Chương 8

Thời đại học, nam nữ đến tỏ tình với Phó Tất nườm nượp không dứt.

Phó Tất gặp một người là từ chối một người. Nhưng sau khi từ chối, lại chẳng hề có tin đồn tiêu cực nào về việc anh kiêu ngạo.

Ngược lại, những người tỏ tình bị từ chối ấy vẫn thấy Phó Tất là người rất tốt. Thậm chí còn thấy áy náy vì sự đường đột của mình. Hơn nữa, có không ít người trong số họ sau đó vẫn duy trì quan hệ bạn bè với anh.

“Cậu thích về trường đến vậy, không phải là để tận hưởng quá trình này đấy chứ?” Kiều Diên châm chọc.

“Đáng yêu làm sao.” Phó Tất nhìn theo bóng lưng cô gái, mỉm cười nói. Nhưng giọng điệu nói ra chẳng khác gì khi anh đang trêu đùa một chú mèo hay chú chó ven đường.

Nghe vậy, Kiều Diên bỗng lóe lên một ý nghĩ: “Cái điểm yếu cậu nói không phải là… bừa, bừa bãi trong quan hệ nam nữ đấy chứ?”

“Yêu đương bình thường thì sao gọi là bừa bãi.”

Phó Tất tiếp tục đi dọc con đường rợp bóng cây.

Năm ngoái, đại học A đã được tu sửa lại, nên anh không quen thuộc với con đường này, cũng không rõ nó dẫn đến đâu. Chỉ lờ mờ nghe thấy những tiếng ồn ào mang theo nhiệt độ vọng lại từ phía trước.

“Cho nên, đã làm thì làm chuyện gì đó khác thường một chút.” Giọng điệu thản nhiên của Phó Tất truyền đến tai Kiều Diên.

Kiều Diên sững người, rồi chợt nhận ra: “Cậu định tìm một người đàn ông?”

Sau cú sốc, phản ứng đầu tiên của cậu là tim đập thình thịch.

Phó Tất khẽ cười, nhưng không hề phủ nhận.

Kiều Diên gần như có thể hình dung được dáng vẻ của anh lúc này.

Chắc chắn là đang hờ hững cầm điện thoại, bước đi thong dong.

Nụ cười trên môi thì lúc có lúc không, nhưng lại vô cùng thu hút ánh nhìn.

Rồi lại tuỳ tiện buông một câu, khiến người nghe không cách nào kìm được mà rung động.

Đã từng có rất nhiều người tỏ tình với Phó Tất, sau đó lại trở thành bạn bè.

Thật không may, Kiều Diên chính là một trong số đó.

Chỉ khác là, do gia đình quen biết từ sớm nên lúc nhỏ cậu đã tiếp xúc với Phó Tất.

Ở tuổi dậy thì ngây ngô, cậu cũng từng có chút tình cảm với anh.

Nhưng kết cục thảm hơn nhiều.

Khi đó Phó Tất mới mười lăm mười sáu, vẫn còn chút ngang tàng của tuổi trẻ, không thể chịu được chuyện bạn bè yêu sớm, mà lại còn yêu chính mình. Thế là anh đã lôi cậu đến phòng tập đấm bốc và cho một trận tơi bời.

Từ đó, chút tâm tư kia của Kiều Diên hoàn toàn tan biến.