Lần đầu tiên Phó Tất gặp Trần Trí là ở sân bóng rổ. Hôm đó anh về trường cũ để diễn thuyết, tình cờ gặp đúng ngày diễn ra giải bóng rổ liên trường. Thế là anh tiện thể đứng ngoài sân xem một lúc. Trên …
Lần đầu tiên Phó Tất gặp Trần Trí là ở sân bóng rổ.
Hôm đó anh về trường cũ để diễn thuyết, tình cờ gặp đúng ngày diễn ra giải bóng rổ liên trường. Thế là anh tiện thể đứng ngoài sân xem một lúc.
Trên sân, Trần Trí nhanh chóng dẫn bóng vượt qua người, giữa vòng vây chồng chất, cậu thực hiện một cú úp rổ ngoạn mục.
Vành rổ rung lên. Người đáp xuống một cách nhẹ nhàng, mái tóc đen và đôi mắt đen láy trông lạnh lùng quá mức dưới ánh nắng mặt trời.
Khi xoay người về phòng thủ, cậu kéo vạt áo lên lau mồ hôi, để lộ phần eo thon trắng mịn, cơ bụng rắn chắc.
Phó Tất nhìn mà trong lòng ngứa ngáy.
Ngày hôm đó, anh đứng đợi ở ngoài phòng nghỉ, chặn vị đàn em này lại và nói về ý định muốn hẹn hò.
Trần Trí lạnh nhạt liếc anh một cái, mắng một câu: “Đồ thần kinh.”
Phó Tất chẳng hề tức giận, chỉ tựa vào khung cửa phòng nghỉ, mỉm cười nhìn người bên trong thay quần áo.
Người vừa tỏa sáng trên sân bóng cởi bộ đồng phục đội, khoác lên mình chiếc áo phông đã giặc đến bạc màu. Đôi giày bóng rổ dưới chân cũng mòn đến tơi tả.
Phó Tất bảo trợ lý gửi tặng cậu một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn. Ngày hôm sau, đôi giày bị vứt vào thùng rác.
Phó Tất hoàn toàn bị khơi dậy hứng thú. Anh liền để cho cậu sinh viên mới nhập học này nếm thử một chút thủ đoạn của người trưởng thành.
Cuối cùng, Phó Tất cũng đợi được ngày Trần Trí chủ động tìm đến.
Chàng trai vừa mới bước vào đại học, ánh mắt đầy phẫn nộ và không cam lòng. Cậu nói: “Tôi có thể ở bên anh, nhưng anh đừng hòng nghĩ tôi sẽ thích anh.
Phó Tất tặc lưỡi một tiếng, nghĩ bụng: Thật đơn thuần. Thật đáng yêu.
Chỉ là… kết quả hơi khác dự tính.
Sáng hôm sau, Phó tổng ôm thắt lưng chìm vào suy tư.
Người làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết. Chút “chệch hướng” này, Phó tổng vẫn nhịn được.
Anh thích cái tính cách không chịu thua của Trần Trí. Giống như một con sói hoang chưa được thuần hóa, nhe nanh múa vuốt, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể lao đến cắn đứt cổ họng người ta. Thế nhưng lại bị nắm đúng điểm yếu, chỉ có thể bất mãn vùng vẫy, rồi ngoan ngoãn nghe lời.
Càng hung dữ, càng bướng, càng không cam lòng thì Phó Tất lại càng thích. Mãi chẳng biết chán.
Cho đến một ngày nọ. Phó Tất tham dự một buổi tiệc, nghe nói người thừa kế thần bí của nhà họ Trần đã trở về nước, nên anh cùng bạn bè đến chào hỏi.
Cửa phòng bao hé mở. Phó Tất vừa ngước mắt đã thấy người yêu bé nhỏ nghèo rớt mồng tơi, bị ép buộc theo mình, vừa kiêu ngạo vừa ương bướng kia đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng bao.
Người trên ghế sô pha hơi cụp mắt, tay thuần thục mân mê một chiếc bật lửa đắt tiền. Khí chất của một kẻ bề trên thể hiện rõ mồn một.
Có người trêu chọc: “Cậu Trần, không phải đã theo đuổi được người ta rồi còn gì, sao còn giả vờ thế?”
“Chưa đủ.”
Người thừa kế trẻ tuổi ngước mắt lên, đáy mắt tràn ngập sự chiếm hữu cố chấp: “Anh ấy phải vĩnh viễn nhìn tôi, vĩnh viễn theo đuổi tôi, vĩnh viễn thuộc về tôi.”
Phó Tất: “…”
Đột nhiên thấy lạnh sống lưng.
Note: cả hai là mối tình đầu của nhau, công 19, thụ 25.