Hiện trường đã được chuẩn bị xong, máy quay và ánh sáng cũng đã vào vị trí, bên cạnh có stylist đang chỉnh sửa lại đầu tóc lần cuối, Trần Bạch đứng cạnh máy quay phim, nghe phó đạo diễn nói những điểm cần lưu ý rồi khẽ gật đầu.
Mọi thứ đã sẵn sàng, cậu đặt kịch bản trong tay xuống, bước lên phía trước.
Đoạn này quay cảnh A Hoài sau khi từ bệnh viện trở về.
Thân ảnh gầy gò ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, người quay phim nhanh chóng điều chỉnh thông số máy quay hướng về phía thiếu niên, sau đó ra hiệu với phó đạo diễn, phó đạo diễn khẽ gật đầu.
Cả trường quay chìm vào im lặng.
Người ngồi bên cửa sổ cử động, cúi xuống bàn cầm lấy cây bút đặt bên cạnh.
Sức khỏe A Hoài không tốt, không thể đến trường đi học như người bình thường, nhưng cậu vẫn luôn duy trì thói quen đọc sách và học tập, tin rằng một ngày nào đó có thể dùng đến, chỉ là sau khi biết bản thân mắc bệnh nan y thì đã từ bỏ, bây giờ sau khi từ bệnh viện trở về, cậu lại bắt đầu lại thói quen này.
Mấy ngày nay ánh nắng mặt trời rất đẹp, rực rỡ ấm áp, ánh nắng xuyên qua những tán lá cây gạo dày đặc bên ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng, rải xuống những đốm sáng loang lổ trên trang sách và đỉnh đầu, tạo nên sự tương phản rõ rệt giữa sắc màu nắng ấm áp và làn da nhợt nhạt.
Bàn tay cầm bút mảnh khảnh, đầu bút lướt trên trang giấy, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Nhân viên bên ngoài trường quay đúng lúc khép cửa lại, cánh cửa gỗ phát ra tiếng kêu cọt kẹt.
Đây là một tín hiệu, cho biết có người bước vào phòng, có thể tiếp tục cảnh quay tiếp theo, bắt đầu đọc lời thoại.
Người ngồi bên cửa sổ dường như cảm nhận được điều gì đó, hơi quay đầu lại, giống như đang chăm chú lắng nghe người khác nói chuyện, sau đó mỉm cười nói: “Tôi đang đọc [Tuyển tập Mably], chương thứ hai khá thú vị.”
Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng khi cậu cười lên lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác so với bình thường, không còn rực rỡ đến chói mắt, tràn ngập niềm hạnh phúc cụ thể và chân thực, càng thêm hiền hòa dịu dàng.
Người đang ngồi đặt bút xuống, gấp cuốn sách đang mở lại, nói: “Tôi thấy chồi cây dưới lầu đã nhú, bây giờ đã sắp vào đông rồi, trong phòng tôi lúc nào cũng bật máy sưởi, nếu chuyển nó vào đây, có lẽ vẫn sống được.”
Giọng nói của chàng trai trong trẻo êm tai, phát âm rõ ràng, dứt khoát, giọng nói phối hợp với bối cảnh sức khỏe không tốt của nhân vật, hơi chậm lại một chút, thoải mái tự nhiên, khiến người nghe bất giác thả lỏng.
Phân cảnh thoại dài đầu tiên cứ thế trôi qua một cách suôn sẻ và nhẹ nhàng, khi tiếng hô "Qua" vang lên thì giọng của phó đạo diễn mang theo niềm vui không giấu được.
Những cảnh quay có lời thoại dài như thế này thường dễ bị NG nhất, khi lời thoại dài diễn viên sẽ dễ bị vấp thoại và thoát vai, không quay trong nửa ngày là không xong.
Ông ta vốn đã chuẩn bị tinh thần quay lâu, không ngờ cảnh này lại qua nhanh như vậy, ngoài dự tính tiết kiệm được không ít thời gian.
Hôm nay buổi trưa chắc chắn sẽ được ăn cơm đúng giờ, thậm chí có thể được ăn sớm.
Nhân tiện, cũng không cần tìm người l*иg tiếng nữa, bỗng chốc công việc nhẹ nhàng đi rất nhiều.