan trọng hơn. Thay vì nuôi ý tưởng học giỏi toán để mua vé số, chi bằng học giỏi toán để đầu tư cổ phiếu. Ít nhất, điều này có thể giúp các em sau khi tốt nghiệp nhận được một công việc tốt”.

Học giỏi toán để đầu tư cổ phiếu cũng không tồi nhỉ!

Trần Mặc vừa nghĩ vừa đi theo Bùi Thanh Tước vào văn phòng, trực tiếp hỏi: “Thầy Bùi, thầy có thể dạy em cách đầu tư cổ phiếu không?”

Bùi Thanh Tước không ngờ Trần Mặc lại chấp nhất với chuyện này như vậy, bất đắc dĩ đáp: “Bây giờ chưa được đâu. Các em vừa mới lên lớp 12, nhiệm vụ học tập rất nặng nề, làm gì còn thời gian để quan tâm đến chuyện khác. Nếu em thực sự muốn học đầu tư cổ phiếu, thì hãy cố gắng học tập để đỗ vào ngành tài chính của Đại học Hoa Kinh. Đến lúc đó, em sẽ được học một cách hệ thống và chuyên nghiệp, thậm chí có thể—”

Lời của Bùi Thanh Tước chưa nói hết thì đã bị Trần Mặc ngắt lời. Cậu cười tươi: “Nguyện vọng một của em đúng là Đại học Hoa Kinh. Nhưng em tin rằng việc ôn tập chương trình học và học đầu tư cổ phiếu không hề xung đột. Nếu thầy không dạy em, thì em đành phải tự học. Đến lúc đó, không chừng em sẽ càng lãng phí thời gian hơn”.

Bùi Thanh Tước nghe những lời này liền biết Trần Mặc đã quyết tâm. Thầy thở dài có phần đau đầu, rồi nói: “Nhưng là học sinh thì vẫn phải lấy thành tích học tập làm đầu. Thế này đi, tuần sau là kỳ thi khảo sát chất lượng. Chúng ta thỏa thuận một chút, nếu em đạt được thành tích đứng nhất toàn khối trong kỳ thi này, thầy sẽ dạy em cách đầu tư cổ phiếu. Nếu em không đạt được hạng nhất, thì em phải hứa với thầy là sẽ nghiêm túc học tập, không đặt tâm trí vào những chuyện khác”.

Bùi Thanh Tước suy nghĩ một lúc, rồi bổ sung: “Đợi đến khi các em thi đại học xong, nếu lúc đó em vẫn muốn học cách đầu tư cổ phiếu, thầy sẽ dạy em”.

Trần Mặc có chút bất ngờ nhìn Bùi Thanh Tước. Cậu không ngờ người có khí thế mạnh mẽ trên bục giảng lại có thể mềm mỏng và dễ gần khi nói chuyện. Thật sự là “không thể trông mặt mà bắt hình dong”.

Nghĩ vậy, Trần Mặc mỉm cười, cong môi nói: “Một lời đã định!”

Vì đã có thỏa thuận với Bùi Thanh Tước, Trần Mặc trở nên nghiêm túc hơn với kỳ thi khảo sát chất lượng. Mỗi ngày, ngoài việc ôm sách giáo khoa và bài tập để nghiên cứu, cậu còn làm bài thi thử trên hệ thống. Thái độ chăm chỉ và sự cố gắng của Trần Mặc nhanh chóng ảnh hưởng đến các bạn trong lớp, khiến không khí học tập càng thêm căng thẳng.

Chẳng mấy chốc, kỳ thi khảo sát chất lượng toàn khối lớp 12 bắt đầu. Nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Trần Mặc làm bài một cách thuần thục và tự tin. Khi kết quả được công bố, không ngoài dự đoán, cậu đạt danh hiệu đứng nhất toàn khối.

Dù đã từng nghỉ học một học kỳ, nhưng khi trở lại trường, Trần Mặc vẫn duy trì thành tích xuất sắc. Sau khi bảng kết quả được dán lên, cậu ngay lập tức trở thành thần học trong mắt các bạn cùng lớp.

Tuy nhiên, Trần Mặc không quan tâm đến ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh. Cầm phiếu điểm trên tay, cậu tìm đến Bùi Thanh Tước, hy vọng thầy sẽ giữ lời hứa và dạy cậu cách đầu tư cổ phiếu.