Sau khi liên hệ với người có siêu năng lực đó, được biết người này tên Dương Linh Chi là con gái lớn nhà họ Dương năm nay 28 tuổi.
Chị là nhà khảo cổ di tích tâm linh, tiến sĩ khảo cổ đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội. Lần này bay vào Nam tham gia hội nghị khảo cổ học tại Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia TP. HCM). Đi cùng chị có một bạn nam trợ lý nhỏ hơn chị 10 tuổi, đeo mắt kính khá dày.
Tính cách người này có chút nhút nhát, hướng nội và sợ người lạ. Minh và Khang thầm đánh giá cậu nhóc đang ngồi trong căn phòng đối diện phòng khách, ánh mắt cậu ta mặc dù rất chuyên chú nhìn vào màn hình máy tính.
Nhưng thỉnh thoảng lại như có như không, đề phòng liếc qua nhìn qua hai vị khách lạ đang ngồi trên sofa phòng khách.
Dáng vẻ của cậu ấy như chú thỏ trắng, sợ hãi và đầy đề phòng với họ như thể họ là thợ săn muốn đến bắt cóc cậu ấy đem đi bán kiếm vài đồng trang trải cuộc sống vậy.
Bạn thắc mắc tại sao hai người họ lại nghĩ như vậy đúng không? Vì từ lúc hai thanh niên của chúng ta bước vào căn nhà riêng của chị Linh Chi, đã thấy cậu nhóc này đang tưới nước ở vườn hoa trước cửa nhà. Cậu ta vừa tưới nước cho hoa, vừa nghe nhạc, chìm trong thế giới của riêng mình.
Đột nhiên Khang tiến đến, vỗ nhẹ vào vai cậu ta, thân mình cậu ta cứng đơ một lúc. Đầu cứng nhắc quay sang bên cạnh nhìn người đối diện với ánh mắt kinh hãi.
Sau khi nhìn thấy gương mặt lưu manh của Khang, cậu ta ném thẳng vòi nước về phía Khang, hét lên một tiếng hoảng hốt. Khiến người của Khang ướt một mảng từ vai trái xuống eo. Hành động sau đó của cậu nhóc mới thực sự khiến hai thanh niên này hoài nghi nhân sinh.
Chỉ thấy cậu ta vội vàng hướng mắt chạy thục mạng vào trong nhà, chạy nhanh đến nỗi một chiếc dép tông lào đi dưới chân đứt quai luôn.
Cậu ta chết đứng người một lúc không biết có nên dừng hay chạy tiếp. Sau đó, như đã đưa ra quyết định trong lòng, cậu xoay người lại nhặt chiếc dép đã bị đứt và lại cấp tốc chạy vào nhà đóng cửa cái sầm trước mặt hai người phía sau.
Minh với Khang ngơ ngác, bật ngửa 5s, sau đó Khang ôm bụng cười phá lên:
-Tao vừa nhìn thấy chuyện gì vậy?HAHAHAHAHAHAHAHAHA...cười chết tao rồi. Sống 22 năm trên đời chưa gặp người nào thú vị như bạn nhỏ này...
Minh nhịn cười huých bả vai của Khang, nói giọng mỉa mai:
-Đến cả bạn nhỏ lương thiện, dễ thương như vậy cũng bị mày dọa chạy đến đứt cả dép.
-Mày nói mày có nhan sắc khiến người gặp người yêu tao cũng phải nghi ngờ đó. Thôi, đừng đứng đây cười ngả ngớn như vậy nữa. Việc quan trọng trước mắt không được để lỡ, vào bên trong đi.
Dương Linh Chi vẻ mặt đờ đẫn, quần thâm dưới mắt rất đậm giống như là thức đêm mấy ngày liền vậy. Người trong giới nghiên cứu khảo cổ và đấu giá đồ cổ trên cả nước đều biết đến cô vì năng lực chạm đồ vật có thể thấy viễn cảnh quá khứ của đồ vật đó.
Cô còn am hiểu về niên đại và lịch sử của nhiều món đồ cổ, món đồ nào được cô coi trọng trong các buổi đấu giá đều được đấu với giá rất cao.
Ngoài ra, khi quốc gia phát hiện ra những di tích khảo cổ có giá trị, đều mời cô đến làm chuyên gia tư vấn của đội nghiên cứu khảo cổ.
