Chương 62
Đường Thi nhìn quanh, người cũng khá đông, phần lớn đều là gương mặt quen.
“Đường Đường, ngồi chỗ tớ này!” Trịnh Tiểu Hy thấy Đường Thi liền gọi to.
Đường Thi mỉm cười nhìn Đoạn Thích một cái, Đoạn Thích cũng cúi đầu nhìn cô, sau đó, cô bước về phía Trịnh Tiểu Hy.
Đoạn Thích: “…”
“Anh Thích, anh tới rồi à. Giờ mà rủ được anh ra ngoài chơi, còn khó hơn lên trời!” Tào Lỗi cười tít mắt rót ly rượu, rồi đặt trước mặt Đoạn Thích một cách ân cần.
Đoạn Thích thậm chí còn chẳng liếc mắt nhìn ly rượu, chỉ nhàn nhạt lướt mắt qua Tào Lỗi. Tào Lỗi cười gượng, không tiếp tục mời rượu nữa, đang đắn đo không biết có nên lấy rượu về tự uống không.
"Không biết Trần Nghĩa lại đang bày trò gì, vội vội vàng vàng bắt chúng ta ra ngoài chơi." Trịnh Tiểu Hy nhỏ giọng than vãn với Đường Thi.
Tay Đường Thi đang cầm ly nước trái cây khựng lại một chút, rồi cũng như không có chuyện gì, đưa ly nước lên miệng. Nhưng trong lòng thì không nhịn được mà thấy vui, xem ra, Tiểu gia nhà cô đúng là dễ thương thật.
"Dù sao cũng sắp khai giảng rồi, ra ngoài thư giãn một chút cũng tốt, mấy ngày nay tớ bận rộn làm bài tập, mệt muốn chết." Trịnh Tiểu Hy vừa nói vừa xoa cổ tay, bình thường hay lười nên giờ phải chạy nước rút.
Đường Thi nhìn dáng vẻ nhăn nhó có phần ngộ nghĩnh của Trịnh Tiểu Hy, không kìm được mà bật cười.
"Chúng ta chơi mạt chược đi, tìm thêm hai người nữa. Muốn gọi Tiểu gia nhà cậu không?" Trịnh Tiểu Hy nháy mắt tinh nghịch.
Đường Thi liếc nhìn về phía Đoạn Thích, vừa hay bắt gặp ánh mắt đào hoa lấp lánh của anh, cô khẽ sững lại rồi theo bản năng mỉm cười: "Thôi, để anh ấy ngồi bên kia một lát." Cũng không thể lúc nào cũng dính lấy nhau được.
Trịnh Tiểu Hy lẩm bẩm: "Theo tớ thấy, anh Đoạn là ước gì được dính lấy Đường Đường ấy chứ.
"Ánh mắt kia, có câu gì nhỉ? Như ngồi trên đống lửa!
Cô thề, cô chưa từng thấy Đoạn Thích dính người như thế bao giờ! Chỉ có Đường Thi mới khiến anh khác biệt như vậy.
"Thiếu hai người à?" Văn Khả Nhi hỏi.
Trịnh Tiểu Hy thấy là cô ta, gật đầu: "Ừ."
"Vậy tớ và Tiếu Tiếu chơi cùng các cậu nhé, mấy người kia đang bận tiếp bạn trai cả rồi." Văn Khả Nhi cười nói, ánh mắt quét qua mấy cô gái đang ngồi cạnh đám con trai trong phòng bao, lướt qua một tia giễu cợt.
Trịnh Tiểu Hy hờ hững: "Vậy bắt đầu thôi, đằng nào cũng chán."
Văn Khả Nhi như không nghe thấy câu sau, kéo Tô Tiếu ngồi xuống hai chỗ trống còn lại.
Tô Tiếu ngồi đối diện với Đường Thi, Đường Thi lịch sự mỉm cười với cô ta rồi tập trung vào quân bài trước mặt. Bốn cô gái thuần thục xoa bài, trông như một phong cảnh tuyệt đẹp giữa căn phòng.
"Đường tiểu thư chơi khá đấy." Văn Khả Nhi vừa đặt bài xuống vừa cười nói, nhưng trong lòng lại thấy rất khó chịu.
Đường Thi mỉm cười đáp lại: "Kỹ thuật của tôi không bằng các cô, chắc là may mắn thôi."
