Chương 2

Rõ ràng người đàn ông này từ cách ăn mặc, tư thế đến biểu cảm hay lời nói đều không hề tỏ ra nghiêm khắc hay quyền uy.

Thế mà lạ kỳ thay, những sinh viên đang chờ đợi trong phòng học lại không hề xì xào bàn tán.

Mắt ai nấy đều sáng rực, nhưng vẫn cố kìm nén, chỉ dùng ánh mắt nóng bỏng dõi theo bục giảng.

Cho đến khi các vị lãnh đạo đi cùng đều đã ngồi xuống.

Người đàn ông bước lên bục giảng, tùy ý vắt chiếc áo vest lên lưng ghế.

Sau đó cúi người cắm USB.

Khoảnh khắc anh cúi người, phần lưng và eo được kéo căng một cách vô cùng đẹp mắt.

Cắm xong USB, người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn về phía lớp học.

Vừa lúc đối diện với một căn phòng đầy những đôi mắt sáng rực đang cố kiềm chế.

Dường như thấy khung cảnh này khá thú vị, anh khẽ cong môi cười, lên tiếng chào hỏi: “Chào buổi trưa.”

Giọng nói trong trẻo truyền qua micro vang vọng khắp giảng đường.

Chỉ với một câu nói của anh, bầu không khí nghiêm túc trong phòng lập tức tan biến, sự nhiệt tình bị dồn nén bỗng chốc bùng nổ.

“Chào buổi trưa!”

Lâm Dương bị chấn động đến mức phải xoa tai, thầm nghĩ tiếng này còn to hơn tiếng cổ vũ của đội cổ động trong trận bóng rổ của bọn họ.

Không khí trong lớp sôi nổi hẳn lên.

Có lẽ mấy hàng ghế đầu vẫn giữ ý tứ đôi chút, nhưng phía sau thì khác.

“Vãi!”

“Đẹp trai quá, không uổng công đến đây, đẹp trai thật đấy!”

“Sao đàn anh Phó càng ngày càng đẹp trai vậy!”

Đẹp trai à?

Lâm Dương không rõ, vì kính của cậu vẫn còn trong túi.

Lại đang ngồi tận hàng cuối cùng của giảng đường, khoảng cách này căn bản không nhìn rõ mặt.

Cậu chỉ ước lượng đại thì vị đàn anh Phó này chắc cao tầm 1m85, cũng khá cao.

Nhưng trong đội bóng rổ thì cũng không có gì đặc biệt.

Tiếng reo hò xung quanh quá ồn ào, Lâm Dương không nhịn được lấy kính ra đeo.

Vừa đeo vào, nhìn rõ người trên bục giảng, Lâm Dương buột miệng chửi một tiếng:“Đờ mờ!”

Cậu nhớ lại sự mong đợi của bạn gái dành cho buổi diễn thuyết này.

Là một sinh vật giống đực, Lâm Dương gần như theo bản năng mà dấy lên cảm giác nguy cơ và cảnh giác.

Cậu không nhịn được muốn chửi bậy vài câu.

Nhưng bên cạnh lại không có người anh em nào để buôn chuyện.

Trong chốc lát, Lâm Dương nghĩ ngay đến Trần Trí.

Tuy cậu đàn em này không thích để ý người khác, nhưng tạm thời có thể dùng tạm.

Lâm Dương quay đầu nhìn về phía góc phòng.

Chỉ thấy người vừa nãy còn gục ngủ, không biết từ lúc nào đã ngồi thẳng dậy.

19 tuổi, miễn cưỡng vẫn có thể gọi là tuổi thiếu niên.

Nhưng khí thế mà cơ thể mang lại đã khiến người ta khó mà coi Trần Trí là một “thiếu niên”.

Lúc nằm sấp thì không rõ, giờ cậu ta ngồi dậy mới thấy to con thế nào.

Áo hoodie vốn rộng thùng thình.

Khi cậu ta tựa vào lưng ghế, cả chiếc ghế trong giảng đường cũng trông như bị thu nhỏ lại.

Lâm Dương ngồi bên cạnh cậu còn thấy nhỏ bé.

Trần Trí vẫn đội mũ trùm.

Nhưng Lâm Dương lướt qua vành mũ thì chú ý thấy đôi mắt đen của cậu ta đang chăm chú nhìn lên bục giảng.

Ánh mắt rất tập trung.