Linh Chi lảo đảo đi từ phòng nghiên cứu của cô tiến đến ngồi trên ghế sofa đối diện với MInh và Khang. Cô nhìn Khang giọng nói mang đầy sự mệt mỏi:
-Hôm qua chị nhận được điện thoại của em nói là có việc rất gấp. Sao, có việc gì trình bày đi, chị còn bận tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu khảo cổ của mình nữa.
Khang hào hứng vội lấy cuốn sổ từ trong tay của Minh đặt lên bàn trước mặt Chi, sau đó đưa tay đặt lên vai Minh cất giọng giới thiệu:
-Đây là Minh người bạn thân nhất của em, hôm nay tụi em đến là muốn nhờ chị thử xem có thể tìm ra chút manh mối nào về cuốn sổ nhật ký này không?
Chi hướng ánh mắt kỳ quái nhìn vào cuốn sổ, trong lòng lóe lên suy nghĩ cuốn sổ cũ thôi mà có gì đáng để xem sao? Nhưng nghĩ rồi nghĩ vẫn là nể mặt của Khang, cô tháo đôi gang tay nitrile xuống chậm chạp chạm vào cuốn sổ trên mặt bàn.
Đầu ngón tay trắng nõn của cô vừa chạm vào một góc gáy của cuốn sổ, trong đầu cô chợt vụt qua vô số hình ảnh kỳ quái.
Những hình ảnh ấy lướt trong đầu cô như một thước phim, quá nhiều thông tin kỳ lạ khiến não của cô không thể tiếp nhận được trong thời gian ngắn.
Chi vội rút tay khỏi cuốn sổ, hơi thở gấp gáp đôi bàn tay run rẩy ôm hai bên thái dương. Phạm Hữu Nam-cậu trợ lý của Chi thấy có điều không đúng vội chạy đến đỡ Chi.
Minh gấp gáp hỏi Nam:
-Chị ấy đây là bị làm sao vậy?
Nam dường như quên đi sự nhút nhát của mình cao giọng gắt lên:
-Còn sao nữa không phải là tại cuốn sổ rách nát của anh có năng lượng và thông tin quá nhiều. Chị Chi không thể tiếp nhận được hết trong một thời gian ngắn nên bị quá tải sao? Thật phiền phức mà!
Khang thấy thái độ của Nam có chút quá quắt, đáp trả:
-Cậu đây là thái độ gì? Chúng tôi cũng không biết rõ cuốn sổ này lại lợi hại như vậy...
Chi thấy bầu không khí đầy mùi thuốc súng giữa Khang và Nam, cánh tay ngăn trước mặt Nam. Ánh mắt từ sự mơ hồ do mệt mỏi đến nghiêm túc nhìn thẳng vào Minh, cất giọng có chút khàn khàn hỏi:
-Em từ đâu mà có được cuốn sổ này?
Minh không chậm trễ trả lời:
- Đây là cuốn sổ của ông nội em để lại cho em. Chị đã nhìn được thông tin gì về nó sao?
Chi ngập ngừng một lúc, rồi chậm rãi kể lại cảnh tượng cô đã nhìn được từ cuốn nhật ký:
-Chị nhìn thấy cảnh tượng của một cuộc chiến khốc liệt vượt qua tầm nhận thức và phá vỡ thế giới quan duy vật của chị.
Trong ảo cảnh xuất hiện một ngọn núi, chị nghĩ không sai có lẽ là một ngọn núi nào đó nằm trong Ngũ Hành Sơn ở thành phố Đà Nẵng này.
Theo ảo cảnh vụn vỡ từ cuốn sổ này, người có mặt trong ảo cảnh nói rằng ngọn núi này ẩn giấu một di tích bí ẩn, di tích này 100 năm mới xuất hiện một lần. Mỗi khi di tích này xuất hiện thì sẽ mở ra một cánh cổng của thông đạo, lối liền nhân gian và địa phủ.
Đây vừa là thời cơ cho những linh hồn đã mất mà chưa kịp đi đầu thai về lại nhân gian thăm người thân, vừa là cơ hội để cho những u hồn, dã quỷ vất vưởng và lạc mất phương hướng trên dân gian tìm đến địa phủ để xếp hàng chờ đợi đầu thai chuyển thế.
Nhưng đồng thời sự xuất hiện của di tích này nếu để kẻ tu tà đạo lợi dụng kẽ hở, sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường, âm dương hỗn loạn, nhân gian gặp nạn.
