Hệ thống chó lừa cậu nhận nhiệm vụ, làm bản thân không biết phải hoàn thành nó ra làm sao.
Hứa Bảo An quả thức rất đẹp trai, nhưng lại đẹp trai theo kiểu cấm dục, hơn thế nữa hắn còn quần áo chỉnh tề mà ngồi ngay ngắn ở đấy, cậu không thể tự nhiên nhảy lên người hắn như thế được.
Suy nghĩ cả ngày, ăn hết năm gói bim bim, hai cân hướng dương, ba chai nước cam vẫn không thể nghĩ ra nổi.
Mãi đến lúc thấy mọi người tan ca, Bạch Khinh Thân mới bỏ hết đống đồ ăn vặt xuống, phủi phủi bụi, ra vẻ lần này không làm được thì để lần sau vậy.
Diệp Lâm thấy hôm nay được nghỉ sớm thì thấy rất lạ, thông thường sếp tan làm rất muộn, nhiều hôm tâm trạng không tốt còn bắt cả công ty tăng ca đến gần mười một giờ mới cho về, vậy mà hôm nay phá lệ ra về lúc bốn rưỡi.
Mà là một thư kí như cô thì quan tâm làm gì, được tan làm sớm mà lương vẫn giữ nguyên không phải rất sướиɠ sao, vịt quay ơi, chị đến đây~~~
Hứa Bảo An bên này lại ra vẻ chả có gì, ông đây là sếp làm gì là quyền của ông đây.
Vì thế hắn cứ vậy lấy đồ ra về như một vị thần.
Lúc đi qua chỗ Bạch Khinh Thân ngồi còn cố tình đá cậu một cái, đôi mắt hiện rõ mồn một: Về thôi, còn ngồi đấy làm gì, cậu không phải muốn rù quyến tôi sao, nhanh nhanh lên một chút.
Sau đó thì quay người đi mất hút, để lại Bạch Khinh Thân ngơ ngác ở đó và không hiểu gì.
Muốn gì thì nói là được rồi, mắc gì đá người ta.
...
Bạch Khinh Thân đang phân vân xem có lên đuổi theo hay không thì bên tai đã nghe thấy tiếng hệ thống:
[Còn ngồi ngu ra đó làm gì, mau đuổi theo đi, còn làm nhiệm vụ nữa. Cậu mà không đi, chậm tiến độ của nhiệm vụ có tin tôi lấy thiên lôi ra chỉnh cậu không!]
Ha, cái hệ thống rách nát này vậy mà hôm nay lại dám lên mắt với cậu, cứ chờ đấy, đợi được ông đây mang tiền được về tay, ông đây đập nát ngươi ra.
Lại nhìn lên trời thấy bây giờ đã hơn bốn giờ mà mặt trời vẫn chói chang thì khinh thường lời hệ thống nói.
Cái cục số liệu này nay giỏi nhỉ, lại bắt đầu chơi trò lừa gạt với cậu.
Vừa dứt câu trời đột nhiên đen nghịt lại, tiếng sấm đùng đùng vang lên, thậm chí có một tia sét đánh thẳng xuống gần kết.
Kết cục là cả công ty mất điện.
Bạch Khinh Thân: ...
Haha, đùa xíu thôi, đùa xíu thôi, cậu thích nhất là làm nhiệm vụ luôn á.
…
Sau khi ra đến cửa công ty, nhìn quanh nhìn dọc cậu cuối cùng cũng thấy một cái Audi màu đen dừng ở đấy không xa.
Bạch Khinh Thân Vui vẻ đi tới, vừa lúc thấy nam chính từ trong xe bước ra, tâm trạng có vẻ không được tốt cho lắm.
Hứa Bảo An xác thực tâm trạng xấu quá trời xấu.
Hắn đã ra dấu như vậy, còn cố tình đi về sớm vậy mà tên ngu nào đấy không biết ý mà đuổi theo.
Hắn đúng là ngu mới đi đợi cậu tận mười lăm phút.
