Chương 4

Lâm Dương nghe mãi, vậy mà lại thật sự nghe lọt tai.

Chút ác cảm trước đó cũng đã sớm tiêu tan, thậm chí cậu còn cảm thấy Trần Trí đang gục đầu ngủ bên cạnh thật phí phạm của trời.

Một tiết học hay như vậy thì nên nghe cho tử tế chứ!

Giữa buổi, Phó Tất giảng về một vụ thu mua thương mại.

Lâm Dương đang chăm chú lắng nghe thì một nam sinh đột nhiên giơ tay ngắt lời.

Lâm Dương nhìn sang, đúng là người lúc nãy nói đời tư Phó Tất hỗn loạn.

Cậu sinh viên tỏ vẻ kiêu ngạo.

Sau khi đứng lên, cậu ta lớn tiếng nói: “Đàn anh, em không đồng ý với quan điểm của anh. Phương án thu mua này của anh quá vòng vo, chỉ tổ lãng phí thời gian.”

Câu nói này vừa dứt, ánh mắt cả phòng học đều đổ dồn về phía cậu ta.

Cậu sinh viên sốt ruột bày tỏ quan điểm của mình:

“Thực lực hai bên chênh lệch lớn, hoàn toàn có thể tiến hành thu mua cưỡng chế!”

Chàng trai 18-19 tuổi với khí thế hừng hực, nói chuyện cũng đầy tự tin, lại tự nhận nói có sách mách có chứng, cái đuôi sắp vểnh lên tận trời.

Lâm Dương nghe không hiểu mấy chuyện này.

Cậu theo bản năng nhìn phản ứng của Phó Tất.

Phản ứng của mấy lãnh đạo xung quanh còn lớn hơn, liên tục quay đầu nhìn về phía nam sinh ở hàng ghế sau.

Ngược lại, Phó Tất chẳng hề tỏ ra khó chịu khi bị ngắt lời hay phản bác.

Người đàn ông dường như được khơi dậy chút hứng thú.

Anh xoay lưng ghế, ngước mắt nhìn cậu sinh viên ở hàng ghế sau.

Anh còn cho người đưa micro đến cho cậu ta: “Nói thử xem ý tưởng của cậu là gì.”

Cậu sinh viên không ngờ Phó Tất lại hào phóng như vậy.

Khi cậu ta nhận lấy micro mới thấy cổ họng đau như lửa đốt vì lúc nãy nói to quá.

Cái khí thế ban nãy đột nhiên biến mất không còn dấu vết.

Cậu ta cầm micro, đối diện với ánh nhìn cả lớp, cậu ta chỉ thấy đầu óc trống rỗng, ấp úng không biết nên nói gì.

Đúng lúc đang căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.

Cậu ta cúi đầu, lại bắt gặp ánh mắt có chút tán thưởng của người đàn ông trên bục giảng.

Giọng Phó Tất nhẹ nhàng, chậm rãi nói: “Cứ từ từ nói, trước tiên nghĩ xem điểm đột phá của việc thu mua cưỡng chế là ở đâu.”

Cậu sinh viên đột nhiên đỏ bừng cả mặt.

Nhưng đầu óc cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động: “Có… có thể bắt đầu từ các cổ đông, chia rẽ… chia rẽ cổ đông và ban quản lý.”

“Còn… còn có thể gây áp lực bằng dư luận…”

Vốn là một màn khıêυ khí©h ác ý.

Vậy mà Phó Tất lại dựa theo lời cậu ta, hoàn thiện toàn bộ phương án thu mua cưỡng chế, tiện thể cũng giảng xong phần kiến thức vốn định trình bày.

Lâm Dương nghe mà tâm phục khẩu phục.

Cậu lại nhìn cậu sinh viên đã khıêυ khí©h kia.

Lại thấy cậu ta cho đến khi ngồi xuống, hai tai vẫn đỏ bừng như muốn bốc khói.

Thậm chí Lâm Dương còn nghe thấy cậu ta nói nhỏ: “Đàn anh Phó thực sự là người rất tốt.”

Vừa nói vừa len lén liếc nhìn người đàn ông trên bục giảng.

Lâm Dương: “…”

Sao cứ thấy có gì đó không đúng nhỉ?

Ở một góc lớp, Trần Trí vẫn gục mặt không nói một lời.

Có vẻ đã ngủ rất say.