Chị nhìn thấy hình ảnh một cuộc chiến khốc liệt diễn ra trên di tích này giữa bên tà tu và bên đạo sĩ trừ tà. Mà trong nhóm đạo sĩ đó có người có tên là Phan Hoàng Gia Thịnh, đây chắc hẳn là ông nội em.
Ông của em đứng bên cạnh một người đàn đeo mặt nạ bạc, người này thật sự rất bí ẩn. Ông em hướng ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu tu tà đạo phía đối diện âm thanh cất lên như gằn từng chữ một:
-Ngươi vì muốn vì lòng tham của bản thân mà đi ngược lại với ý trời, nhiễu loạn sự cân bằng của nhân gian. Tàn độc đến nỗi nhẫn tâm gϊếŧ chết người thân của mình. Hôm nay ta sẽ cùng đoàn quân này thề chết để bảo vệ chúng sinh, diệt trừ lũ tà ác các ngươi.
Sau đó, cuộc chiến diễn ra rất khốc liệt và kết quả là bên phe ông nội em giành chiến thắng. Nhưng cái giá phải trả cũng rất đắt, nhiều đạo sĩ có năng lực và dân thường hy sinh tính mạng.
Di tích bí ẩn kia cũng được người đeo mặt nạ bạc bí ẩn kia cùng học trò của ông ta dùng thuật pháp đóng lại từ đó, chờ đợi 100 năm sau tái xuất.
Ông em bị trọng thương được người bí ẩn kia cứu chữa, từ đó câu truyện về âm dương hỗn loạn từ từ khép lại.
Những thế hệ sau cũng dần dần tiếp nhận cải cách và đổi mới mở ra một trang sử mới cho sự phát triển của nhân loại, từ đó vấn đề tâm linh không còn được phổ biến trong cuộc sống hiện đại nữa.
Những thuật pháp bói toán hay trừ ma bắt quỷ, xem phong thủy cũng bị mai một và bị nhiều người ngày nay cho là phương thức lừa đảo. Đây thật sự là kiến thức mới mẻ nằm ngoài tầm hiểu biết của chị về thế giới này mà.
Linh Chi kể xong nhìn vào ánh mắt mơ hồ của những người còn lại. Chính cô cũng cảm thấy hoang mang tột cùng chứ không nói gì những người nghe cô kể chuyện.
Bầu không khí trong phòng như ngưng trệ trong phút chốc, Khang lên tiếng phá vỡ:
-Ai da, cuốn sách này cũng lâu quá rồi, sắp biến thành đồ cổ luôn rồi. Mà em nghe nói mấy thứ đồ cổ rất tà tính, không nên tin tưởng quá đúng không Minh? Ha ha...Nói xong huých nhẹ vai Minh để ngăn cậu suy nghĩ lung tung.
Nam lườm nguýt Khang, hẵng giọng mỉa mai:
-Anh nói vậy là có ý gì? Lẽ nào anh đang coi thường năng lực của chị Chi sao? Đồ to con thiếu chất xám như anh thì biết gì chứ, xí!
Khang tức đỏ mặt túm cổ áo của Nam:
-Thằng nhóc nhà cậu từ lúc nãy đã có ý kiến với tôi rồi, cậu ngứa da đúng không? Cái đồ yếu đuối này, người gì đâu thân hình nhỏ con, da thì trắng như con gái.
Nam tức tối hai hàm răng cắn chặt lại chuẩn bị tư thế sẵn sàng nghênh chiến với Khang.
Lúc này, Minh chặn tay Khang lại, kéo cậu ngồi xuống nhỏ giọng nói:
-Chú ý phép lịch sự, chúng ta đến đây để bàn chính sự không được hành xử lưu manh như vậy.
Khang hừ một cái phồng má quay mặt đi không thèm nhìn Nam nữa. Minh đẩy nhẹ gọng kính, đưa tay lấy lại cuốn sổ.
Ánh mắt nhìn Chi cất giọng:
-Theo như chị kể, thì ông của em có lẽ vẫn còn sống và mà di tích bí ẩn kia xuất hiện hẳn là sắp đến rồi. Hơn nữa, có lẽ người cháu trai và Liệu chị có nhìn ra vị trí cụ thể của di tích không?