Nụ cười trên mặt Văn Khả Nhi suýt nữa không giữ nổi, cuối cùng vẫn phải kìm lại. Cô ta không thể vì chuyện nhỏ thế này mà mất mặt, người ta sẽ bảo cô ta nhỏ nhen! Thua là thua!
Trịnh Tiểu Hy giơ ngón cái về phía Đường Thi: "Thắng đẹp lắm!" Trong mắt Trịnh Tiểu Hy, Đường Thi thắng thì chính là cô ấy thắng. Ừm, dù cô ấy luôn là người thua thảm nhất.
Văn Khả Nhi suýt nữa tức đến hộc máu, âm thầm tự nhủ không cần chấp với Trịnh Tiểu Hy.
Tô Tiếu im lặng nhìn quân bài trước mặt, không biết đang nghĩ gì, đột nhiên ngẩng đầu nói với Đường Thi: "Đường Thi, cậu giỏi thật."
Đường Thi không ngại ngùng đáp lại: "Cảm ơn." Dù lời của Tô Tiếu nghe như đang ám chỉ điều gì khác, nhưng vận may hôm nay của cô quả thật rất tốt.
Đúng là như bật hack vậy.
Tô Tiếu mím môi, cuối cùng vẫn đè nén cơn giận và bất mãn trong lòng xuống.
Văn Khả Nhi không nhịn được bật cười: "Haha, các cậu không cần khách sáo thế đâu? Dù gì cũng là người sống cùng một khu mà."
Trịnh Tiểu Hy: "Nhưng cũng phải phân ra ai thân ai không chứ."
Văn Khả Nhi nghẹn lời, đành thuận theo: "Cũng đúng, dạo này Tiếu Tiếu cũng ít liên lạc với người trong khu, cô ấy bận suốt ngày, hôm nay không phải tớ kéo thì chắc còn ở nhà chăm bà nội đấy."
Khóe môi Tô Tiếu hơi nhếch lên, hiện lên nụ cười giễu cợt, đây là gì chứ, kéo cô ta ra ngoài làm bia đỡ đạn? Cũng phải xem cô ta có bằng lòng không đã!
"Chị họ Khả Nhi, hôm nay chị không đi tụ tập với anh Cảnh à? Nghe nói anh ấy cũng ở đây." Tô Tiếu nghi hoặc hỏi.
Ánh mắt Văn Khả Nhi lóe lên tia giận dữ rồi biến mất, liếc nhìn Tô Tiếu, mím môi không nói gì nữa, đúng là đang chọc vào vết thương của cô!
Chuyện Văn Khả Nhi thích Hạ Cảnh ở trong khu chẳng phải bí mật gì. Khi xưa cô ta theo đuổi người ta rầm rộ, làm cảm động biết bao người, nhưng cuối cùng chỉ nhận được một câu lạnh nhạt "Tôi không thích cô". Chuyện này đến giờ vẫn là đề tài bàn tán yêu thích của mấy bà tám trong khu.
Đường Thi nhìn sang Trịnh Tiểu Hy, Trịnh Tiểu Hy chớp mắt ra hiệu cô đừng quan tâm, Đường Thi liền im lặng. Nhưng vì liên quan đến Hạ Cảnh, cô vẫn dựng tai lên nghe, chỉ là hai chị em họ kia không tiếp tục nói nữa, nên cô cũng không rõ ngọn ngành.
Bên này, Hạ Minh thấy cửa phòng đóng lại, liền lịch sự rút tay về, cười nói: "Đình Đình, anh đưa em về trước nhé."
Tô Đình Đình ngượng ngùng gật đầu. Trước khi tiếp xúc, cô ta còn lo lắng không biết vị hôn phu này có dễ gần không, nhưng Hạ Minh lại cho cô ta một bất ngờ. Vị hôn phu tuấn tú này lịch thiệp, nhã nhặn, có lẽ… cô ta có thể yên tâm rồi?
"Cậu Cảnh." Hạ Minh nhìn thấy một nhóm người đi tới từ đối diện, hơi kinh ngạc, hôm nay sao ai cũng tụ tập ở đây thế?
Hạ Cảnh ngừng nói chuyện với bạn bè, lên tiếng: "Cậu Minh."
