Cuộc gọi đã được kết nối.
Cửa kính ô tô trượt xuống, tiếng mưa rơi ồn ào lọt vào màng nhĩ, trợ lý nhìn thấy bóng dáng mảnh mai đứng ven đường đang cầm điện thoại lên với một tư thế kỳ quái.
Anh ta nhìn một lúc lâu, rồi mới nhận ra tư thế kỳ quái đó dường như là để bảo vệ điện thoại khỏi bị ướt.
Người thì có thể dầm mưa, nhưng điện thoại thì không.
Khóe miệng trợ lý hơi co giật, sau đó lên tiếng.
“...”
Trong điện thoại truyền đến tiếng mưa rơi không ngớt và giọng nói yếu ớt, người đứng bên lề đường cầm điện thoại, cuối cùng cũng nhìn về phía này.
Trợ lý mở cửa xe.
“Rầm!”
Cửa xe mở ra rồi đóng lại, ngăn cách tiếng mưa rơi bên ngoài.
Trợ lý phủi bớt nước mưa dính trên người do vừa xuống xe, rồi quay lại đưa khăn cho người ngồi ghế sau. Lúc xuống xe anh ta đã căng ô, nhưng những chỗ cần ướt vẫn bị ướt.
Trần Bạch nhận lấy khăn lông, nói lời cảm ơn.
Ô tô lại bắt đầu lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ.
Bên trong xe yên tĩnh, người hơi nhắm mắt khẽ mở mắt, nhìn sang thiếu niên đang lau tóc bên cạnh.
Mái tóc ướt đẫm nước mưa được lau rối bù, giọt nước còn lại đọng trên hàng mi dài cong vυ"t, chực chờ rơi xuống.
Cuối cùng, giọt nước ấy cũng bị khăn lông lau đi.
Hoắc Xuyên bảo tài xế bật máy sưởi trong xe.
Đúng là một Thần Tài chu đáo.
Biết thái độ chu đáo này không dành cho mình, Trần Bạch không nói nhiều, tiện tay vắt khăn lau tóc lên cổ và hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
Hoắc Xuyên: “Về nhà.”
Sau một hồi im lặng, anh ta nhìn thoáng qua bộ quần áo đã ướt sũng của người bên cạnh, rồi nói thêm: “Nơi tôi ở cũng gần đây.”
Cứ như đang giải thích điều gì đó.
Trần Bạch mỉm cười khẽ nói được.
Trợ lý ngồi phía trước nhìn qua gương chiếu hậu, không khỏi ngẩn người.
... Quá giống.
Lần trước gặp người này là khi ký hợp đồng. Lúc đó anh ta chỉ thấy có chút giống nhau về ngoại hình, lần này gặp lại, dù là khí chất hay cách nói chuyện đều quá giống, nếu không cẩn thận sẽ dễ bị nhầm lẫn.
Hay nói đúng hơn, dễ bị nhầm lẫn cũng chỉ là vấn đề sớm muộn.
Ánh sáng ngoài cửa sổ liên tục lướt qua, vụt về phía sau.
Tổng giám đốc Hoắc nói gần đúng là gần thật.
Công ty nằm ngay trung tâm thành phố, vị đại gia này để tiện cho việc đi lại nên đã mua một căn hộ thông tầng cao cấp gần đó.
Xuống xe, trong lúc thang máy đi lên, Trần Bạch thầm tính toán căn hộ này của Thần Tài có thể bằng bao nhiêu lần mục tiêu nhỏ ba trăm vạn của mình. Tính toán một hồi, cậu thấy hơi đau tim, chậm rãi ôm ngực.
“Làm sao vậy?”
Chú ý đến động tác của cậu, người đàn ông đứng bên cạnh cúi đầu nhìn sang, hỏi: “Không khỏe à?”
Trần Bạch bỏ tay xuống, nói không sao.
Thang máy dừng lại, cửa lớn mở ra, căn hộ thông tầng của Tổng giám đốc Hoắc giống như những gì cậu tưởng tượng, thoạt nhìn cả không gian là một màu xám trắng lạnh lùng, toát lên vẻ lạnh lẽo đặc trưng, ngăn nắp như một căn hộ mẫu.
Thật khó tưởng tượng người như vậy lại có một ánh trăng sáng luôn nhung nhớ trong lòng.
Căn hộ có hai tầng, phòng của trợ lý và tài xế ở tầng một, tài xế xuống tầng hầm gửi xe, trợ lý vừa vào cửa đã dẫn cậu đi lên phòng khách tầng hai.
Mặc dù có phòng khách nhưng thực tế chưa từng có khách nào ở lại, phòng ốc tuy đầy đủ tiện nghi song lại không có sẵn quần áo để thay, nên Trần Bạch được cho một bộ quần áo mới gồm áo sơ mi và quần dài để dùng tạm.
Bộ quần áo này được lấy từ tủ quần áo của Thần Tài Hoắc.
Cầm bộ đồ trong tay, Trần Bạch có cảm giác không yên, cậu không vội nhận ngay mà trước tiên hỏi trợ lý: “Tôi có cần trả tiền cho bộ quần áo này không?”
Trợ lý giống như đoán trước được cậu sẽ hỏi câu này, trả lời rằng không cần, quần áo là do Tổng giám đốc Hoắc đã đồng ý cho.
Trần Bạch vẫn thận trọng: “Nếu bị nhăn, rách hay bẩn thì tôi cũng không đền đâu.”
“...” Trợ lý vuốt mặt, nói không sao cả.
Lúc này thiếu niên với mái tóc rối bời mới yên tâm nhận lấy quần áo, đồng thời lịch sự nói lời cảm ơn.