Linh Chi lắc lắc đầu trầm tư, nhưng như chợt nghĩ ra điều gì đó cô phấn khởi kêu nên:
-A, chị nhớ ra rồi. Dạo gần đây trường chị mới bắt đầu dự án khảo cổ trong phạm vi núi Ngũ Hành Sơn, chị nhận được thông tin nội bộ là trong cơn mưa lớn vào mười ngày trước một cột sét cực kỳ lớn đã đánh bật gốc một cây cổ thụ tại chùa Linh Ứng trên ngọn Thủy Sơn.
Gốc cây cổ thụ bật lên để lộ ra một cái hố cực kỳ lớn, trên bề mặt hố che đậy bằng gạch đất nung. Sau khi đo đạc niên đại bằng máy móc hiện đại đội khảo cổ phát hiện loại gạch này rất phổ biến vào gần 100 năm trước.
Loại gạch này hay dùng để làm nhà, xây các kiến trúc vững chắc và đặc biệt còn được các gia đình giàu có ngày trước sử dụng để xây mộ cho người thân của mình.
Sau khi phá hủy lớp gạch này, xuất hiện một đường hầm sâu hun hút. Nhưng đội khảo cổ chưa dám tiến vào đường hầm đó vì có một kẻ lạ mặt trà trộn vào đội khảo cổ với mục đích ăn trộm cổ vật đã nhân lúc moi người không chú ý đi đi xuống đường hầm đó.
Khi mọi người phát hiện cũng là lúc tiếng hét đau đớn của hắn ta vọng ra ngoài kèm theo tiếng gầm gừ rất đáng sợ phát ra từ miệng hố.
-AAAAAAA, quái vật tránh xa tao ra, tránh ra. Cứu tôi với, cứu tôi...Sau đó không còn nghe thấy giọng của gã đàn ông kia nữa, ai cũng đoán ra chắc hẳn hắn đã gặp điều gì khùng khϊếp ở dưới đó, quái vật trong miệng hắn là quái vật thật sự sao?
Mọi người không dám đoán cũng càng không dám liều mình xuống dưới cái hố đó.
Nhưng đây lại là một phát hiện quan trọng có giá trị khảo cổ nên đội khảo cổ đã dựng trại quanh khu vực này và dùng máy do thám để xem tình hình bên trong cái hố này trước.
Đã hơn mười ngày trôi qua mà chưa có thông tin gì, đã cử rất nhiều máy do thám tiến vào hố rồi nhưng cứ hơn 30 phút sau đó màn hình máy do thám lại bi nhiễu trắng, phát ra tiếng bíp sau đó đen ngòm.
Mọi người đều cảm thấy không còn hy vọng gì nữa nên muốn từ bỏ, cục nghiên cứu khảo cổ của quốc gia nhận được tin quan trọng này.
Đã cử đến một đội khảo cổ đặc biệt, nghe nói rất thần bí và có năng lực hơn người thường. Ngày mai đội này sẽ tiến hành dẫn đường đưa mọi người tiến vào đường hầm này.
Nếu các em muốn tìm hiểu về bí ẩn về cuốn sổ nhật ký này, sao không thử bắt đầu từ việc này. Chị cũng là một trong những chuyên gia được cử đi để giúp đỡ, chị có thể bảo lãnh cho các em đi vào khu vực cấm người dân thường.
Khang nghe xong câu chuyện này đến đoạn chị Linh Chi đưa ra gợi ý, cậu hốt hoảng vội đứng dậy nhìn sang vẻ mặt đầy háo hức và mong đợi của Minh giọng nói tràn đầy lo láng và gấp gáp:
-Việc này quá nguy hiểm rồi, Minh mày không được tham gia.
Minh bình tĩnh trấn an Khang:
-Chúng ta chỉ đến đó xem tình hình như nào thôi, không tiến vào đường hầm đó được không?
Khang:
-Nhưng...
Nam liếc nhìn Minh ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường, giọng điệu pha chút châm chọc:
-Nhìn tướng anh đô con mà còn nhát hơn cả thỏ, mọi người đều đã là người trưởng thành rồi anh cứ làm như anh là bảo mẫu của cậu ta vậy. Chỉ là đi xem tình hình thôi chứ có mất miếng da trắng trẻo nào của bạn anh đâu.
Khang trừng mắt với Nam định túm cổ cậu lần nữa:
-Không phải chỗ một đứa con nít như cậu chen miệng vào, cậu ngứa da đúng không?
Minh vội ngăn Khang lại:
-Tao quyết định rồi ngày mai sẽ đi cùng chị Linh Chi, nếu mày thấy nguy hiểm có thể trở về.
