Chương 6.1

Trần Mặc nghe điện thoại, giọng Bành tổng đầy vẻ đắc ý mời gọi, liền phản ứng lại ngay, mở miệng hỏi: “Có người ăn cơm hộp của tiệm chúng tôi dẫn đến ngộ độc thực phẩm, chuyện này có phải do ông làm không?”

Bành tổng nghe vậy, cười hắc hắc, dùng giọng điệu khó chịu nói: “Cậu đúng là thông minh thật. Tôi rất thích kiểu người như cậu.”

Trần Mặc cười lạnh, thẳng thắn nói: “12 giờ rưỡi trưa nay, tôi chờ ông ở quán cà phê Tinh Kỳ Bát, đối diện phim trường.”

Nói xong, Trần Mặc không đợi Bành tổng phản ứng, liền trực tiếp cúp máy.

Cậu nhỏ Khương Kiệt đứng đối diện với Trần Mặc, lo lắng hỏi dồn: “Là Bành tổng gọi sao? Hắn tìm cháu làm gì?”

“Mặc kệ hắn muốn làm gì, cháu cũng sẽ không để hắn thực hiện được.” Trần Mặc bình tĩnh đáp, rồi nhìn Khương Kiệt với dáng vẻ lo lắng không yên, liền đưa tay vỗ vai cậu nhỏ, trấn an: “Không sao đâu, yên tâm đi. Còn có cháu ở đây mà.”

Vì tình huống quá cấp bách, Trần Mặc lập tức quay lại xin nghỉ phép với đạo diễn Trương. Đạo diễn Trương cũng rất chán ghét những hành vi không tuân thủ quy tắc như của Bành tổng, nên không chỉ đồng ý ngay mà còn chủ động hỏi: “Cần tôi giúp cậu chặn hắn lại không?”

“Không cần, tôi có thể tự giải quyết”, Trần Mặc cảm ơn đạo diễn Trương rồi xoay người rời khỏi đoàn phim. Thực ra, cậu chẳng hề bận tâm đến những trò vặt vãnh của Bành tổng. Hoặc nói cách khác, cậu căn bản không coi Bành tổng ra gì.

Kiếp trước, khi vẫn còn là một cậu ấm ăn chơi trác táng, đôi khi cậu cũng từng để ý đến vài tiểu minh tinh rồi chủ động tiếp cận. Nhưng những chuyện đó đều dựa trên sự đồng thuận của cả hai. Nếu đối phương không vui, Trần Mặc cũng sẽ không ép buộc, càng không bao giờ dùng những thủ đoạn bẩn thỉu để hại đến gia đình người khác.

Nếu Bành tổng đã không tuân thủ quy tắc, vậy thì cậu sẽ dạy cho hắn biết thế nào là quy tắc.

Rời khỏi phim trường, Trần Mặc trực tiếp đến một tiệm net, thuê một phòng riêng. Sau đó, cậu ngồi trên sofa, nhắm mắt kết nối vào hệ thống. “Hãy tìm cho tôi vài tiểu thuyết liên quan đến hacker. Tôi muốn học thêm về lĩnh vực này.”

Hai giờ sau, Trần Mặc với sắc mặt tái nhợt và tinh thần không phấn chấn rời khỏi tiệm net. Cậu đi đến một tiệm photocopy đối diện, nói với ông chủ:“Cho tôi in vài tài liệu và đóng dấu online.”

Ông chủ cười niềm nở, nhường máy tính cho cậu sử dụng.

Năm phút sau, Trần Mặc cầm một xấp tài liệu trong tay rời khỏi tiệm photocopy, rồi xoay người bước vào quán cà phê Tinh Kỳ Bát. Bành tổng đang ngồi ở góc cuối của đại sảnh tầng một, trong một chiếc bàn kín đáo. Khi thấy Trần Mặc đến, Bành tổng đứng dậy, nở nụ cười đắc ý:“Cậu đến muộn nửa giờ rồi đấy. Nhưng mà sao chúng ta lại phải gặp nhau ở quán cà phê? Hay là cậu theo tôi về khách sạn, bên đó vừa thoải mái vừa yên tĩnh, chúng ta có thể trò chuyện kỹ hơn.”

