Thế giới 1 - Chương 7: Tên du côn trong truyện niên đại

Sở dĩ bà đột nhiên nhắc tới, là bởi hiếm khi thấy con út có ý muốn làm người tốt. Bà muốn nhân lúc này tìm cho hắn một nàng dâu, hy vọng có tức phụ rồi sẽ hiểu chuyện hơn, biết đâu tính tình hắn sẽ dần dần thay đổi?

Tiếc rằng, mọi thứ chỉ là suy nghĩ tốt đẹp của riêng bà.

Tô Đại Quốc lập tức đập tan giấc mộng của bà: “Nhà ai mà lại để mắt tới nó chứ?”

Tuy rất thương con út, nhưng có giấu nhẹm lương tâm cũng không thể nói nhi tử nhà mình là người tốt được.

“…” Lý Yến nghẹn họng.

Muốn phản bác mà chẳng biết phải nói sao, cuối cùng chỉ đành im lặng.

“Phụ thân nói đúng lắm, ta cũng thấy vậy.” Tô Lâm ở một bên gật đầu như giã tỏi.

Dù sao chuyện này là do “nguyên thân” gây ra chứ không phải hắn. Ngay cả khi nguyên thân sau này có tỉnh ngộ, muốn chuộc lỗi với người nhà, thì không thể phủ nhận trước đó quả thật không ra gì, đáng bị mắng thẳng mặt.

Đối với tiểu nhi tử từng khiến người ta phải giận đến mức tự mình mắng chửi, hai vợ chồng già cũng chẳng biết phải nói gì trong khoảnh khắc này.

“Tiểu thúc!”

Một giọng trẻ con trong veo vang lên, Tô Lâm ngẩng đầu nhìn theo thì thấy một đứa bé con nhào vào lòng mình, hai tay ôm chặt lấy chân hắn, ngẩng cằm lên nói bằng giọng ngọt lịm: “Tiểu thúc, người nói sẽ mang kẹo cho ta mà, kẹo đâu rồi?”

Đứa nhỏ này là đứa cháu đầu tiên đời thứ hai của nhà họ Tô, là con của ca ca hắn, cũng là bảo bối của cả nhà. Nhưng nhà họ Tô lại khác thường, đại tôn tử chẳng những không e ngại mà còn cực kỳ quý mến tiểu thúc của mình.

Quả nhiên, chưa đợi Tô Lâm kịp lên tiếng, Tô Tiểu Hi đã cất giọng lanh lảnh:

“Không có kẹo cũng không sao đâu, sau này con sẽ cho tiểu thúc ăn kẹo.”

Tô Lâm khẽ ngẩn người.

Lần đầu tiếp xúc gần với đứa nhỏ, ban đầu hắn không mấy hào hứng, nhất là khi nghĩ đến Phan Hiểu Dung – người mà nguyên thân từng si mê. Nhưng khi cơ thể nhỏ bé mềm mại ấy nhào vào lòng hắn, cảm giác mang đến lại ấm áp hơn hắn tưởng rất nhiều.

Hắn đưa tay xoa đầu đứa bé:

“Vậy ngươi lấy đâu ra kẹo hả?”

Tiểu Hi nghiêng đầu suy nghĩ, mặt mày nghiêm túc hẳn lên, sau một hồi mới nảy ra sáng kiến:

“Con có thể để dành công điểm để mua kẹo! Đợi con lớn thêm chút nữa, sẽ dành công điểm mua kẹo cho tiểu thúc ăn.”

“Ai cha, cháu trai nhà ta đúng là ngoan ngoãn hiểu chuyện quá đi mất!” Lý Yến nghe mà trong lòng vui rộn ràng, liền kéo đứa nhỏ vào lòng, cưng chiều ôm chặt lấy.

Quả thực quá hiểu chuyện.

So với tiểu thúc của nó còn biết nghĩ hơn. Mới bốn, năm tuổi đầu đã biết dành công điểm, trong khi nguyên thân là một gã đàn ông ngoài hai mươi mà suốt ngày ăn bám, chưa từng đυ.ng tay làm ruộng hay trải qua cuộc sống vất vả chút nào, ngay cả việc nhẹ nhất cũng chưa từng đυ.ng tới.

Đúng lúc này, vợ chồng Tô Đại ca cũng vừa bước ra sân.

Nghe con trai ngây thơ nói những lời ấy, trên gương mặt thành thật chất phác của cả hai cũng ánh lên nụ cười hiền hậu.

Cảnh tượng trước mắt thật đúng là...

Ấm áp vô cùng.

Tô Lâm lặng đi giây lát, lòng không khỏi ngổn ngang khi ký ức của nguyên thân ùa về.

Đừng nhìn Tô gia hiện tại hòa thuận như thế, chứ đời nguyên thân về sau lại kết thúc trong bi kịch.