Chương 7

Phó Cẩm là em họ của Phó Tất, cũng là cháu ruột của ông cụ Phó.

Từ trước đến nay, Phó Tất luôn là người thừa kế trên danh nghĩa của nhà họ Phó. Anh từ nhỏ đến lớn quả thực xuất sắc đến mức không ai có thể tìm ra một ứng cử viên thứ hai. Đôi khi, sự xuất sắc đó còn khiến em họ Phó Cẩm trông như một trò đùa.

Mọi người đều nghĩ việc chuyển giao thế hệ này của nhà họ Phó sẽ diễn ra suôn sẻ, không có bất kỳ sai sót nào. Nhưng khi sức khỏe ông cụ Phó ngày càng yếu đi, Phó Cẩm vẫn bắt đầu giở trò.

Ban đầu là bôi nhọ đời tư của Phó Tất trên truyền thông, tung ra hết tin đồn này đến tin đồn khác.

Ông cụ Phó và nhiều người trong ban quản lý công ty đều là những người cổ hủ, cực kỳ coi trọng danh dự cá nhân.

Cùng lúc đó, Phó Cẩm không biết nhờ ai chỉ điểm, làm được vài dự án coi như khá thành công.

Nhưng rất nhanh Phó Tất đã lật ngược lại.

Những thủ đoạn đó vẫn còn là bình thường.

Thế nhưng nếu vụ tai nạn xe này thật sự do Phó Cẩm gây ra… thì quá mức rồi.

Hai người con trai của ông cụ Phó đều đã không còn.

Ông gắng gượng đến giờ, nếu hai đứa cháu lại đánh nhau, không biết ông cụ sẽ đau lòng đến mức nào.

“Nhưng mà cũng coi như là chuyện tốt.” Kiều Diên an ủi: “Ông cụ biết cậu chịu ấm ức lớn như vậy, chắc chắn sẽ mắng Phó Cẩm một trận.”

“Sẽ không đến mức làm lớn chuyện đến tai ông cụ.”

Phó Tất ngẩng đầu nhìn những tán cây ngô đồng đã ngả vàng trên đỉnh đầu, cười nói: “Người không có đầu óc thì làm việc chẳng theo quy củ gì, thay vì để cậu ta gây rối, chi bằng chính tôi tự tặng cho cậu ta một điểm yếu.”

“Điểm yếu gì?” Kiều Diên sững sờ.

Cậu ta còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe bên kia truyền đến giọng nữ mang theo mong chờ xen lẫn lo lắng: “Đàn… đàn anh Phó…”

Phó Tất nhìn cô gái vừa bước ra từ góc rẽ. Trên mặt anh không có lấy một tia ngạc nhiên, càng không hề có vẻ khó chịu khi bị đột ngột chặn lại. Anh thậm chí còn ôn hòa gật đầu, nói: “Chào em.”

Cô gái lấy hết can đảm, lớn tiếng nói: “Anh Phó, em thích anh, buổi diễn thuyết nào của anh em cũng đến nghe, anh nói hay lắm. Hơn nữa, anh thật sự là người quá tốt…”

Kiều Diên: “…”

Cảnh tượng này thật quen thuộc.

Cậu không khỏi nghĩ đến thời đại học. Hễ cậu và Phó Tất cùng nhau đi ăn ở căng tin, hay đi chơi bóng rổ, kiểu gì cũng gặp một hai người đến tỏ tình với Phó Tất.

Người như Phó Tất… Với gương mặt, dáng người, gia thế và tính cách ấy, muốn được người khác thích thật sự quá dễ dàng.

Nhưng… cô gái à, em có biết trong mắt anh ta, mấy đứa nhóc như em chẳng khác gì trò vui không!

“Cảm ơn em đã thích.”

Kiều Diên nghe thấy giọng điệu dịu dàng quen thuộc của Phó Tất, nhưng cũng có chút khó xử: “Chỉ là…”

Chỉ vừa thoáng lộ ra vẻ khó xử. Cô gái trước mặt hiểu được hàm ý, vừa chớm thất vọng đã vội vàng quay sang an ủi anh: “À à à! Không sao đâu anh Phó, em chỉ muốn nói ra lòng mình thôi, anh đừng thấy khó xử!”

Nói xong, cô gái liền vội vã chạy đi mất.

Nghe toàn bộ quá trình, Kiều Diên: “…”

Một quy trình thật sự quá quen.