Chương 3

Cậu đàn em này bình thường thờ ơ với người khác, cũng không mấy quan tâm đến mọi chuyện xung quanh.

Ánh mắt kiểu này, Lâm Dương chỉ từng thấy trên sân bóng.

Nhưng chưa kịp để Lâm Dương suy nghĩ sâu hơn.

Cậu thiếu niên ở góc phòng lại như slime tan ra, gục xuống bàn ngủ tiếp.

Đôi mắt đen và ánh nhìn như thú săn mồi ấy lại một lần nữa ẩn dưới chiếc mũ.

Cứ như thể vừa nãy chỉ là bị tiếng ồn đánh thức, tò mò ngóc đầu dậy nhìn một chút mà thôi.

Buổi diễn thuyết bắt đầu.

Phần lớn mọi người trong phòng học đều chăm chú lắng nghe.

Tuy vậy vẫn có một số ít đến chỉ để điểm danh giúp hoặc đơn thuần là ngắm trai đẹp.

Lâm Dương ngồi ở hàng cuối lớp, nghe thấy mấy người hàng đầu thì thầm to nhỏ.

“Mấy hôm trước cậu xem hot search chưa?”

“Về tin đồn của đàn anh Phó á?”

Xuất phát từ sự hiếu thắng của sinh vật giống đực, Lâm Dương vô thức rướn tai lên nghe ngóng.

“Á á tớ biết rồi, là với ảnh hậu Đàm Chính đúng không?”

“Không không, tin tớ xem là với Bách Phạn!”

Bách Phạn?

Nếu Lâm Dương nhớ không lầm, thì đó là một nam minh tinh?

Cậu lại đưa mắt nhìn về phía bục giảng.

Người trên bục giảng đang xắn tay áo, để lộ một phần cẳng tay trắng trẻo thon dài.

Ồ, là gay à, vậy thì không sao rồi.

Cảm giác đề phòng vừa giảm xuống một giây thì Lâm Dương lại bắt đầu hoảng loạn.

Lỡ là song tính thì sao?

“Nhiều tin đồn thế? Đời tư cũng hỗn loạn quá nhỉ.”

“Chỉ là tin đồn thôi mà, chưa chắc đã là thật.”

“Ảnh chụp đều đã có rồi mà còn giả gì nữa?”

“Thật thì sao! Đàn anh Phó 25 tuổi rồi, yêu đương có vấn đề gì chứ?”

Trong chốc lát, nhóm sinh viên xì xào bàn tán phía trước bắt đầu cãi nhau khe khẽ.

Thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng.

Một giọng nói đều đều và lạnh lùng xen vào: “Không nghe thì ra ngoài.”

Lâm Dương quay đầu lại, thấy người lên tiếng là Trần Trí.

Cậu nam sinh có đường nét gương mặt sắc sảo.

Khi đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào ai đó, người ta rất khó không cảm thấy áp lực.

Mấy người đang xì xào phía trước lập tức im lặng.

Lâm Dương âm thầm “ồ” một tiếng.

Không ngờ thằng nhóc này ngủ trong lớp mà vẫn có tâm trí quản chuyện của người khác.

Xung quanh trở nên yên tĩnh.

Giọng nói của Phó Tất truyền qua micro lọt vào tai Lâm Dương.

Ban đầu cậu chỉ định đến điểm danh hộ.

Cậu không phải sinh viên khoa tài chính nên không hiểu những kiến thức quá chuyên sâu.

Nhưng Phó Tất giảng bài rất thú vị, từ ngữ chuyên ngành không nhiều, cách nói dễ hiểu mà sâu sắc.

Thỉnh thoảng còn kể vài chuyện vui trong ngành.