Chương 37: Người bạn dễ gần

Câu hỏi của anh chàng hàng xóm nghe chẳng giống hỏi han gì cả.

Trần Bạch giơ tay, ra dấu hai ngón tay cách nhau một chút xíu, nói, “Bị ướt một tý thôi.”

Anh chàng hàng xóm không tỏ ý kiến gì về chuyện "ướt một tý" của cậu, hỏi, “Ngoài cổ họng ra còn chỗ nào khó chịu không?”

Trần Bạch lại ra hiệu, nói, “Hơi chóng mặt còn nóng lên nữa.”

“...”

Dưới ánh mắt của người hàng xóm tốt bụng, khoảng cách giữa các ngón tay của cậu nới rộng ra một chút, đổi lời, “Chắc là khá chóng mặt và hơi sốt.”

Ấn tượng duy nhất của Hứa Tư Niên là thiếu niên rất biết dùng từ ngữ.

Người trước mặt vành mắt đỏ hoe, toàn thân tỏa nhiệt, nhìn chẳng liên quan gì đến "hơi sốt" cả.

Anh ta hỏi, “Người nhà hoặc bạn bè cậu đâu, có ai ở gần đây không?”

Người đang tỏa hơi nóng tuy không rõ anh ta đang hỏi gì nhưng vẫn trả lời, nói không có.

Không có người thân, cậu đến thế giới này chưa được bao lâu, cũng không có bạn bè ở gần đây.

Sau đó, cậu thấy người hàng xóm cúi đầu, nói gì đó với mình.

——

Sau khi ra khỏi nhà, Trần Bạch đến đoàn làm phim đúng giờ.

Đi làm nhiều năm, cũng không ít lần bị cảm, cậu đã có kinh nghiệm, biết giới hạn của mình ở đâu, chỉ quay hai cảnh, cậu vẫn chịu đựng được.

Người phụ trách hai cảnh quay của cậu vẫn là phó đạo diễn, đạo diễn còn đặc biệt đến xem tình hình của cậu.

Có người đi đứng loạng choạng, nhưng lời thoại lại chuẩn đến từng chữ, giọng nói khàn đặc, những người xung quanh nghe thấy vô thức đưa tay xoa cổ, cứ cảm thấy cổ họng mình cũng hơi khô.

Diễn viên trong tình trạng sức khỏe như vậy vẫn muốn diễn, những người khác cũng tập trung hơn bình thường, không dám để xảy ra NG lúc này, cảnh quay đầu tiên một lần là qua, tổ mỹ thuật cần phải sắp xếp lại bối cảnh, lại chuẩn đến từng chữ,

Chuyên viên trang điểm tranh thủ lúc nghỉ ngơi tiến đến chỉnh trang cho thiếu niên, nói, “Tình trạng này của cậu nên đến bệnh viện đi.”

Trần Bạch gật đầu, “Quay xong cảnh tiếp theo sẽ đi.”

Chuyên viên trang điểm cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên tay, cau mày hỏi, “Cậu đi một mình sao?”

Gần đây không có bệnh viện, bệnh viện gần nhất cần phải đi xe mới đến được, mà người này trông không giống như có thể đến bệnh viện an toàn.

“Không phải.”

Trần Bạch mỉm cười, nói, “Có người đi với tôi.”

Chuyên viên trang điểm nhìn cậu, “Bạn của cậu ư?”

“Ừ,” Đôi mắt đào hoa cong cong, Trần Bạch cười nói, “Một người rất dễ gần.”

Cảnh thứ hai cũng một lần là qua, người cần nhanh chóng đi bệnh viện ngay lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn, sau đó chào mọi người rồi rời đi. Dù sao cũng có chút tình bạn tám chuyện, chuyên viên trang điểm không yên tâm, trong tay tạm thời không có việc, nên đưa thiếu niên đến cổng phim trường.

Người đi đứng không vững nói có người đi cùng, là thật sự có người đi cùng, cổng lớn mở ra, chuyên viên trang điểm thấy trong màn mưa dày đặc, có một bóng người đứng cách đó không xa.

Anh ta có thân hình cao ráo, chân dài, mặc áo khoác đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, mờ ảo trong màn mưa, khí chất toàn thân trông còn lạnh lẽo hơn cả cơn mưa này.

Chỉ bằng trực giác, rất dễ cảm nhận được đây là một người khó gần.

Anh hỏi người bên cạnh mình, “Đây là người bạn rất dễ gần của cậu à?”

Trần Bạch cũng nhìn thấy người đó, nghe vậy gật đầu lia lịa, quay sang vẫy tay với chuyên viên trang điểm, nói, “Tôi đi trước nhé.”

Cậu nói lời tạm biệt, sau đó bung ô chạy vụt đi.

Có người sốt nằm liệt giường không dậy nổi, song vẫn có người có thể nhảy nhót, hành động tự nhiên trong cơn mưa.

Có lẽ cũng không được tự nhiên lắm, chuyên viên trang điểm trơ mắt nhìn cậu chạy nghiêng ngả, sau đó lại chỉnh lại tư thế.

Người bạn rất dễ gần kia hình như có nói gì đó, hai người cùng nhau rời đi.

Trước khi rời đi, người đi không vững đó quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay thêm lần nữa.