Nói rồi ánh mắt Minh nhìn thẳng vào Chi.
-Em sẽ đi cùng chị, cảm ơn sự chị giúp đỡ của chị.
Chi vội xua tay, vui vẻ đáp:
-Không có gì to tát đâu, đừng khách sáo như vậy. Mọi người đều là người quen mà, mai 8h sáng chuẩn bị đồ dùng thiết yếu mọi người cùng xuất phát nhé.
Khang thở dài thườn thượt, ánh mắt nhìn Minh như mẹ già nhìn đứa con mình dứt ruột đẻ ra sắp lao vào chỗ nguy hiểm, miệng lẩm bẩm:
-Mày biết tao không thể bỏ mặc mày dấn thân vào nơi nguy hiểm mà còn nói như vậy, ài tao sắp hói vì lo lắng cho mày rồi đó. Ôi gương mặt đẹp trai này không thể xứng với cái đầu hói được, các em gái xinh tươi sẽ ghét bỏ tao mất...huhu...
Sáng ngày hôm sau, sau khi đã chuẩn bị đầy đủ đồ dùng thiết yếu bốn người lái xe đến khu vực khảo cổ cũng là hơn 10 giờ.
Thời điểm ổn định xong khu vực lều cắm trại cho khách, cũng là lúc vị giáo sư đứng đầu của đội khảo cổ dẫn theo một đoàn người mặc đồ đen đeo mặt nạ chống độc tiến về phía miệng hố.
Bầu không khí tràn đầy sự căng thẳng, ai mới đến cũng hướng ảnh mắt dò xét và tò mò nhìn vào khung cảnh trước mắt nhiều tiếng xì xào, bàn tán vang lên:
-Những người này là ai? Tại sao lại đeo mặt lạ, thần bí như vậy. Giáo sư Phạm còn đích thân đón tiếp, dẫn đường chắc hẳn thân phận không tầm thường.
-Cậu chưa nghe nói à, đây là nhóm chuyên gia thuộc cục điều tra đặc biệt chuyên xử lý các vấn đề về tâm linh hay khảo cổ kỳ bí vượt xa năng lực của người thường đó.
Lần này sự kiện đường hầm này quá kì bí rồi, đoàn chúng ta đã hao tốn nhiều tài lực tìm nhiều cách để do thám, nhưng cũng chưa tìm ra được thông tin hữu ích nào.
Vì là sự việc có thể ảnh hưởng đến tính mạng và gây ra hoang mang cho dân chúng nên quốc gia đặc biệt phái họ đến để tham gia cùng chúng ta.
Đừng nhìn họ bề ngoài giống với người thường nhưng năng lực của họ vẫn là một ẩn số, vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta.
Đặc biệt là đội trưởng của đoàn này, nghe nói khi nào gặp phải sự kiện quái ác mà đồng đội của anh ta không thể ứng phó được anh ta sẽ xuất hiện trong chiếc mặt nạ bằng bạc và giải quyết mọi việc thuận lợi.
Minh nghe đến thông tin chiếc mặt nạ bằng bạc chợt rơi vào suy tư chẳng lẽ người này chính là người đàn ông trong trận chiến mà chị Linh Chi đã nhìn thấy. Nhưng đã qua gần 100 năm rồi, lẽ nào ông ta vẫn còn sống?
Ban đêm khi cỏ cây trên mặt đất đã đọng một lớp sương dày đặc, khu vực núi xung quanh như bị một con quái vật hắc ám, âm u và lạnh lẽo cắn nuốt.
Đã hơn 12 tiếng kể từ khi đoàn khảo cổ kia tiến vào đường hầm, nhưng vẫn chưa có động tĩnh hay bất kỳ âm thanh nào vọng ra từ khu vực đó.
Minh đưa ánh mắt mông lung nhìn về khu vực cửa đường hầm le lói thứ ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn huỳnh quang màu vàng nhạt.
Thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo đó như bất cứ lúc nào cũng có thể bị màn đêm đen tối xung quanh và sự tĩnh lặng đầy chết chóc phát ra từ đường hầm một ngụm nuốt trọn.
Có một tiếng nói âm thầm len lỏi trong trí óc Minh, nó như thúc giục như thôi miên Minh tiến lại gần đường hầm đó.
