Chương 35: Bị cảm (2)

Sau khi tắm nước nóng xong, cảm giác ẩm ướt dính dớp trên người biến mất, trên thế giới xuất hiện thêm một Trần Nhị Bạch phiên bản khô ráo mới tinh.

Trần Nhị Bạch phiên bản khô ráo từ phòng tắm bước ra nhưng không đi ra ngoài ngay, mà trước tiên cúi đầu xắn tay áo, xắn xong tay áo lại xắn ống quần, vô cùng bận rộn.

Cậu đứng trong đám đông cũng coi như một người nổi bật với chiều cao lý tưởng, nhưng vị Thần Tài này chắc có hào quang nhân vật chính bao phủ, nên cũng cao như anh chàng hàng xóm của cậu, tay chân dài thượt, phải xắn ống tay áo lên mấy lần mới hoạt động bình thường được.

Cậu xắn ống tay áo sơ mi và ống quần xong, nhân cơ hội lấy điện thoại di động ra.

Tối nay xem ra phải làm ca đêm, cậu đăng nhập vào tài khoản livestream để đăng thông báo nghỉ một ngày, sau đó quay về giao diện chính của điện thoại, lúc này mới phát hiện có người gửi tin nhắn cho mình.

Là tin nhắn của anh chàng hàng xóm, gửi từ nửa tiếng trước:

[Mang ô không?]

Một câu hỏi rất đơn giản, cậu mỉm cười, gõ chữ trả lời:

[Không mang]

[Tối nay tôi sẽ ở nhà một người bạn gần đây]

Cậu vừa gửi tin nhắn đi mới phát hiện đối phương đang soạn tin, nhưng khi tin nhắn của cậu được gửi đi thì dòng chữ "đang nhập" biến mất. Một lúc sau, cậu nhận được hồi âm chỉ vỏn vẹn một chữ: [Được].

Số chữ trả lời và thời gian soạn tin có vẻ không khớp, xem ra lúc đầu anh chàng hàng xóm định nói điều gì đó khác.

Dù khá tò mò, nhưng ngoài kia còn có vị đại gia 12 vạn tệ đang đợi, nên Trần Bạch cất điện thoại, mở cửa phòng bước ra.

Phòng dành cho khách nằm ngay đối diện phòng khách lầu hai, chỉ cần nhìn qua là thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa.

Hoắc Xuyên cởϊ áσ khoác vest ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, cà vạt màu xanh đậm hơi nới lỏng, một tay cầm ly rượu thả lỏng, điện thoại di động trên bàn đang bật.

Trần Bạch hé mắt nhìn, thấy màn hình điện thoại đang hiển thị nhật ký cuộc gọi, nhưng với sự chuyên nghiệp của mình cậu không nhìn kỹ mà nhanh chóng dời đi tầm mắt.

Người đàn ông ngồi trên sofa nghe thấy động tĩnh bèn quay lại nhìn, tay cầm ly rượu khựng lại, sau đó nhấp một ngụm rồi ra hiệu cho Trần Bạch ngồi xuống bên cạnh mình.

Trần Bạch không có ngồi.

Cậu khom người rót nước ấm trên bàn, đưa đến trước mặt đối phương.

Dưới ống tay áo rộng, cổ tay thiếu niên nom gầy guộc tái nhợt, đầu ngón tay cầm ly nước hơi ửng hồng.

Một hành động nằm ngoài dự đoán.

Hoắc Xuyên chỉ hơi nhướng mày, nét mặt không thay đổi, ngẩng đầu nói bằng giọng thản nhiên: “Cậu không phải người đó.”

Trần Bạch không rút tay về, chỉ khẽ mỉm cười rồi đáp: “Trước khi ngủ tốt nhất không nên uống rượu.”

Người ngồi trên sofa nhìn thẳng vào cậu bằng đôi mắt nâu sẫm. Dưới ánh nhìn ấy, cậu vẫn giữ nguyên tư thế, nói tiếp: “Hy vọng có thể nhanh lên một chút, tay tôi không cầm được lâu.”

“...”

“Cạch.”

Trong không gian tĩnh lặng, người đàn ông trên sofa đặt ly rượu xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng vang nhỏ.

Ly nước lơ lửng giữa không trung cuối cùng cũng được lấy đi.

Trần Bạch thu tay về, rồi chậm rãi rót cho mình một ly nước khác.

Hành động vừa rồi có hơi mạo hiểm, nhưng cậu vẫn làm.

Trước đây, Hoắc Xuyên cũng đã tìm vài người có vẻ ngoài giống anh chàng ánh trăng sáng nọ, nhưng không ngoại lệ, những người đó đều bị sa thải sau vài tháng.

Khó khăn lắm mới tìm được một công việc lương cao, những người trước đó đều rất trân trọng và cẩn thận, cố gắng không làm bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn.

Nhưng chính sự cẩn thận đó đã khiến bọn họ bị sa thải.

Người như ánh trăng sáng sẽ không rụt rè, quá cẩn thận thì không thể làm một diễn viên giỏi được, cậu cũng không muốn làm mấy tháng rồi nghỉ việc.

Sự thật chứng minh cậu đã đánh cược đúng.

Sau khi đưa ly nước xong, Trần Bạch tự giác dựa vào sofa, quay đầu nhìn ra cửa sổ đang bị mưa tạt ướt, nói: “Hình như mưa to hơn rồi.”

Giọng điệu cậu bình thản, giống như đang trò chuyện bình thường, một người khác đang cầm ly nước uống một ngụm, đáp lại: “Ừ, to hơn rồi.”

Đèn trong phòng khách tầng hai sáng đến tận đêm khuya, bên ngoài cửa sổ nước mưa không ngừng đập vào cửa kính, làm mờ ánh đèn.