Hạ Minh cười: "Cậu Cảnh còn nhớ tôi là được rồi, không cần khách sáo như thế, cứ gọi tôi là Hạ Minh thôi."
Vừa nói, Hạ Minh vừa tránh đường, Hạ Cảnh không tỏ rõ thái độ, cũng không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, nhóm người bên cạnh cũng theo sát, không ai dừng lại trò chuyện với Hạ Minh.
Hạ Minh và Hạ Cảnh là người cùng thế hệ, nhưng Hạ Cảnh quá xuất sắc, anh ta chỉ có thể ngưỡng mộ. Dù Đoạn Thích cũng tài giỏi, là người dẫn đầu thế hệ của họ, nhưng vẫn chưa đủ để khiến anh ta kính nể. Vì vậy, cách Hạ Minh đối xử với hai người cũng khác nhau, rõ ràng đây là người biết nhìn thời thế.
Hạ Minh đứng tại chỗ nhìn bóng dáng người dẫn đầu phía trước, rồi thu lại ánh mắt. Tô Đình Đình cúi đầu ngoan ngoãn, không dám nhìn lung tung, lúc này mà giữ im lặng sẽ dễ tạo ấn tượng tốt nhất! Phụ nữ à, bất kể lớn nhỏ, biết điều là quan trọng nhất.
Thấy Tô Đình Đình hiểu chuyện như vậy, Hạ Minh càng thêm hài lòng. Lấy vợ đương nhiên phải chọn người xinh đẹp, biết ăn nói và hiểu lòng người.
"Anh Đoạn, anh hoàn toàn là được hưởng phúc của Đường Đường đấy!" Trần Nghĩa gạt đống mạt chược trên bàn, nhìn Đoạn Thích đang ngồi ở chỗ cũ của Đường Thi đầy ấm ức.
Đoạn Thích hừ một tiếng: "Kỹ thuật không bằng người mà thôi."
Đường Thi không nhịn được đỡ trán, đúng là tạo thù chuốc oán đủ luôn, dù thật sự giỏi cũng không cần khoe khoang thế chứ.
Trần Nghĩa: "Tôi không tin! Này! Cố Lệ, Lỗi Tử, các cậu có để tâm không thế?"
Cố Lệ lạnh lùng liếc Trần Nghĩa, người từ đầu đến cuối đều kêu gào, rồi lại thu ánh mắt về. Trần Nghĩa cảm thấy thật lạnh lẽo: "…" Không thể nhìn người như vậy đâu Cố thiếu! Sau này ai chịu được ánh mắt lạnh lùng này của cậu đây hả?
Chương Sơn tức giận nói: "Cậu chơi không tốt còn đổ thừa? Không muốn chơi thì đổi người!"
Trần Nghĩa nhăn nhó: "Không đổi đâu, nếu Lỗi Tử chịu thì cậu thay cậu ấy đi!"
Chương Sơn nghẹn lời.
Tào Lỗi vội vàng giữ chặt chỗ ngồi của mình: "Đừng mà, tôi đang đánh hên lắm, đợi khi nào tôi xui rồi hãy đổi với cậu, Chương Sơn."
Chương Sơn đỏ bừng cả mặt.
Cố Lệ lên tiếng: "Được rồi, im lặng xem đi."
Chương Sơn còn biết nói gì, đành liếc Trần Nghĩa và Tào Lỗi một cái, trong lòng âm thầm tức giận.
"Đừng quan tâm đến họ nữa, để họ đánh đi, tụi mình nói chuyện thôi." Văn Khả Nhi đề nghị, các cô gái đều đồng tình.
Đường Thi lơ đãng lắng nghe bọn họ nói nào là "ai đó lại bị ép cưới", "ai đó bị đuổi ra khỏi nhà", "ai đó sống buông thả", "nhà nào lại có con riêng nữa"…
Không nghe thì không biết, nghe rồi Đường Thi chỉ có một cảm nhận: Giới này loạn thật. Thì ra những gì viết trong tiểu thuyết đều có nguồn gốc từ đời thực.
"Gần đây còn có một vở kịch lọ lem và hoàng tử nữa cơ." Văn Khả Nhi cười, ánh mắt lướt qua mấy cô gái đi cùng bạn trai, cuối cùng dừng lại trên những cô “bạn gái” đi kèm, mấy cô gái kia không hề sợ hãi mà còn cười hỏi: "Kể nghe xem nào."
