“Trần Trí, sao cậu lại ở đây?”
Lâm Dương khom lưng đi vào giảng đường bậc thang.
Căn phòng rộng lớn chật kín người, cậu chỉ có thể chạy lên hàng ghế cuối cùng.
Cậu ngẩng đầu liền trông thấy người ngồi ở góc khuất nhất.
Một nam sinh cao gần 1m9, đôi chân dài co lại, đội mũ áo hoodie xám trùm kín đầu, gục mặt xuống bàn.
Áp lực từ vóc dáng cao lớn hoàn toàn biến mất.
Lâm Dương phải lại gần mới nhận ra đây là đàn em mới gia nhập đội bóng rổ học kỳ này.
Kỹ thuật rất giỏi, chỉ là không mấy thân thiện với người khác.
“Chiều nay không có trận đấu à, cậu còn có thời gian đến nghe diễn thuyết sao?”
Lâm Dương hạ giọng hỏi.
Người đang gục mặt trên bàn nghe thấy, ngước mắt nhìn cậu một cái.
Làn da trắng lạnh làm nổi bật đôi mắt dài hẹp đen láy đầy uy lực.
Nhưng ánh mắt ấy chỉ dừng lại trên người Lâm Dương trong chớp mắt, rồi nhanh chóng ẩn mình trong chiếc mũ.
Quả nhiên là không thích để ý đến người khác.
Lâm Dương gãi đầu ngượng ngùng.
Nhưng nhìn dáng vẻ Trần Trí thế này, trông cứ như tiện đường tìm đại một phòng học để ngủ bù và tiện thể điểm danh lấy tín chỉ.
Thế nên Lâm Dương cũng không nghĩ nhiều.
Cậu cũng là thành viên đội bóng rổ, chiều nay là trận đầu tiên của giải đấu, lẽ ra cậu cũng không nên chạy đến đây.
Nhưng bạn gái cậu khó khăn lắm mới đăng ký được buổi diễn thuyết này, lại vì có việc gấp nên không đến được, chỉ có thể đấm ngực dậm chân tiếc nuối rồi yêu cầu Lâm Dương nhất định phải đến điểm danh hộ.
Lúc đầu Lâm Dương còn thấy lạ.
Chỉ là một buổi diễn thuyết thôi mà, đổi buổi khác là được.
Cho đến khi bước vào Lâm Dương mới hoảng hồn. Cậu không ngờ buổi diễn thuyết này lại có nhiều người đến thế.
Hai hàng bàn đầu vốn trống trơn vào giờ học bình thường thì nay đã kín chỗ.
Hầu hết là nữ sinh.
Nhưng nam sinh trong lớp cũng không ít, ai nấy đều cầm giấy bút sẵn sàng, trông như đã sẵn sàng để ghi chép.
Lâm Dương đang cố rướn cổ nhìn về phía trước.
Có người bước vào từ cửa trước của phòng học.
Đi đầu là một vài vị lãnh đạo của khoa.
Ngay sau đó, một bóng người cao ráo sải bước đi vào.
Khoảnh khắc người đó xuất hiện, Lâm Dương có cảm giác mọi âm thanh ồn ào trong lớp đột nhiên biến mất.
Người đàn ông có vóc dáng vượt trội, chiếc áo vest được cởi ra và khoác trên cánh tay.
Phần trên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen và gile vest vừa vặn.
Bộ trang phục này không quá mang tính công sở.
Nhưng lại khiến tầm mắt mọi người vô thức đổ dồn vào đường bờ vai hoàn hảo được chiếc áo sơ mi tôn lên, rồi di chuyển xuống theo đường cắt may tinh tế của áo gile.
Lướt qua vòng eo thon gọn, cuối cùng dừng lại ở đôi chân dài.
Giữa một nhóm các vị lãnh đạo trung niên, anh ta như hạc đứng giữa bầy gà.
Nhưng so với vẻ ngoài và vóc dáng, điều thu hút hơn cả là khí chất của người đàn ông.
Anh đang nghiêng đầu mỉm cười nói chuyện gì đó với người bên cạnh, biểu cảm thân thiện, toát ra một vẻ thư thái vô cùng cuốn hút.
Điều đó khiến biểu cảm của vài vị lãnh đạo bên cạnh có phần câu nệ.
“Trưa không kịp, tối nhé, gọi cả Kiều Duyên đi cùng.”
Giọng nói cũng dễ nghe, trầm ấm nhưng không mang lại cảm giác áp bức, âm cuối mang theo chút ý cười.
Khiến người nghe cảm thấy ngứa ngáy trong tai.