Đúng thật là tâm trạng kém nhưng khi nhìn thấy Bạch Khinh Thân chạy về phía hắn, lúc dừng lại thì còn thở hắt ra, tâm trạng cũng có vẻ tốt lên một chút.
Hắn biết mà, một người đẹp trai như hắn hoàn hảo như hắn thì sao có thể bỏ được chứ.
Hơn thế nữa, cậu còn yêu hắn như vậy, không có lý nào mà không nhận ra tín hiệu của hắn được.
Rõ ràng thích hắn chết đi được còn làm bộ, tên đàn ông chết tiệt này cũng đáng yêu phết đấy chứ.
Bạch Khinh Thân lần nữa lại được chứng kiến cảnh nam chính cao cao tại thượng đứng một chỗ, chả biết đang nghĩ cái gì, tự nhiên bật cười như một tên biếи ŧɦái vậy.
Đáng sợ quá đi.
o0o0o0o0o0o
Bạch Khinh Thân lấy cớ lúc đi đến đây không đi xe lên muốn nhờ hắn chở về.
Hứa Bảo An bày ra vẻ mặt không tình nguyện cho cậu vào xe nhưng trong đầu lại tiếp tục thủ d*m tinh thần.
Đấy rõ ràng là rất thích mình, còn cố tình ngồi vào ghế phụ nữa chứ.
Muốn đi cùng mình lại còn bịa chuyện.
Bạch Khinh Thân cái tên này đúng thật là nhiều chiêu trò.
Hắn vừa lái xe vừa nghĩ xem chút nữa cậu sẽ làm (quyến) gì (rũ) với mình nữa đây.
Hắn sẽ không tiếp tục mắc bẫy đâu, hắn sẽ không uống rượu mà cậu đưa nữa đâu nhưng mà nếu cậu đưa một ly cocktail thì có thể hắn sẽ suy nghĩ lại.
Có vẻ trong xe khá là nóng lên Bạch Khinh Thân cởi bớt một chiếc áo khoác ngoài ra.
Đấy, cậu ta lại bắt đầu rồi, lại còn cởϊ áσ ra nữa chứ, muốn quyến rũ hắn hay sao, hứ, hắn mới không thèm nhìn thân thể của tên này đâu.
Nhưng mà cậu ta có thật là con nhà giàu không vậy, sao lại gầy như thế, eo còn rất nhỏ, hừm… lần trước khi ôm cậu ta làm, hình như còn không được một tay của mình.
Xương quai xanh trông cũng dễ nhìn nữa, da cũng trắng, lắm sao bây giờ, hình như mình dính vào bẫy của cậu ta rồi.
Đúng là một tên gay tâm cơ!
Bạch Khinh Thân được lắm, coi như cậu quyến rũ tôi thành công rồi vậy, tôi sẽ coi như không biết gì, nên muốn làm gì thì làm nhanh lên.
Hứa Bảo An vừa nghĩ vừa lái xe, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì.
Nhưng nhân lúc cậu không chú ý trộm nuốt nước bọt, sau đó thì thấy cậu bắt đầu vươn tay tới chỗ mình.
Biết ngay mà, cậu ta bắt đầu hành động rồi, muốn làm gì đây?
Ăn mặc còn hớ hênh như vậy, nhìn là biết định làm gì rồi.
Sao mà chậm chạp vậy, nhanh lên chút coi.
Hứa Bảo An nhắm chặt mắt lại, hai hàng mi cùng rung rung.
Đợi rồi lại đợi, kết cục cậu chỉ là vươn tay ra mở điều hòa lên thôi.
Hứa Bảo An: …
Đúng là tên gay đáng ghét!
Hắn mới không thẹn quá hóa giận đâu!
Đột nhiên Bạch Khinh Thân cảm thấy không khí trong xe có chút trầm xuống, qua sang định hỏi nam chính vài cậu thì thấy hắn đang lườm cậu.
Chưa kịp để Bạch Khinh Thân bình tĩnh lại, Hứa Bảo An đã đạp mạnh chân ga, khiến cậu dính xẹp lép vào ghế xe, tay thì nắm chặt dây an toàn.
Sao nữa dị, nam chính tự nhiên lại sao nữa dị!