Trước khi nói, Văn Khả Nhi vô tình liếc Đường Thi: “Chẳng phải là con trai út nhà họ Lý sao? Nghe nói cậu ta phải lòng một cô gái học cùng đại học, cô ấy đến từ một vùng núi xa xôi, gia cảnh rất nghèo, gia đình phải bán hết của cải mới đưa cô ấy đến thành phố lớn học.”
“Sau đó thì sao?” Văn Khả Nhi như muốn thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, cố tình nói chậm rãi, có người không kìm được liền hỏi.
Văn Khả Nhi vẫn không thay đổi tốc độ nói: “Cô gái đó dung mạo không tệ, học hành cũng giỏi, đáng tiếc nhà họ Lý không vừa lòng với xuất thân của cô ấy. Ai cũng biết, những gia đình như chúng ta rất coi trọng môn đăng hộ đối.”
“Vậy hai người đó bị chia cắt à?”
Văn Khả Nhi mỉm cười: “Chuyện đó là chắc chắn rồi, nhưng quá trình thì thú vị hơn nhiều, còn kịch tính hơn cả trên phim. Cô gái đó mang thai, mà cô ấy cũng thuộc loại quyết liệt, dựa vào đứa bé trong bụng, ép nhà họ Lý phải chấp nhận mối quan hệ giữa cô và cậu con trai út. Thế là hai người đã đăng ký kết hôn từ lâu rồi.”
“Không đúng, nhà họ Lý đâu có tổ chức tiệc cưới?” Có cô gái nghi ngờ.
Văn Khả Nhi: “Tôi vẫn chưa nói hết, gấp gì? Nhà họ Lý cũng chẳng phải dạng vừa. Cô gái đó đã đủ cứng rắn, nhưng nhà họ Lý còn cứng hơn, không tổ chức đám cưới, cũng không công khai, chỉ có người thân mới biết chuyện này. Gần đây cô ấy sinh một bé gái, chuyện đó khiến nhà họ Lý tức điên, lập tức tìm cớ đưa cô ấy đến một vùng quê nhỏ.”
“Vậy thôi à? Còn người đàn ông kia thì sao?”
Văn Khả Nhi như cười khinh, lại như không, lạnh nhạt đáp: “Nhà họ Lý nói mấy lời đe doạ, người đàn ông đó liền sợ hãi, buồn mấy ngày rồi quay đầu tìm ngay người mới. Bây giờ còn đang yêu đương thắm thiết đấy, nghe nói anh ta còn lập tức ly hôn với cô gái kia. Cô gái đó chẳng được gì cả. À không, cô ấy được đứa con gái mà mình cực khổ sinh ra.”
“Cho nên mới nói, con người không nên có quá nhiều ảo tưởng, đúng không, em họ, cô Đường?”
Đường Thi nhàn nhạt liếc nhìn Văn Khả Nhi. Ngay từ ánh mắt đầu tiên Văn Khả Nhi nhìn cô, cô đã nhận ra có điều bất thường, thì ra là để chờ đợi giây phút này.
“Cô nói đúng, con người đúng là không nên có ảo tưởng, nhưng có một số thứ, nếu nó tự tìm đến trước mặt cô, cô chọn nhận lấy hay là từ bỏ? Cô Văn, cô không có được, không có nghĩa là người khác cũng không có khả năng.” Tuy Đường Thi không rõ chuyện của Văn Khả Nhi, nhưng vừa nãy Tô Tiếu không phải vô duyên vô cớ nhắc tới Hạ Cảnh, nghĩ kỹ một chút là đoán được bảy tám phần.
Đường Thi tất nhiên sẽ không để bản thân bị "bắt nạt", phản kích, chẳng lẽ khó với cô sao?
Có cô gái không sợ Văn Khả Nhi, liền đưa tay che miệng cười, lời nói móc mỉa thế này, cô ấy thích!
Văn Khả Nhi lạnh lùng liếc nhìn Đường Thi, rồi đột nhiên cười nhạt: “Vậy tôi mong được chứng kiến ngày cô Đường đạt được điều mong muốn.”
Tô Tiếu thì như chẳng nghe thấy việc Văn Khả Nhi cố ý nhắc đến tên mình, miệng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy ẩn chứa điều gì, chỉ có cô ta mới biết.