Trần Mặc không tỏ ra khó chịu, tâm trạng cậu khá tốt. Cậu đặt xấp tài liệu trong tay lên bàn, cười tủm tỉm nói:“Thật không ngờ Bành tổng lại là người tài giỏi như vậy. Dựa vào vợ để phát tài, sau lưng thì nuôi bồ nhí, còn có cả con riêng. Đã thế, với tư cách là tổng giám đốc điều hành của công ty, ông lại không màng đến lợi ích của công ty, lập công ty ma bên ngoài để chuyển dời tài sản. Không biết những hành động này của ông, phu nhân và các cổ đông trong công ty có biết hay không nhỉ?”

Bành tổng nghe xong lời Trần Mặc nói, sắc mặt lập tức biến đổi. Hắn giật lấy xấp tài liệu trên bàn mà Trần Mặc vừa đặt xuống, vội vàng lật xem từng trang. Trên đó, tất cả đều được trình bày một cách chi tiết: hướng đi tài chính trong mấy năm qua của hắn tại các ngân hàng, thậm chí cả những tài khoản nhỏ mở dưới danh nghĩa mẹ hắn, dùng để giấu diếm vợ. Tất cả đều bị điều tra ra rõ ràng.

Càng đọc, Bành tổng càng trở nên căng thẳng. Tay cầm tài liệu run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh từ trán nhỏ xuống, thấm cả lên giấy tờ. Hắn vội vàng dùng tay áo lau trán, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an. Sắc mặt biến đổi liên tục, hắn cất giọng run run hỏi:“Cậu... cậu lấy được cái này từ đâu?”

Trần Mặc khoanh tay trước ngực, chân vắt chéo, dáng vẻ thoải mái tựa vào sofa. Cậu nở nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi nói:“Bành tổng là đại diện pháp nhân của công ty quý ngài. Muốn biết thông tin cụ thể của ngài không phải là việc khó. Một khi đã có thông tin cơ bản, những việc tiếp theo chỉ là làm theo trình tự. Nhờ có internet, đúng là rất tiện lợi cho cuộc sống của người dân như chúng ta. À, đúng rồi… Vì thời gian có hạn, tôi chỉ kịp điều tra thông tin về các tài khoản ngân hàng của ngài. Sau đó, dựa vào những giao dịch tài chính liên quan, tôi suy đoán rằng ngài nuôi bồ nhí, dưỡng con riêng, thậm chí còn bí mật chuyển tài sản của công ty ra ngoài. Nếu những gì tôi nói không đúng, mong Bành tổng bỏ qua. Tôi cũng sẵn sàng gọi cho phu nhân của ngài để nhờ bà ấy chứng thực, giúp ngài lấy lại sự trong sạch.”

Bành tổng không ngờ Trần Mặc lại tung ra chiêu này. Tay hắn cầm xấp tài liệu lúc siết chặt, lúc thả lỏng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi khiến một góc tài liệu bị thấm ướt. Khuôn mặt hắn lúc thì đỏ bừng, lúc lại tái nhợt. Muốn dùng lời lẽ để uy hϊếp Trần Mặc, hắn lại sợ không hiểu được tính cách của đối phương mà tự chuốc họa vào thân. Muốn dùng lợi ích để dụ dỗ, hắn lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Trong lòng hắn lo lắng đến mức không thể yên ổn.

Trần Mặc thấy bộ dạng lúng túng của Bành tổng, không khỏi cảm thấy buồn cười. Cậu rút điện thoại từ trong túi ra, liếc nhìn thời gian, rồi cười nhàn nhạt nói: “Tôi chỉ xin nghỉ buổi sáng, buổi chiều còn phải trở về đoàn phim để quay. Thật sự không có thời gian dây dưa với ngài. Thế này đi, chúng ta nói ngắn gọn. Ngài xử lý xong vụ cơm hộp của nhà hàng chúng tôi, tôi sẽ không làm khó ngài. Sau này, nước giếng không phạm nước sông. Thấy thế nào?”

Bành tổng không ngờ Trần Mặc lại dễ dàng buông tha hắn như vậy, nhất thời cảm thấy khó tin. Hắn bật thốt lên: “Cậu rốt cuộc muốn bao nhiêu tiền?”

Trần Mặc khẽ nhếch mép cười nhạo, nhướng mày nói: “Tôi cần mấy đồng tiền bẩn thỉu của ông làm gì? Tôi lại không phải không tự kiếm tiền được. Nhưng nếu ông thực sự không yên tâm, sau này đừng làm mấy trò bẩn thỉu, hạ cấp như thế nữa. Thật lòng mà nói, chuyện đó rất... low.”