Minh chợt ngồi dậy, liếc mắt nhìn sang Khang đang nhắm mắt gật gù, cánh tay trắng muốt của Minh kéo lên tấm chăn bông mỏng che lên người Khang.
Sau đó vươn tay với lấy chiếc đèn pin đã chuẩn bị sẵn trong ba lô, khoác vội áo.
Cậu lách người qua vài chiếc lều dựng gần khu vực lối vào đường hầm, nhân lúc không có ai chú ý nhanh chóng chạy vụt lên phía trước tránh ánh mắt của những người gác đêm.
Bước đến gần lối vào đường hầm, cảm nhận tiếng nói thôi thúc ấy ngày càng mãnh liệt. Trong lòng Minh dâng trào cảm giác bất an, chiếu đèn pin vào bên trong một màu đen kịt không nhìn thấy bất kì cảnh vật gì cả.
Cậu tò mò đánh giá kiến trúc của đường hầm mạnh dạn bước vào sâu một chút. Kết cẩu của đường hầm này khá kiên cố, ngoại trừ đất đá thì còn có nhiều thân dây leo hình thù kỳ quái đan xem nhau mọc từ tít bên trong của hang động ra đến miệng hang.
Đang mải mê quan sát không chú ý phía sau chợt vang lên tiếng hét đầy giận dữ của một người canh gác:
-Cậu này, đang làm gì ở đây. Đêm hôm khuya khoắt sao lại có mặt ở khu vực nghiêm cấm người không có phận sự này.
Cơ thể Minh đang ở trong trạng thái rướn người về phía hang động, mà đường vào hang động này khá dốc vì mới mưa xong lại càng trơn trượt.
Không cẩn thận có thể trượt trân ngã vào bên trong, Minh một phần bị giật mình hét của người kia một phần vì cơ thể đứng không vững lên trực tiếp bị trượt chân cả cơ thể ngã lăn vào bên trong đường hầm.
Tiếng hét của Minh vang vọng ra bên ngoài khiến mọi người ở khu vực cắm trại xung quanh tỉnh giấc. Ai nấy đều hoang mang tự hỏi có chuyện gì xảy ra vậy.
Khang, Nam và Chi vừa tỉnh giấc từ cơn buồn ngủ. Liếc mắt sang vị trí ngồi của Minh trống không trong lòng dâng lên cảm giác không tốt.
Khang hốt hoảng kêu lên:
-Không ổn, là giọng thằng Minh. Nó rơi vào trong đường hầm kia rồi. Em phải đi cứu nó.
Nói xong Khang chạy đến khu vực của hang động, nhưng bị một nhóm người canh gác cao to lực lưỡng chặn lại. Họ nhìn Khang cất giọng đầy tính uy hϊếp:
-Đây là khu vực nguy hiểm người không phận sự xin mời tránh xa.
Khang vội vã nói như gào lên trước mặt họ:
-Bạn tôi rơi vào trong đó các anh không thấy hả? Mau tránh ra, tôi sẽ tự vào cứu cậu ấy.
Những người kia vẫn kiên quyết ngăn cản, dường như việc có một người bất cẩn rơi vào hố chẳng liên quan gì đến họ.
Khang bực tức giơ nắm đấm định hướng về phía họ, Chi thấy vậy bèn kịp thời ngăn lai.
-Họ cũng chỉ nhận lệnh của cấp trên làm việc em đừng làm khó họ. Chúng ta cần đi tìm giáo sư Phạm nói rõ sự việc và nhờ ông ấy cử người đi xuống tìm Minh.
Khang rút tay lại lòng bàn tay siết lại móng tay như bấm sâu vào lòng bàn tay, đường gân từ cánh tay cậu nổi lên cho thấy chủ nhân của nó đang rất tức giận:
-Nhưng dưới đó có thứ gì nguy hiểm chúng ta còn chưa xác định được...lỡ như Minh gặp nguy hiểm...
-Tôi sẽ đưa cậu ấy trở lại.
Một giọng nói lãnh đạm phát ra từ phía sau.
Mọi người đồng loạt quay đầu lại, trước mắt họ là một chàng trai trẻ tầm 25-27 tuổi trên người là trang phục màu đen của đội điều tra đặc biệt kia, mặt nạ bằng bạc chạm khắc tinh tế được đeo lên trên khuôn mặt của cậu.
Sườn mặt tuấn tú thanh lãnh, mang lại cho người đối diện cảm giác vừa bí ẩn vừa thoát tục.
