Anh quay người lại, Kiều Nịnh vẻ mặt ngượng ngùng xin lỗi anh: "Xin lỗi cậu nhé, vừa nãy có thể là hiểu lầm..." Lúc anh quay người nhìn ra hành lang, cô đã cẩn thận đánh giá nam sinh này. Mái tóc vàng hoe tôn lên sống mũi cao thẳng, khuôn mặt với đường nét góc cạnh rõ ràng. Nút áo sơ mi trên cùng cài kín, vừa cấm dục lại vừa quyến rũ.
Người này rất đẹp. Vừa rồi cô không nhìn kỹ, nhưng bây giờ lại suy nghĩ kỹ càng hơn ý của anh.
Thì ra anh đã hiểu lầm Thiệu Niên lừa mình đến đây để làm chuyện xấu, kỳ thật Thiệu Niên chỉ muốn kiểm tra xem cô có mang Ngũ Tam không.
Tất cả đều là hiểu lầm thôi.
Hai người giải tỏa hiểu lầm, giới thiệu tên họ cho nhau.
Thịnh Nam dẫn cô đến phòng học. Vừa bước vào đã gây ra một tràng ồ lên.
Nam thần của trường lại tự mình dẫn bạn học chuyển trường đến!
Các nữ sinh lập tức tỏ vẻ địch ý với Kiều Nịnh. Cái con nhỏ tóc mái ngố này lại còn đeo kính đen, vừa xấu vừa quê, nam thần bị mù rồi sao!
Nhất thời, phòng học như một nồi nước sôi, xôn xao ồn ào.
Tiết đầu tiên là môn Văn của giáo viên chủ nhiệm, thầy Dương. Lúc này ông cũng vừa đến, gõ bàn một cái, phòng học mới yên tĩnh trở lại.
Kiều Nịnh giới thiệu đơn giản về bản thân.
Thầy chủ nhiệm liếc mắt một cái, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh Thịnh Nam, nói: " Chỗ cạnh Thịnh Nam còn trống, em ngồi đó đi."
Cả phòng học lại nổ tung một lần nữa. Thầy Dương lại phải cố gắng lắm mới dẹp yên được.
"Được rồi, hôm nay chúng ta tiếp tục học bài hôm trước. Bài hôm trước chúng ta học đến đâu rồi?"
Thầy Dương viết tiêu đề bài học lên bảng đen, quay người liếc nhìn cả phòng học, thấy chỗ Thiệu Niên trống không, lập tức nổi trận lôi đình: "Thiệu Niên đâu? Cả tiết của tôi mà nó cũng dám công khai trốn à?"
Trương Bằng Vũ vội vàng bao che cho Thiệu Niên: "Không có không có, thầy ơi, cậu ấy bị tiêu chảy trong nhà vệ sinh, sắp quay lại rồi ạ!"
Ánh mắt thầy Dương dừng trên khuôn mặt hơi hoảng hốt của Trương Bằng Vũ, tầm mắt cậu ta không dám nhìn thẳng ông. Rõ ràng, Trương Bằng Vũ đang nói dối.
Thầy Dương cười mỉa một tiếng: "Được rồi, Trương Bằng Vũ, cậu cũng không cần che chắn cho đại ca của cậu nữa. Trốn học thì cứ trốn đi, làm như tôi quý hiếm việc nó học lắm đấy."
Lời ông vừa dứt, dưới lầu bỗng truyền đến một tràng ồn ào, xen lẫn tiếng huýt sáo phấn khích của các nam sinh.
Thầy Dương nhíu mày, nghĩ thầm đám nhóc này thật là không có một chút kỷ luật nào cả, mấy học sinh ban thường dưới lầu đó không có giáo viên nào quản lý sao?
Ông định đặt sách giáo khoa xuống, ra ngoài xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Học sinh lớp 12/8 cũng không chịu nổi lòng hiếu kỳ. Trương Bằng Vũ và vài học sinh khác dựa vào cửa sau, nhốn nháo xô đẩy nhau chạy ra xem náo nhiệt.