Đặc biệt là vào một mùa đông năm ấy... suýt chút nữa không chống chọi nổi.
Chẳng bao lâu sau, Phan Hiểu Dung và Trần Chi Kiệt công khai tình cảm. Trong mắt thiên hạ, nguyên thân chẳng khác gì con cóc ghẻ mơ ăn thịt thiên nga. Hắn không những không dám phản bác, mà còn âm thầm lấy trộm tiền và phiếu lương thực của gia đình – tất cả chỉ để Phan Hiểu Dung không phải lo lắng cho chuyện hôn sự.
Gia cảnh nguyên thân vốn chẳng khá khẩm gì, nhà Phan Hiểu Dung cũng chẳng hơn là bao, trọng nam khinh nữ, chẳng ai muốn bỏ ra một đồng cho chuyện cưới xin.
Trần Chi Kiệt thì nhà khá hơn chút, nhưng cũng chỉ là công nhân bình thường trong thành phố, cha mẹ hắn vốn chẳng ưng ý gì chuyện cưới một cô vợ quê mùa, nên càng không chịu chi tiền.
Ai cũng không muốn tốn kém, cuối cùng chỉ còn lại gã si tình là nguyên thân, một mình ôm giấc mộng kết hôn cho đôi nam nữ chính.
Trộm tiền, trộm phiếu, chỉ vì một đám cưới chẳng hề liên quan đến mình.
Mùa đông năm ấy lạnh thấu xương. Lạnh đến mức không có áo bông đủ dày, Tiểu Hi phát sốt cao, nhưng vì không có tiền đưa đến trạm xá, Tô Đại tẩu đành phải thức trắng đêm để hạ nhiệt cho con. Vì quá mệt mỏi và lo lắng, cơn sốt của Tiểu Hi còn chưa lui thì nàng đã kiệt sức mà sinh non.
Hai ông bà già trong nhà sốt ruột đến mức chỉ còn cách gạt nước mắt đi vay tiền.
Giữa mùa đông lạnh giá, họ quỳ gối trên nền tuyết, đau đớn cầu xin người khác giúp đỡ. May nhờ người trong thôn tốt bụng cùng hai tỷ tỷ gom góp được ít tiền mới có thể vượt qua giai đoạn khốn khó ấy.
Cùng lúc đó, Phan Hiểu Dung diện quân phục mới toanh, trước ngực cài đóa hoa đỏ rực rỡ, rạng rỡ gả cho Trần Chi Kiệt. Trong tay không thiếu tiền giấy, đám cưới của họ tổ chức cực kỳ náo nhiệt, trở thành một sự kiện nổi bật của cả thôn – hoàn toàn đối lập với cảnh ngặt nghèo của Tô gia.
Chỉ để người trong lòng mình có được một hôn lễ trọn vẹn bên người đàn ông khác, nguyên thân đã đẩy cả gia đình vào khổ ải. Nói thật, việc này mà rơi vào tay người bình thường, ai lại nỡ làm như vậy?
Nói trắng ra… đúng là đầu óc có vấn đề.
...
Lúc này, Phan Hiểu Dung đang đứng bên rừng cây nhỏ cạnh phòng của thanh niên trí thức. Những ngày gần đây thời tiết chợt trở lạnh, gió thổi ào ào khiến nàng phải liên tục dậm chân giữ ấm, lòng thấp thỏm không yên khi người hẹn mãi vẫn chưa đến.
Trước kia mỗi lần gặp Tô Lâm, dù đến sớm hơn giờ hẹn, nàng luôn thấy hắn đã chờ sẵn, đứng vẫy tay từ xa.
Nhưng hôm nay thì khác. Trời đã dần sụp tối, rõ ràng đã quá giờ ước hẹn, vậy mà bóng dáng người kia vẫn chẳng thấy đâu.
Phan Hiểu Dung bắt đầu sốt ruột, định bụng hay là trực tiếp vào phòng tìm hắn.
Thế nhưng nàng lại nhớ rõ, đã dặn Tô Lâm không được để người khác biết mối quan hệ của hai người. Trần Chi Kiệt cũng từng căn dặn như vậy, bảo tốt nhất nên giữ kín để tránh điều tiếng.
Ban đầu nàng không nghĩ gì nhiều, nhưng lúc này trong lòng bỗng thấy hụt hẫng — chẳng lẽ bản thân lại nhìn người sai rồi sao?
Đúng lúc ấy, phía trước vang lên tiếng động nhẹ. Một bóng người cao gầy dần hiện ra trong bóng tối.
Thấy hắn, những bất mãn trong lòng Phan Hiểu Dung lập tức tan biến. Dù sao cũng là con gái, ai chẳng mong được dỗ dành một chút. Nàng cố tình mím môi, tỏ vẻ giận dỗi, muốn để hắn năn nỉ dỗ dành mình.