Giáo sư Phạm từ phía sau người này bước lên phía trước ho khan một cái rồi hướng mắt về phía mọi người giọng nói ung dung nhưng mang đầy vẻ uy nghiêm:
-Xin trịnh trọng giới thiệu với mọi người người này tên là Dương Chấn Phong-đội trưởng của đội điều tra đặc biệt được quốc gia cử đến giúp đỡ đội khảo cổ của chúng ta.
Vì đã vượt qua thời gian vàng quy định mà đội điều tra trước đó được phái đi để tìm kiếm thông tin của đường hầm này.
Hơn nữa đã có người thường không may rơi vào bên trong và có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Không ai trong đây biết được sẽ có thứ gì nguy hiểm dưới đó và cùng không có đủ năng lực để có thể xuống đó cứu người nên cậu ấy đã quyết định tự mình xuống đó. Hy vọng mọi người hợp tác.
Giáo sư Phạm vừa dứt lời thì đã trông thấy bóng dáng Dương Chấn Phong biến mất sau lối vào của hang động.
Nửa tiếng sau trong hang động ẩm ướt, lạnh lẽo. Minh bị đánh thức bởi âm thanh xì xì kì quái, vừa mở mắt ra cậu mơ hồ nhìn thấy trong bóng tối có thứ gì đó dài dài như dây leo đang trói chặt lấy thân thể của một người trong đội điều tra đặc biệt vung vẩy giữa không trung.
Người này dường như trong trạng thái hôn mê, cả cơ thể cứ thế để mặc cho dây leo kia đùa giỡn vung qua vung lại.
Cảnh tượng kì dị trước mắt khiến Minh kinh ngạc đầu óc như không thể suy nghĩ được gì khác, ánh mắt dán chặt vào từng chuyển động của thứ quái dị kia.
Như cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, dây leo kia chợt dừng lại. Nó từ từ lộ ra từng sợi nhỏ phân tách hướng về nhiều phía dò thám, hô hấp của Minh như ngừng trệ.
Thân thể cậu đau nhức, nhìn xuống đùi bị chảy máu do bị đá nhọn đâm vào khi đang lăn xuống miệng hố.
Minh cắn chặt răng, bản năng khiến cậu cố gắng không phát ra âm thanh. Cậu dò đường định đứng dậy, nhưng vừa lồm cồm bò dậy bàn chân như dẫm phải cành củi khô phát ra âm thanh rắc rắc.
Dây leo kia nhanh chóng dựa theo âm thanh, ngọn dây leo trong phút chốc như một mũi giáo nhọn đâm thẳng về phía Minh.
Giong giây lát hô hấp của Minh như ngừng lai, mồ hôi trên trán túa ra. Bỗng trong thời khắc khi mũi giáo đó cách mắt phải của cậu còn có 2 cm, một cánh bàn tay mát lạnh che vội mắt của cậu kéo cậu lùi về phía sau.
Tay còn lại của người kia ôm ghìm chặt eo của cậu, người nọ lấy thân mình che chắn để cho cậu tránh va chạm với cành cây và đá sắc dưới mặt đất.
Hai người lăn đến một góc của đường hầm, góc này cũng coi như tạm thời an toàn thoát khỏi phạm vi tấn công của thứ dây leo kì dị kia.
Minh nuốt nước bọt, sau một hồi chưa kịp phản ứng lại. Sau đó hơi thở mát lạnh của người phía sau phả vào sau gáy của cậu, Minh như chợt bừng tình muốn giãy dụa thoát ra khỏi sự khống chế của người kia.
Âm thanh trầm thấp, từ tính của người phía sau chợt vang lên. Nó như liều thuốc an thần trấn an tâm trạng lo lắng hoảng loạn của Minh:
-Đừng sợ! Có tôi ở đây rồi.
Minh ngạc nhiên kéo xuống bàn tay đang che trước mắt của mình, quay đầu lại nhìn người phía sau. Nhưng trong đường hầm này quá tối, mà cậu vừa bị che mắt.
Đôi mắt của cậu còn chưa kịp thích ứng với bóng tối, căn bản là không nhìn ra bất cứ thứ gì. Chỉ nghe thấy tiếng hô hấp bình ổn khiến người khác an tâm của người phía sau.
Minh cất giọng yếu ớt hỏi:
-Anh là ai?
Người kia im lặng một lúc, thanh âm trầm nhẹ cất lên:
-Người đến bảo vệ cậu.